Nhiếp Tuấn người này đã có một gia đình, đạo lữ tên Mộng Khả Hân, là một nữ nhân tuổi trạc 22 đến 23 trên dưới, nhưng dáng vẻ lại rất thành thục, tu vi ở Khai Linh Cảnh tầng ba.
Nữ nhi tên Nhiếp Linh Nhi, năm nay vừa tròn sáu tuổi, chính là tiểu nha đầu vừa nãy.
Lý Huyền cùng Nhiếp Tuấn đi tới trong sân bàn đá ngồi xuống, cả hai người nói chuyện được đôi câu vài lời thì ngoài cửa lại có người tới.
Nhiếp Tuấn tiến ra ngoài tiếp đón, khi vào cũng dẫn theo hai người nam nhân bề ngoài đều trạc 25 tuổi trên dưới.
Một người trong đó có làn da hơi ngăm đen tên Hoắc Chiến, là huynh đệ từng cùng Nhiếp Tuấn vào sinh ra tử nhiều lần, bề ngoài dáng vẻ chất phác.
Nam nhân còn lại có làn da trắng hơn tên Vương Đào, trên người luôn có một cỗ đan hương còn bám lại trên y phục, là Nhiếp Tuấn hàng xóm, cũng là một vị Hoàng Giai hạ phẩm luyện đan sư.
Cả hai đều có tu vi Khai Linh Cảnh tầng ba.
Nếu không phải Lý Huyền có thân phận đệ tử Lý gia, e rằng là không thể vào mấy người này mắt.
Hàn huyên được một lúc, Lý Huyền hướng Vương Đào dò hỏi.
"Vương huynh, ta có một con nhất giai Thủy Xà linh thú, không biết huynh có thể vì linh sủng của ta đặc chế Dưỡng Linh Đan?"
Huyền Xà thời gian gần đây đã nuốt rất nhiều yêu đan của yêu thú khác, tất cả yêu đan thời gian này hắn săn được, có gần một nửa là đút cho nó ăn.
Có tam giai huyết mạch, lại có tài nguyên dồi dào phụ trợ, cho nên khí tức của nó đã rất tiếp cận Nhất giai trung phẩm.
Hắn dự định đầu tư thêm chút linh thạch nhờ luyện đan sư giúp Huyền Xà định chế đan dược, dựa vào đó nhanh chóng đột phá đến Nhất giai trung kỳ, đến lúc đó chính là có thêm một cường lực trợ thủ.
Vương Đào nghe được Lý Huyền hỏi chuyện, hắn có chút xấu hổ cười nói.
"Huyền đạo hữu, cái ngươi nói dựa vào linh thú đặc chế dành riêng đan dược không phải ai cũng làm được"
"Cái đó yêu cầu luyện đan sư phải có kinh nghiệm, cùng với hoàn chỉnh truyền thừa, ta chỉ là một tán tu, luyện đan thuật cũng không được hoàn chỉnh"
Lý Huyền nghe xong vẻ mặt như bừng tỉnh đại ngộ, hắn không phải luyện đan sư, đúng là không hiểu bên trong quanh quanh quấn quấn.
"Ây, đáng tiếc"
Trong lòng hắn thở dài:
"Có lẽ vẫn phải nhờ đến luyện đan sư trong gia tộc"
Trong gia tộc những tên luyện đan sư kia, bình thường đều rất kiêu ngạo, phí ra sân cũng rất đắt, cho nên hắn mới muốn nhờ người ngoài xem sao.
Nhưng khi Lý Huyền trong lòng còn đang có chút đáng tiếc, thì thanh âm của Vương Đào lại vang lên, làm hai mắt hắn tỏa sáng.
"Dành riêng định chế Dưỡng Linh Đan đúng là không thể làm được, nhưng ta vẫn còn có một loại đan dược khác, không biết Huyền đạo hữu có muốn nghe thử"
Lý Huyền nghe xong nông mày khẽ nhếch, vẻ mặt lại bị gợi lên hứng thú hỏi:
"không biết Vương huynh nói là loại đan dược nào?"
"Là Dưỡng Yêu Đan"
Vương Đào nhìn vẻ mặt nghi hoặc của tất cả mọi người, ý cười khẽ hiện chậm rãi giải thích.
"Dưỡng Yêu Đan là một loại đan dược lấy Yêu Đan cùng Dưỡng Yêu Thảo làm tài liệu chính, tùy thuộc vào yêu đan thuộc tính có thể luyện chế ra không giống nhau tác dụng đan dược"
"Ví dụ Huyền đạo hữu có linh thú là Thủy Xà, vậy có thể thu thập những loại thủy thuộc tính yêu đan để luyện chế, tuy không thể so sánh với dành riêng đặc chế Dưỡng Linh Đan, nhưng tác dụng cũng coi như không tệ"
Nghe xong
Lý Huyền im lặng suy nghĩ vài giây, cuối cùng quyết định nếm thử xem sao.
"Được, nếu vậy thì chăm sự nhờ vào Vương huynh"
Lý Huyền bỏ ra 5 viên yêu đan đưa cho Vương Đào luyện đan, Dưỡng Yêu Thảo Vương Đào sẽ tự lo liệu, nhưng Lý Huyền phải bỏ ra thêm 30 viên linh thạch cả công.
Đương nhiên, công luyện đan cần phải đợi đến khi Vương Đào đã luyện chế xong đan dược mới đưa.
Sau khi làm xong một vụ giao dịch, nhóm người có lợi ích qua lại về sau nói chuyện càng thêm thân thiết.
Vài chén rượu vào, mấy người nói chuyện càng thêm thoải mái, Nhiếp Tuấn vẻ mặt tò mò hướng Lý Huyền dò hỏi.
"Huyền đệ, trong Tiên Thành vẫn lưu truyền Lý gia có một thiên tài, được trưởng lão của Thanh Dương Tông thu làm đệ tử, chuyện này là thật sao?"
Lý Huyền nghe nhắc tới chuyện này, trong đầu hồi tưởng nửa năm trước ký túc xá một màn kia.
Mặc dù trong tộc không đưa ra câu trả lời chắc chắn, nhưng Lý Cửu Trọng có thể lấy tu vi vừa bước vào Khai Linh, cùng Lý Bách Cường chiến đấu một trận.
Nếu được trưởng lão của Thanh Dương Tông nhìn trúng, thu làm đệ tử cũng không phải chuyện gì không thể xảy ra.
Đương nhiên chuyện này hắn sẽ không cùng mấy người nói.
"Lý gia chúng ta có đệ tử gia nhập Thanh Dương Tông là thật, nhưng còn chuyện người này được trưởng lão thu làm đệ tử thì đệ cũng không biết rõ"
Nhiếp Tuấn sau khi nghe xong, tỏ rõ vẻ kinh ngạc:
"Ngay cả đệ cũng không biết sao?"
Lý Huyền nghe xong chỉ lắc đầu cười khổ:
"Đệ cũng chỉ là Khai Linh Cảnh tầng một, rất nhiều chuyện đại sự trong tộc đệ không biết được cũng là hợp lý đi?"
Nhiếp Tuấn nghe xong cũng cảm thấy hợp lý:
"Cũng đúng"
"Ài.
Cho dù chỉ là đơn thuần bái nhập Thanh Dương Tông cũng tốt, chỉ với thân phận Đại Tông đệ tử thôi, cũng mạnh hơn chúng ta rất nhiều rồi"
Hoắc Chiến vẻ mặt có chút ao ước lẩm bẩm.
Lý Huyền nghe được câu này cười khẽ, hướng người này giải thích.
"Hổ huynh không cần hâm mộ, thật ra thân phận Đại Tông đệ tử cũng không có trọng lượng như huynh nghĩ đâu"
"Ta nghe trưởng bối trong nhà nói qua, nhiều đệ tử trong Tông còn không sống tốt bằng tán tu, mặc dù Thanh Dương Tông gia đại nghiệp đại, nhưng đệ tử cũng nhiều vô số kể"
"Cho nên nếu không phải thật sự có thiên phú, hoặc có bối cảnh nhân vật, cuộc sống trong tông môn cũng không quá dễ dàng"
Lý gia thỉnh thoảng cũng để tộc nhân gia nhập vào Thanh Dương Tông, để duy trì mối quan hệ tốt đẹp, trong tộc cũng sẽ cho những người này một chút ủng hộ về tài nguyên.
Nếu có một người may mắn đột phá Đạp Không Cảnh thành công, thăng chức trở thành chấp sự, lúc đó quay trở lại chăm lo Lý gia một chút chính là kiếm lời.
Đương nhiên
Lý gia cũng không lỡ để tộc nhân có tư chất cao rời đi, cho nên những người gia nhập Thanh Dương Tông thường chỉ có trung phẩm tư chất.
Hàn huyên nói chuyện thêm một lúc, Lý Huyền chủ động chào hỏi mọi người, tiếp đó liền rời đi trước.
Rời khỏi Nhiếp Tuấn trạch viện được một đoạn, dáng vẻ có chút say của hắn đã biến mất, hai mắt hắn thanh tịnh cực kỳ, giống như một hồ nước sâu không chút gợn sóng.
Dáng vẻ trưởng thành này xuất hiện trên thân của một thiếu niên 13 tuổi, thật sự có chút cổ quái.
Nhưng từ nhỏ Lý Huyền đã thông minh hơn người, lại không hề có tính cách thích vui chơi của trẻ con.
Cha mẹ hắn còn từng nghi ngờ con mình bị người đoạt xác, cho nên mới có dáng vẻ như vậy.
Lý Huyền bình thường rất ít khi nhiều lời, nhưng trong trạch viện của Nhiếp Tuấn lại nói rất nhiều.
Hắn muốn thiết lập bản thân trong mắt những người này là một thiếu niên mới lớn, gần gũi dễ tiếp xúc, đang ở hăng hái giai đoạn có thể tin cậy.
Lý Huyền luôn cảm thấy, tương lai lớp ngụy trang này của mình sẽ có tác dụng tốt.
Trong mắt hắn, bản thân có thể thay đổi hàng trăm bộ mặt.
Đối mặt Âm Thiên cung kính hèn mọn.
Đối mặt Động Lực hay Hoàng Ánh lễ phép hiểu chuyện.
Đối mặt Lý Tề Nguyên hèn nhát thoả hiệp.
Đối mặt Lý Thanh Xà lại ngây ngô dễ lừa.
Bây giờ cùng Nhiếp Tuấn nói chuyện chỉ là hắn một bộ mặt khác mà thôi.
Chỉ cần cảm thấy thích hợp, tương lai có lợi cho mình, vậy chỉ làm chút dáng vẻ cho người ngoài xem thì đáng là gì?
Đương nhiên, với những người lần đầu gặp, thể hiện ra một bộ mặt ngây ngô dễ gần vẫn là tốt nhất, càng để người ta hạ xuống cảnh giác với mình càng tốt.
Tương lai lại càng dễ dàng hơn hố chết họ.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập