Về đến Lý gia, trong Công Huân Điện.
Lý Huyền tươi cười bước tới trước mặt Lý Hinh Nhi, hắn đưa ra lệnh bài treo thưởng cùng 100 cân lá Lục Văn Thụ.
"Hinh Nhi tỷ, ta tới để bàn giao nhiệm vụ"
Lý Hinh Nhi nhìn chừng 100 cân lá Lục Văn Thụ bên cạnh, nàng đánh giá sơ qua một lúc rồi mỉm cười nói.
"Cái này, phiền đệ đợi chốc lát, phải đợi người đến xác nhận ta mới có thể cho rằng đệ đã hoàn thành nhiệm vụ"
Lý Huyền tươi cười gật đầu:
"Vâng"
Chờ thêm một lúc, bên ngoài đi đến một người nam nhân, bề ngoài trạc 25 tuổi, tu vi ở Khai Linh Cảnh tầng năm.
Người này vừa tới liền cười chào hỏi Lý Hinh Nhi.
"Hinh Nhi tộc muội vẫn khỏe chứ?
Chẳng lẽ nhiệm vụ ta treo đã có người nào nhận rồi chăng?"
Lý Hinh Nhi nở nụ cười lịch sự đáp lại.
"Đúng vậy, nhiệm vụ của tộc huynh ban bố, vị tộc đệ này đã hoàn thành rồi, lần này gọi huynh đến là để xác nhận lại một lần"
Nam nhân nghe xong lúc này mới quay sang nhìn Lý Huyền một bên, khẽ mỉm cười nói.
"Ta tên Lý Tề Nguyên, Không biết nên xưng hô với tộc đệ thế nào?"
Lý Huyền nghe xong sờ đầu, cười hì hì đáp.
"Tề Nguyên huynh có thể gọi ta Lý Huyền"
Lý Tề Nguyên nghe được hai chữ Lý Huyền, trong đầu đã tìm kiếm cái tên này, xem có cùng vị đại nhân vật trong tộc nào dính dáng quan hệ không.
Sau một lúc, hắn đã có câu trả lời cho mình, cũng đánh giá Lý Huyền là — không có bối cảnh gì.
Ý cười đang niềm nở trên gương mặt dịu đi mấy phần, có chút hờ hững khẽ gật đầu, tiếp đó quay sang đánh giá lá Lục Văn Thụ.
Hai hàng lông mày của hắn khẽ nhíu, giọng nói không hài lòng vang lên.
"Lá Lục Văn Thụ này không đạt đủ yêu cầu, chất lượng quá kém rồi, một vài phần đã bị dập nát, với lại, trọng lượng này có đủ không vậy?"
Lý Huyền nghe người này đánh giá, hai hàng lông mày của hắn đã cau chặt, nhưng vẫn kiên nhẫn tiếp tục nghe.
Sau một lúc xem xét, Lý Tề Nguyên quay sang Lý Hinh Nhi, đổi một bộ sắc mặt, mỉm cười nói với nàng.
"Hinh Nhi muội, lá Lục Văn Thụ này không đạt đủ yêu cầu, ta chỉ có thể trả 50 điểm cống hiến, hoặc năm viên linh thạch cho 100 cân"
Lý Hinh Nhi nghe xong, nụ cười lịch sự vẫn luôn nở trên môi chợt tắt, nàng lạnh lùng nói.
"Tề Nguyên huynh, cái này không đúng quy định của Công Huân Điện, những thứ ngươi nói cũng không có ghi rõ trên bảng treo thưởng nhiệm vụ, cho nên yêu cầu giảm bớt của huynh bị từ chối"
Lý Tề Nguyên nghe xong, hắn khẽ lắc đầu nói.
"Như vậy không được, lá Lục Văn Thụ hái đến không đạt đủ chất lượng, ta không đồng ý trả đủ tiền thưởng"
Trong lòng hắn đã nắm chắc, bởi vì lá Lục Văn Thụ chỉ có duy nhất một mình hắn cần, đồ vật cũng đã hái về, vậy thì quyết định giá trị không phải tùy ý hắn có thể định đoạt hay sao.
Hắn còn quay sang nhìn Lý Huyền một cái, thấy người này dáng vẻ lúng túng, không biết phải làm sao, trong lòng càng thêm khẳng định, người này không có bối cảnh gì, có thể tùy ý chèn ép.
Nhưng khi Lý Hinh Nhi nghe xong, sắc mặt đã triệt để trầm xuống, giọng nói của nàng trở lên nghiêm nghị.
"Lý Tề Nguyên, Công Huân điện không phải là chỗ ngươi có thể tùy tiện ra oai, quy định của Công Huân Điện chính là do Vạn Hải Lão Tổ đích thân đặt ra"
"Nếu ngươi vẫn chắc chắn rằng mình đúng, Công Huân Điện có thể trực tiếp điều tra làm rõ, nếu phát hiện có người muốn lợi dụng lỗ hổng quy tắc để chuộc lợi, chúng ta có quyền trực tiếp phế bỏ tu vi"
"Đến lúc đó, cho dù là cái thân phận cháu của gia chủ, cũng không bảo vệ được ngươi đâu"
Lý Tề Nguyên ý cười đang hiện trên môi, sau khi nghe được những lời nói lạnh lùng này, sắc mặt ngay lập tức biến hóa.
Hắn nhíu mày, muốn nói thêm gì đó, nhưng nhìn Lý Hinh Nhi sắc mặt lạnh tanh, đang nhìn chằm chằm bản thân, liền không kìm được nuốt lại lời muốn nói vào trong.
Hắn lại quay sang Lý Huyền, ý cười hơi hiện, nhưng giọng nói lại ẩn chứa mấy phần uy hiếp.
"Huyền đệ thấy thế nào?
Hay là đệ trực tiếp kiểm tra lại chất lượng của lá Lục Văn Thụ đi, lúc đó chúng ta đưa ra kết luận cũng không muộn"
Hắn đã quyết định chuyển mục tiêu qua uy hiếp Lý Huyền —
"Ta không thể làm gì Lý Hinh Nhi, chẳng lẽ còn không thể làm gì được ngươi"
Lý Huyền lúc này có chút đắn đo, ngoài mặt hắn lộ ra biểu tình lúng túng, có chút sợ sệt, nhưng trong lòng đã phân tích được mất.
Hắn chú ý người này đã có tu vi ở Khai Linh Cảnh tầng năm, vừa nãy lại vô tình để lộ ra thân phận cháu của gia chủ.
"Có lên vì năm viên linh thạch, mà đắc tội một cái Khai Linh Cảnh tầng năm hay không?"
Sau một lúc đắn đo suy nghĩ, Lý Huyền vẫn quyết định lựa chọn thỏa hiệp —
"bỏ đi, vì năm viên linh thạch không đáng"
Với lại loại người này, bây giờ Lý Huyền từ chối bị hắn uy hiếp, thì chuyện sẽ không đơn giản chỉ là năm viên linh thạch như vậy, mà hắn sẽ tự phụ cho rằng mình là đang đánh mặt hắn, là đang không cho hắn mặt mũi.
Có những thể loại ngươi không thể cùng hắn nói lý, trừ khi ngươi là người hắn không thể trêu vào.
Lý Huyền có phần lúng túng, lại để lộ ra biểu tình có phần rụt rè nói.
"Hinh Nhi tộc tỷ, ta cảm thấy Tề Nguyên huynh nói rất đúng, một phần trách nhiệm cũng là do ta làm ẩu, chỉ nhận năm viên linh thạch tiền thù lao cũng là đúng"
Lý Hinh Nhi nghe xong, nàng tỏ rõ vẻ không vui.
"Ngươi không cần sợ, nếu có bất mãn cứ trực tiếp nói thẳng, Công Huân Điện sẽ đứng ra làm chủ giúp ngươi"
Nàng giọng nói chắc chắn, nhưng nhìn thấy Lý Huyền vẫn không chịu thay đổi ý định liền hơi lắc đầu.
Bỗng nhiên một tiếng kiếm reo, kèm theo một đoàn hàn khí bùng nổ oanh kích tới.
Lý Tề Nguyên cảm nhận được một cỗ sát ý khoá chặt lấy mình, sắc mặt ngay lập tức đại biến.
"Ai lại dám ở trong Công Huân Điện ra tay với ta?"
Ý nghĩ vừa mới thoáng qua, hắn phản ứng rất nhanh, kịp thời ngưng tụ một đoàn cương khí màu vàng đất, bảo vệ bản thân.
Ngay khi cương khí vừa ngưng tụ xong, một đường kiếm khí màu băng lam hình trăng khuyết tuyệt đẹp, đã chém tới.
Kiếm khí trực tiếp đánh tan cương khí, thế đi không giảm chỉ thẳng đầu lâu của Lý Tề Nguyên.
"Lạch cạch"
Một chiếc ngọc bội đeo ở bên hông hắn nứt toác, vỡ vụn rơi xuống đất, cùng lúc băng lam kiếm khí cũng bị triệt tiêu.
Ngay sau khi kiếm khí bị triệt tiêu, Lý Tề Nguyên đã cực tốc lấy ra một kiện Pháp Binh Mộc Thuẫn, bảo vệ lại bản thân.
Ánh mắt cảnh giác, khóa chặt lấy một bóng người xinh đẹp đang đứng ngay cửa ra vào.
Nhìn thấy dung mạo người tới, hắn nghiến răng nghiến lợi, phẫn nộ hô lên.
"Lý Uyên Vân, đồ điên nhà ngươi đây là đang muốn làm gì?"
Hắn mặc dù ngoài mặt phẫn nộ chỉ trích, nhưng phía sau lưng đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
"Con đàn bà đáng chết này, vừa nãy ả thật sự muốn giết mình?
nếu không phải có ngọc bội phòng ngự, ta thực sự sẽ phải chết?"
Càng nghĩ, Lý Tề Nguyên đối với Lý Uyên Vân càng thêm tức giận phẫn nộ, nhưng ở trong thâm tâm sâu thẳm, cũng đã ẩn chứa một tia — Sợ Hãi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập