Chương 61: Không Hài Lòng.

Lý Huyền nhìn thấy Đổng Lực bất ngờ xuất hiện, sắc mặt hắn có chút ngạc nhiên.

"Lực thúc, sao người lại đến đây?"

"Với lại, có phải xuất hiện yêu thú tập kích hầm mỏ hay không ạ"

Đổng Lực đánh giá Lý Huyền từ đầu đến chân một lượt, thấy hắn không sao mới thả lỏng một hơi.

"Thằng nhóc ngươi không sao thì tốt"

"Chấn động vừa rồi cũng không phải do yêu thú tập kích"

"Hầm mỏ cứ cách một thời gian nhất định, sẽ có một lần động đất phát sinh"

"Đi kèm với động đất chính là âm khí dâng trào, cùng với lệ quỷ bất thình lình xuất hiện"

"Nhưng ngươi cũng yên tâm, sau khi âm khí dâng trào, bình thường chỉ xuất hiện Oán Quỷ thôi"

"Tấm Khu Tà Lệnh gia tộc phát cho ngươi, khi gặp phải Lệ Quỷ công kích, sẽ tự động hóa ra một tầng hộ thuẫn bảo vệ ngươi"

"Cho dù là Vu Quỷ cũng phải mất một thời gian mới có thể phá vỡ tầng hộ thuẫn này, đến lúc đó ta cũng đã tới nơi rồi"

Lý Huyền nghe xong trong lòng hiểu rõ.

"Có lẽ cũng chính vì lý do này, gia tộc mới cho phép chúng ta cầm pháp binh tiến vào"

"Không sai"

"Thật ra nhiệm vụ chính của ta cùng Uyên Vân và Đức Sơn cũng là để đề phòng trường hợp này xảy ra, kịp thời chạy tới cứu hộ các ngươi"

Đổng Lực rất nghiêm túc gật đầu khẳng định Lý Huyền suy nghĩ, sau đó cũng hơi chỉ rõ nhiệm vụ của mình.

"Được rồi, nếu thằng nhóc ngươi không sao thì ta cũng an tâm, bây giờ ta còn phải tiến tới nơi khác xem tình hình như thế nào"

Nhìn Đổng Lực rời đi, Lý Huyền biểu cảm trầm tư, cuối cùng hắn khẽ lắc đầu không nói thêm gì, xoay người tiến tới một góc tiếp tục tu luyện.

Đến cuối 10 giờ tối, đám người lần lượt rời khỏi hầm mỏ.

"Ồ"

"130 cân Ô Kim Thiết, của ngươi được 130 điểm Kim Công"

Lý Uyên Mai xem sơ qua túi trữ vật đang cầm trên tay, nét mặt hơi loé lên một tia kinh ngạc, sau đó ngữ khí tán thưởng nói với một thiếu niên đang đứng trước mặt.

Người này là Lý Thái Nguyên.

Hơn một năm trước, từng cùng Lý Huyền tiến vào Vân Vụ Sơn Mạch lịch luyện, bây giờ cũng đã đột phá đến Khai Linh.

Lý Thái Nguyên được một vị gia lão tán thưởng, trên gương mặt non nớt nở ra biểu cảm vui vẻ.

"Bẩm gia lão, là do đệ tử may mắn đào trúng nơi có nhiều Ô Kim Thiết"

Lý Uyên Mai cũng không quan tâm vì sao thiếu niên trước mặt đào được nhiều Ô Kim Thiết.

Nàng nhìn một bên ghi chép sách, lấy trong túi trữ vật ra một thanh trường kiếm, tiếp đó lấy ra hai viên linh thạch cùng một chỗ đưa tới.

"Hôm qua ngươi lưu lại 65 điểm kim công, hôm nay lại có thêm 130 điểm kim công nữa, làm tròn cho thằng nhóc ngươi thành hai viên linh thạch"

Nhận lấy trường kiếm cùng linh thạch, Lý Thái Nguyên không nhịn được nở ra một nụ cười vui mừng.

"Đệ tử cảm ơn gia lão đại nhân"

Lý Uyên Mai nghe xong chỉ phất tay ra hiệu.

"Được rồi"

"Việc của ngươi đã xong, đi ra đi, đừng làm tốn thời gian của người còn lại"

Lý Thái Nguyên gương mặt hớn hở rời đi, vừa lúc đến lượt Lý Huyền bước tới.

Gương mặt hắn niềm nở, hơi cúi người đặt túi trữ vật lên bàn, tiếp đó lễ phép nói.

"Gia lão đại nhân, đây là Ô Kim Thiết đệ tử đào được.

"Lý Uyên Mai cầm lên túi trữ vật, quét qua bên trong số lượng một cái, đôi lông mày xinh đẹp ngay lập tức cau lại.

"60 cân"

Lý Huyền nghe được ngữ khí chất vấn, hắn chỉ ngượng ngùng gãi đầu cười xấu hổ, ấp úng cả nửa ngày cũng không thể nói được lời gì.

Không còn cách nào khác, từ ba ngày trước, khi hắn thử tu luyện bên trong hầm mỏ một lần.

Phát hiện tu vi của bản thân giống như cưỡi ngựa phi nhanh, làm sao còn có tâm tư tiếp tục đào quáng.

Có thể đào được 60 cân, vẫn là bởi vì sợ rằng sản lượng quá ít, sẽ trực tiếp bị đuổi ra khỏi hầm mỏ thay người khác vào.

Lý Uyên Mai sắc mặt hơi trầm xuống, ánh mắt nhìn Lý Huyền đã xen lẫn mấy phần khó chịu.

Tên thiếu niên trước mặt, mấy ngày trước nàng vẫn rất vừa ý.

Nhìn bề ngoài là kiểu người thành thật, lời nói cũng khá dễ nghe.

Nhưng từ ba ngày trước, tên này giống như trở nên lười biếng.

Sản lượng một ngày thấp hơn một ngày, lúc đầu 80 cân, hôm qua còn 70 cân, hôm nay trực tiếp còn 60 cân.

Sản lượng Ô Kim Thiết đào được, sẽ ảnh hưởng trực tiếp tới địa vị trong tộc của nàng sau này.

Nhìn Lý Huyền dáng vẻ lúng túng, Lý Uyên Mai lấy ra Âm Hồn Phiên quăng lại cho hắn, ngữ khí lãnh đạm vang lên.

"Hôm qua còn dư 30 điểm Kim Công, cộng thêm hôm nay 60 điểm, tổng 90 điểm Kim Công"

"Được rồi, mau đi đi, tránh làm mất thời gian của người phía sau"

Lý Huyền nhận lại Âm Hồn Phiên, dáng vẻ có chút xấu hổ cười trừ rời đi.

Về tới phòng của mình, lúc này mọi người đa phần đều đã nghỉ ngơi hoặc tu luyện.

Thật ra việc ngủ đối với một tu sĩ cũng không quá quan trọng, bởi vì việc đả toạ tu luyện, trong lúc vô hình đã có thể thay thế được một bộ phận của việc đi ngủ.

Cầm trên tay Âm Hồn Phiên, ý thức của hắn chìm vào bên trong.

Lúc này bên trong phiên, ngoại trừ bản mệnh lệ quỷ của hắn ra, thì còn có một con lệ quỷ khác.

Con lệ quỷ này chỉ là Oán Quỷ, sức chiến đấu ngang với Thông Mạch Cảnh, đối với trợ giúp của Lý Huyền không có tác dụng gì nhiều.

Nhưng cũng có thể dùng nó đút cho bản mệnh quỷ làm chất dinh dưỡng.

Đương nhiên.

Chuyện này vẫn phải đợi hắn bước vào Khai Linh Cảnh tầng hai, bây giờ chỉ là làm dự trữ trước thôi.

Thở nhẹ một hơi, hắn dự định đắm chìm vào tu luyện.

"Nếu có thể ở trong hầm mỏ tu luyện thì quá tốt rồi"

Hắn thật sự muốn ở lại trong hầm mỏ tu luyện, chỉ bởi vì tốc độ tu hành ở trong đó quá nhanh.

Nhưng cũng đáng tiếc, quy định ở đây trước 10 giờ tối, tất cả mọi người phải rời đi quặng mỏ.

Chuyện này cũng khiến Lý Huyền chỉ có thể tranh thủ trong lúc đào quáng tu luyện.

Mặc dù sản lượng sẽ giảm đi nghiêm trọng, thậm chí khiến Lý Uyên Mai cảm thấy hắn khó chịu.

Nhưng có sao đâu chứ.

Những chuyện này so với tu vi của bản thân tăng trưởng, chính là chuyện nhỏ không đáng nhắc tới.

Giống như trước đó hắn đã từng nói.

"Khi không ảnh hưởng tới lợi ích của bản thân, khẩu hiệu vì gia tộc cống hiến vẫn được hắn treo bên miệng"

"Nhưng nếu tổn hại lợi ích của chính mình, vậy thì thật xin lỗi, phải dùng gia tộc lợi ích đến để bù đắp"

Chưa nói đến đây vẫn chưa phải hi sinh lợi ích gia tộc, mỗi ngày hắn vẫn chăm chỉ bỏ ra tám tiếng đào quáng đấy thôi.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập