Chương 48: Nổ Lớn

Lý Uyên Vân nhẹ nhàng thu kiếm vào vỏ, nàng giọng điệu hờ hững lạnh nhạt, giống như không có chuyện gì xảy ra.

"Không có gì, chỉ là thấy ngươi đáng ghét cho nên muốn chém ngươi, nếu không phục ngươi cũng có thể lấy ra pháp binh, cùng ta chiến đấu một trận"

Lý Tề Nguyên nghe xong hơi nghẹn họng, sự tức giận của hắn đã vơi đi hơn phân nửa.

Mặc dù cả hai đều là Khai Linh Cảnh tầng năm, nhưng thực lực chênh lệch lại cách biệt một trời một vực.

Nàng này từng có chiến tích cùng Khai Linh Cảnh hậu kỳ đấu ngang tay, hắn đi lên e rằng không đỡ được mấy chiêu liền bị chém đầu.

Nhưng rất nhanh Lý Tề Nguyên lại nghĩ tới tộc quy Lý Gia, liền hướng Lý Uyên Vân chỉ trích.

"Trong tộc cấm việc đệ tử nội chiến, ngươi đây là vi phạm tộc quy, ta sẽ báo cáo lên chấp pháp đội"

Nghe được hắn khiêu khích, Lý Uyên Vân lại không chút nào tỏ ra sợ sệt, thậm chí còn có vẻ khinh thường nói.

"Thì đã sao?

Bọn họ chẳng lẽ còn có thể đánh ta một trận, hay là trực tiếp theo tộc quy phế bỏ tu vi của ta?"

Nói đến đây trên gương mặt hờ hững của nàng lại hiện lên nụ cười lạnh.

"Hay là ngươi có thể cáo trạng đến chủ tử của ngươi, là Lý Thế Phong tên kia?

Không sao cả, gọi hắn cùng đến, ta đánh cả hai người các ngươi"

Lý Thế Phong là một trong ba đệ tử xuất sắc nhất trong thế hệ trẻ Lý Gia, cùng với Lý Uyên Vân xếp ngang hàng, cũng là con trai của gia chủ Lý Gia — Lý Thế Dung.

Lý Tề Nguyên nghe xong liền nghẹn họng, hắn muốn nói thêm gì nhưng rồi lại chỉ có thể nuốt cục tức này vào trong.

Hắn tức đỏ mặt, nhìn Lý Huyền bên cạnh, liền hừ lạnh một cái, lấy ra 10 viên linh thạch vứt lăn lóc dưới sàn nhà, tiếp đó thu lại 100 cân lá Lục Văn Thụ liền rời đi.

Hắn đã không muốn tiếp tục ở lại đây để tự rước thêm nhục.

Ngay sau khi Lý Uyên Vân chém ra một kiếm kia đến bây giờ, thời gian mới chỉ trôi qua không bao lâu.

Trên biểu cảm của Lý Huyền vẫn còn nét kinh ngạc chưa tiêu tan, nhưng khi 10 viên linh thạch rơi xuống đất, phát ra những tiếng

"lạch cạch"

cũng để hắn lấy lại tinh thần.

Hắn không ngay lập tức cúi xuống nhặt linh thạch, mà khẽ chắp tay, vẻ mặt cung kính hướng Lý Uyên Vân nói cảm ơn.

"Cảm ơn Uyên Vân tộc tỷ đã giúp đệ đòi lại công bằng, ân tình này tương lai đệ nhất định báo đáp"

Nhưng Lý Uyên Vân cũng không có chú ý, trực tiếp phất lờ hắn, đi thẳng tới Lý Hinh Nhi chỗ, mỉm cười nói chuyện.

Lý Huyền rơi vào hoàn cảnh này, có chút lúng túng, gãi đầu xấu hổ liền cúi xuống nhặt lấy linh thạch.

Nhặt xong linh thạch, hắn nhìn về hai người thiếu nữ đang nói chuyện, có chút ấp úng nói.

"Nếu không còn chuyện của đệ nữa, vậy đệ xin phép đi trước"

Nói xong cũng không thấy ai phản ứng mình, Lý Huyền chỉ có thể gượng cười, rời đi Công Huân Điện trong lúng túng.

Vài tên đệ tử khác ở đó, chứng kiến hết thảy, có người chỉ chỉ trỏ trỏ, có người xì xào nói nhỏ.

Sau khi Lý Huyền rời đi, Lý Hinh Nhi nhìn Lý Uyên Vân, tò mò hỏi.

"Uyên Vân Muội, sao muội lại ra tay giúp tên kia?"

Lý Uyên Vân lắc đầu nhẹ nói.

"Muội cũng không có hứng thú giúp một kẻ không có chí tiến thủ, người này quá mức luồn cúi, ý chí mềm yếu, không có cường giả chi tâm, tiền đồ không cao"

"Vì thế, vừa nãy muội chém ra một kiếm kia, đơn giản chỉ vì thấy Lý Tề Nguyên chướng mắt, một phần nữa là giúp tỷ chút giận"

Lý Hinh Nhi nghe xong, trên nét mặt cũng nộ ra ý cười, nàng lại tiếp tục nói.

"Thế chẳng lẽ muội thật sự không sợ Chấp Pháp Điện?

Phải biết, bọn họ xử lý nội quy rất nghiêm nha!"

Lý Uyên Vân nghe xong lúc này mới nở ra nụ cười hiếm có, hơi cúi người nói nhỏ.

"Muội đúng là không sợ, cho dù bọn họ có nghiêm khắc đến mấy, cùng lắm cũng chỉ có thể phạt muội chút linh thạch thôi"

"Hoặc cho dù có cáo trạng đến gia gia, cùng lắm thì bị cấm túc một thời gian, không phải vấn đề gì lớn"

Lý Hinh Nhi nghe xong, cũng chỉ có thể biểu hiện ra gương mặt bất đắc dĩ, nàng cũng biết Lý Uyên Vân nói không sai.

Phải biết, gia gia của Lý Uyên Vân chính là Lý Thái An, tu vi đã đạt tới Đạp Không Cảnh, ngoài Vạn Hải Lão Tổ tự thân xuất trận.

Nếu không, đúng là toàn bộ gia tộc, không ai làm gì được cô nàng này thật.

Lý Huyền bước ra Công Huân Điện, khẽ thở dài, vẻ mặt ủ rũ đi về trạch viện của mình.

Nhưng khi hắn vừa mới nhấc lên bước chân, bỗng nhiên một tiếng ầm vang nổ lớn từ hướng tây truyền đến.

Kèm theo đó là một ngọn lửa bắn thẳng lên trời, giống như muốn trực chỉ chín tầng mây, nhưng ngọn lửa bay lên đến một độ cao nhất định, liền bị một tầng màn chắn hiện ra chặn lại — Là Hộ Tộc Đại Trận.

Lý Huyền nhíu mày, việc đầu tiên hắn nghĩ đến lúc này, chính là có địch nhân đã tấn công vào Lý gia.

Trong khi hắn còn đang do dự, không biết lên lùi xa, hay tiến lại gần xem thử, thì hai bóng hình đã vượt qua hắn, trước một bước phóng đi.

Là Lý Uyên Vân cùng Lý Hinh Nhi.

Suy nghĩ chỉ thoáng qua, Lý Huyền liền quyết định tiến tới xem thử, dù sao, ít nhất cũng cần biết chuyện gì xảy ra mới có thể an tâm được.

Hắn càng tiến lên, càng có thể xác định vụ nổ, cùng ngọn lửa đang phun chào kia là từ hướng của Ký Túc Xá truyền đến.

Khi tới nơi, Lý Huyền thấy ở đây đã đứng rất nhiều người khác, đều là đệ tử Lý gia, tu vi cao thấp khác nhau.

Hắn quan sát xung quanh, cảm thấy đây có vẻ không giống như có địch nhân đánh vào, giống một vụ ngoài ý muốn hơn.

Bỗng nhiên có thanh âm hô lên.

"Nhìn kìa, kia có phải Vạn Hải Lão Tổ?"

Lý Huyền theo người vừa kinh hô kia chỉ lên trên bầu trời, cũng ngẩng đầu lên xem thử.

Thì thấy có năm bóng người đang lơ lửng trên bầu trời, hai chân hoàn toàn đạp trên hư không mà đứng.

"Đạp Không Cảnh"

Lý Huyền hít vào một hơi kinh ngạc, hắn cũng là lần đầu tiên chứng kiến Đạp Không Cảnh.

Mặc dù cả năm người đều không thả ra tự thân khí tức, nhưng tại giữa thiên địa ngao du, không dựa vào bất kỳ thứ gì phụ trợ, có thể giống như chân đạp thực địa, lơ lửng trên không trung, chính là đại diện cho thân phận của — Đạp Không Cảnh Cường Giả.

Nhưng Lý Huyền rất nhanh liền lấy lại tinh thần, suy nghĩ vận chuyển tới.

"Tại sao lại có năm người?"

Vài phút trước.

Tại sườn đông trụ sở Lý gia, nơi đây có một toà nhà gỗ đơn sơ, trước mặt là một rừng trúc, ở sau lại là một thác nước, phong cảnh xung quanh phải nói là tuyệt đẹp.

Địa phương này mặc dù phong cảnh rất đẹp, nhưng cũng là cấm địa của đệ tử Lý gia, gần như chỉ có Gia Lão mới có thể tiến vào trong.

Cũng bởi vì nơi đây là chỗ bế quan của Vạn Hải Lão Tổ, ông mặc dù thường ngày không lộ diện, đã xem như về ở ẩn.

Nhưng quyền uy của ông lại chưa từng giảm xuống, chính vì xét bối phận hay tu vi, ông đều là người đứng đầu Lý gia hiện tại.

Lời ông nói ra, hoàn toàn có thể đè ép ba vị đạp không cảnh còn lại, cùng 15 gia lão trong tộc, chính là có một không hai.

Ngay lúc này, bên trong căn nhà gỗ có phần đơn sơ đó, cảnh tượng bên trong lại là, Vạn Hải Lão Tổ, cùng ba người nữa có tu vi Đạp Không Cảnh, đang tiếp đón một người nam nhân, có dáng vẻ trẻ tuổi, bề ngoài chỉ trạc 25.

Người này chính là Lương Thanh, cũng đại diện cho Thanh Dương Tông, cùng Lý gia nói chuyện phân chia linh mạch.

Lương Thanh cho dù là dung mạo, hay tuổi đời đều rất trẻ, bất kỳ ai ở đây so về độ tuổi, đều lớn hơn hắn một bậc.

Nhưng ở tu hành giới, chỉ so tu vi, không so tuổi tác, mặc dù hắn chưa đến 50 tuổi, nhưng tu vi đã là Đạp Không Cảnh trung kỳ, lại đại diện cho Thanh Dương Tông mà đến.

Đừng nói Vạn Hải Lão Tổ chỉ là Đạp Không Cảnh trung kỳ, cho dù là Đạp Không Cảnh hậu kỳ, cũng phải bị Lương Thanh ép một đầu.

Lương Thanh dáng vẻ ung dung không vội, chỉ im lặng nghịch tách trà trên tay.

Nhưng đối diện hắn, Lý Vạn Hải lại không ung dung được như vậy, mái tóc của ông đã hoàn toàn chuyển thành bạc trắng, gương mặt lưu lại rất nhiều nếp nhăn, đại biểu cho năm tháng đi qua.

Ông hiện tại đang ngửa người về sau, tựa vào lưng ghế, mắt hơi nhắm, hai hàng lông mày khẽ nhíu, dáng vẻ đắn đo không chắc.

Ngồi tại bên tay là Lý Thái An, đã hơn 150 tuổi, dáng vẻ là một ông lão trạc 60 tuổi, trên gương mặt cũng lưu lại vài đường nếp nhăn, nhưng một đôi mắt lại sáng tỏ có thần.

Ở Lý gia, bối phận cùng tuổi tác của ông chỉ đứng sau Lý Vạn Hải, những người cùng thế hệ, hầu hết đều đã chết rồi.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập