Yên lặng một lúc lâu sau, hắn lấy lại tinh thần, quay trở lại trên giường.
Nhìn linh thạch rơi rớt khắp nơi, Lý Huyền ánh mắt lại không chút nào để ý tới, chỉ đưa tay cầm lên ba bản quyển tịch.
Lật ra bản đầu tiên, bên trên ghi chép là Luyện Quỷ Quyết – tứ phẩm công pháp, tối đa có thể đạt tới Đạp Không Cảnh.
Là một bản công pháp tu hành, bồi dưỡng một con lệ quỷ làm bản mệnh quỷ, dựa vào liên kết giữa bản thân cùng lệ quỷ, có thể gia tốc tốc độ tu hành của bản thân.
Đương nhiên, nguy hiểm cũng có.
Phải luôn đề phòng lệ quỷ có thể cắn trả bất cứ lúc nào, vì thế không thể để bản mệnh lệ quỷ vượt qua bản thân tu vi quá nhiều.
Nếu không chắc chắn bị cắn trả, lúc đó còn lại một tia hồn phách có thể rơi vào luân hồi cũng là một chuyện may mắn.
Đây là chân chính một bản công pháp ma đạo, độ nguy hiểm khi tu hành cũng là cực lớn.
Lý Huyền trầm mặc:
"Cha Mẹ nào lại muốn con mình tu hành loại công pháp này?
Chẳng lẽ không sợ sau khi gia tộc phát hiện, ngay lập tức bị trừ ma vệ đạo à?"
Lắc đầu xua tan đi ý nghĩ này:
"Cha mẹ rõ ràng hiểu gia tộc hơn ta, đương nhiên biết trong đó nội tình, hẳn phải biết cái nào có thể cái nào không thể.
Với lại trong tộc cũng có các loại công pháp khác, nếu ta không hợp chỉ đơn giản là đổi tu một bản khác thôi, không quan trọng"
Tới đây, Lý Huyền lại cầm lên bản bí tịch tiếp theo xem xét.
"Đây lại là một bản chăn nuôi quỷ tường giải, do Quỷ U đạo nhân tự mình biên soạn"
Quỷ U đạo nhân khi sống là một cường giả Đạp Không Cảnh tán tu, một thân bản sự đều là dựa vào chăn nuôi quỷ vật đánh ra tới.
Lúc còn sống, người này nuôi ra bên mình hai con Đại Quỷ, có thể so với Đạp Không Cảnh cường giả, dựa vào nội tình vững chắc, từng dùng Đạp Không Cảnh sơ kỳ, vượt cấp khiêu chiến Đạp Không Cảnh trung kỳ.
Tuy kết cục vẫn là thất bại, nhưng vẫn có thể toàn thân rút lui, như vậy cũng đủ nói lên người này một thân đạo hạnh bất phàm.
Bên trong Chăn Nuôi Quỷ Chân Giải, có ghi chép các loại lệ quỷ trên thế gian mà Quỷ U đạo nhân từng chứng kiến, cả đời người này kinh nghiệm chăn nuôi lệ quỷ.
Ngoài ra còn có cách bố trí trận pháp để ngưng tụ hồn phách tu sĩ trở thành lệ quỷ.
Càng đọc, Lý Huyền ánh mắt càng phát sáng, hắn hoàn toàn nhập tâm vào bên trong không thể rút ra.
Một lúc lâu sau, Lý Huyền cũng đã đọc hết toàn bộ, trên nét mặt vẫn còn vương vấn chút thèm thuồng giống như chưa thỏa mãn.
Thở ra một hơi giúp bản thân bình tĩnh lại, hắn ngưng thần nhìn đến quyển bí tịch cuối cùng.
"Không biết lần này sẽ là cái gì kinh hỉ đây?"
Lật ra trang đầu tiên, đập vào mắt hắn là dòng chữ –
"Tu Hành Thế Sự"Lý Huyền hơi nhíu mày.
"Đây giống như không phải truyền thừa công pháp?"
Thì ra đây lại là một bản ghi chép kinh nghiệm tu hành giới, được một người nào đó dựa trên người khác kinh nghiệm, cùng mình trải qua ghi vào.
Ở trong tu hành giới có rất nhiều loại thủ đoạn mưu kế, lẫn nhau ta lừa ngươi gạt là chuyện hết sức bình thường.
Lợi ích động nhân tâm, thứ khó đoán, cũng dễ thay đổi nhất lại chính là lòng người, ngay cả huynh đệ chí cốt từng vào sinh ra tử nhiều lần, chỉ cần lợi ích đủ lớn, cũng có thể đâm ngươi một đao.
Cho dù là người nhà cũng không ngoại lệ.
Vì thế, muốn có thể tồn tại ở tu tiên giới đủ lâu, ngoại trừ vũ lực ra, sự cẩn trọng cùng mưu kế cũng là điều cần thiết.
Chủ nhân của quyển sách này, từng chịu đựng qua rất nhiều thua thiệt, vì thế muốn khuyên hậu nhân cần phải cẩn thận.
Lý Huyền trầm mặc.
"Người viết ra quyển này sẽ không phải là Cha cùng Mẹ đi?"
Hắn càng đọc, càng thấy kiểu nói chuyện này, rất giống với Cha khi nói về kinh nghiệm mình từng trải qua.
Thỉnh thoảng khi cả nhà ăn cơm, Cha sẽ không tự chủ được khoe khoang những kinh nghiệm trải qua, dựa vào đó dặn dò Lý Huyền sau này phải thật cẩn trọng khi ra ngoài, tránh việc bị người khác lừa, còn giúp người ta kiếm tiền.
Lắc đầu bất đắc dĩ, đọc xong ba quyển bí tịch.
Lý Huyền lại chú ý đến một lá cờ phiến có phần bắt mắt.
Sau khi đọc qua Chăn Nuôi Quỷ Chân Giải, hắn đương nhiên nhận ra đây là thứ gì.
Âm Hồn Phiên!
Một loại pháp binh có thể thu vào lệ quỷ, bên trong là một mảnh không gian chứa đầy ắp âm khí, lệ quỷ bên trong có thể tu hành không trở ngại.
Nhìn qua mặt phiên yên tĩnh, theo như trong sách ghi chép, phiên này hẳn là hình thức sơ khai, chưa trải qua tế luyện, cũng chưa có lệ quỷ nào trú ngự bên trong.
Hẳn là vừa luyện ra thì đã được đặt bên trong túi trữ vật đến nay.
Nhưng Âm Hồn Phiên là pháp binh, cần phải có tu vi Khai Linh Cảnh mới có thể sử dụng, hắn bây giờ chỉ vừa mới đả thông Khiếu Mạch đầu tiên, chỉ có thể nhìn bảo vật trước mặt mà than thở, có bảo trong tay mà không thể sử dụng.
Nhẹ nhàng thở ra một hơi, sau mấy canh giờ tu hành, hắn cũng không tự chủ được cảm thấy mệt mỏi.
Mặc dù hôm nay từ Huyền Thiên, cho đến di vật mà Phụ Mẫu để lại đều cho hắn một cái cực đại kinh hỉ, nhưng cũng không đỡ được cơn buồn ngủ ập đến.
Dọn dẹp một chút đồ vật, bởi vì cơ thể không còn linh lực, hắn cũng không cách nào bỏ những món đồ này vào trong túi trữ vật, cho nên tất cả đều đóng gói một chỗ cất vào trong chiếc rương gần giường.
Chiếc rương này cũng không phải phàm vật, được chế tạo từ linh mộc, có thể ngăn chặn khí tức thoát ra bên ngoài.
Làm xong tất cả, Lý Huyền nằm lại lên chiếc giường của mình, tận hưởng sự mềm mại của nó mang lại, mà chìm dần vào giấc ngủ.
Hôm sau trong sân huấn luyện.
Nhóm Thiếu niên thiếu nữ kiên trì tập luyện, có người khắc khổ luyện tập, có người cùng nhau đối chiến luận bàn, lại có người cười cười nói nói tán chuyện phiếm.
Lý Huyền lúc này cầm trong tay một thanh trường cung, cánh tay phát lực, dây cung sức kéo nặng hơn trăm cân, trực tiếp bị hắn kéo căng.
"Vụt"
mũi tên rời cung, lấy tốc độ cực nhanh, xé gió găm thẳng vào hồng tâm.
Nhìn thấy màn này, trên nét mặt hắn không tự chủ được nở ra một nụ cười hài lòng.
Lúc này phía sau lưng cũng vang lên một thanh âm.
"Không tệ, có thể kéo động trường cung một cách nhẹ nhàng như vậy, ắt hẳn đã mở ra khiếu mạch đầu tiên rồi đi?"
Lý Huyền sau khi nghe xong thanh âm quen thuộc, ngay lập tức nhận ra người tới.
"Là Đổng Lực đại nhân!"
"Đệ tử bái kiến đại nhân"
Hắn lúc này xoay người lại, chắp tay khom lưng, giọng nói kính sợ, rồi lại có mấy phần kích động.
Đổng Lực thấy Lý Huyền thái độ, trong lòng không nhịn được có chút hài lòng, ý cười không tự chủ được càng hiện thêm mấy phần.
Nhìn người thiếu niên trước mắt, càng cảm thấy vừa mắt, cảm thấy tâm tình vui vẻ, Đổng Lực cũng không ngại bỏ ra chút thời gian chỉ điểm hậu bối, hắn nói.
"Ngươi rất không tệ, ta nhớ chỉ mới hơn hai tháng một chút đi, đã có thể đả thông một mạch, cũng coi như không phụ lòng gia tộc đối với các ngươi nâng đỡ"
"Được rồi, gần đây có vấn đề gì khó hiểu trong tu hành không?
Có thể nói ra, ta sẽ giúp ngươi giải đáp"
Lý Huyền nghe vậy hai mắt lập tức phát sáng, trên vẻ mặt lộ ra mấy phần ngại ngùng, gãi gãi đầu lúng túng nói.
"Vậy.
Vậy thì đệ tử cảm tạ đại nhân trước"
Nói xong liền kể ra một chút mình tu hành vấn đề gặp phải gần đây.
Ví dụ như sau khi đả thông khiếu mạch đầu tiên, cảm giác mỗi lần đả thông khiếu mạch thứ hai lại có phần tốn sức hơn.
Đổng Lực kiên nhẫn giải thích cho Lý Huyền từng cái vấn đề, không sót một chữ, thậm chí còn chỉ điểm hắn một vài bí quyết giúp khiếu mạch có thể vận chuyển nhanh hơn.
Cùng với cách làm sao điều động ra trong khiếu mạch linh lực hiệu quả nhất có thể, tối ưu cách sử dụng chúng.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập