Mon theo đường dốc, Lý Huyền dần rời khỏi khu vực đồi núi.
Khi hắn từ trên cao đi ngang qua một khu vực vách đồi, bỗng nhiên nghe được bên dưới , giống như có tiếng người đang chiến đấu.
Hắn tâm tư hơi xoay chuyển, cuối cùng vẫn quyết định tiến tới xem thử.
Thu lại tự thân khí tức, Lý Huyền thuận theo những mỏm đá nhô ra, trèo dần xuống dưới.
Dừng lại ở một mỏm đá, cách mặt đất vài chục mét, hắn ngưng thần quan sát kỹ.
Bên dưới, có hai tu sĩ, cảnh giới ở Khai Linh Cảnh tầng một, đang cùng với một con Hắc Tê Giác chiến đấu.
Cảnh giới của con Tê Giác kia cũng chỉ là nhất giai sơ kỳ, nhưng bởi vì hai người kia trong tay không có pháp binh, thuật pháp thi triển cũng rất tầm thường, thành ra mãi vẫn chưa thể cầm xuống Hắc Tê Giác.
Được gọi họ Cao tu sĩ, thân hình hơi lùn, dung mạo trạc 20 tuổi.
Người còn lại được gọi họ Chí tu sĩ, dáng vẻ bình thường, dung mạo trẻ trung, trạc 18 tuổi.
Hắc Tê Giác thân cao hơn hai mét, bên ngoài lớp da dày lại được phủ thêm một lớp đất đá, khiến lực phòng ngự của nó đạt tới cực hạn.
Mặc dù không có kỹ năng nào khác, nhưng với thể trọng khổng lồ như này, lại kèm thêm lớp giáp dày, nó chỉ cần đâm thẳng và húc thôi, cũng đủ khiến hai người kia phải chật vật chống đỡ.
Hắc Tê Giác cậy vào thân thể to lớn, cùng lớp phòng ngự chắc chắn, phối hợp cùng với chiếc sừng sắc nhọn, cứ thế một đường thẳng tiến không lùi.
Cây cối hay đất đá cản đường nó, chỉ vừa mới va chạm liền bị phá tan, ngay cả thuật pháp của hai người thi triển, đánh vào lớp da dày của nó, có vẻ cũng không có hiệu quả gì.
Họ cao tu sĩ, vừa lùi về phía sau, né tránh Hắc Tê Giác húc tới, lại vừa thi triển ra thuật pháp.
Chỉ thấy hắn khép hai ngón tay vào với nhau, sau đó chỉ thẳng vào thân hình to lớn đang lao tới, tiếp đó từng viên hoả đạn liên tục được bắn ra — Liên Hoàn Hoả Đạn Thuật.
Chiêu này dùng để đối đầu tu sĩ, hoặc yêu thú khác có lẽ sẽ phát huy được tác dụng không nhỏ.
Nhưng khi bắn vào tầng đất đá được ngưng tụ trên da của Hắc Tê Giác, lại không để lại chút hiệu quả nào, ngoài việc tạo ra những đốm lửa nổ lách tách giống như pháo hoa.
Tận mắt chứng kiến thuật pháp của mình bất lực trước phòng ngự của kẻ địch ra sao, họ Cao tu sĩ vẻ mặt cau có, tức giận cắn răng.
Trong lòng hắn cực kỳ biệt khuất, cái loại trời sinh phòng ngự trâu bò này, chính là khắc tinh của hắn.
Thuật Pháp thiên hướng liên hoàn tấn công, cùng dây dưa kẻ địch là chính, lại không có pháp binh để phối hợp, gặp phải loại phòng ngự tuyệt đối, không sợ tiêu hao như này, thật sự hết cách.
Hắn nghiến răng ken két, tức giận hô.
"Chí đạo hữu, mau nghĩ cách đi, nếu cứ tiếp tục kéo dài thêm, e rằng cả hai chúng ta chỉ có con đường bỏ chạy"
Họ Chí tu sĩ gương mặt nghiên túc, lông mày nhíu chặt.
Hắn thử tung ra vài chiêu tấn công Hắc Tê Giác thử xem, nhưng kết quả cùng với họ Cao tu sĩ không khác.
Đừng nói là gây vết thương, ngay cả một vết rách còn không làm được.
Trong lòng hắn đắn đo không chắc —
"Chẳng lẽ phải dùng đến chiêu kia?"
Lý Huyền ở trên cao nhìn xuống, khẽ lắc đầu.
Hắn không coi trọng hai người kia.
Một kiện pháp binh cũng không có, lại không có đại chiêu gì đủ mạnh để làm trọng thương Hắc Tê Giác.
Nếu cứ tiếp tục tiêu hao xuống dưới, hai người này chắc chắn phải thua không thể nghi ngờ, thậm chí nếu không chạy nhanh, còn có thể sẽ mất mạng.
Lý Huyền chứng kiến khả năng phòng ngự của Hắc Tê Giác, cũng không khỏi nhíu mày suy nghĩ.
Hắn đang thử đặt mình vào tình huống của hai người kia, nếu bản thân phải chiến đấu với con yêu thú này thì phải làm sao?
Sau khi chứng kiến sức mạnh của Hắc Tê Giác, Lý Huyền đã có câu trả lời.
Nếu hắn không dùng Âm Hồn Phiên phụ trợ, tỉ lệ chiến thắng Hắc Tê Giác là 50%, còn có Âm Hồn Phiên phụ trợ, khả năng diệt sát thì là 80%.
Đây cũng không đại biểu một mình hắn mạnh hơn hai người kia hợp lại, chẳng qua bản thân hắn có biện pháp xuyên phá lớp giáp của Hắc Tê Giác mà thôi.
"Nếu cả hai người này đều chết hết thì tốt, đến lúc đó chỉ cần chờ Hắc Tê Giác bỏ đi, ta liền có thể ung dung thu hai người túi trữ vật.
"Còn về việc sẽ ra tay trợ giúp hai người?
Đừng có nói giỡn chứ, hắn cầu mong hai người này chết để nhặt của hời còn chưa kịp, làm sao còn sẽ ra tay tương trợ.
Họ Chí tu sĩ, sau khi tung ra thêm một đòn vào thân hình to lớn của Hắc Tê Giác, hắn lui lại về phía sau một khoảng cách, đã hơi chút thở dốc.
Bỗng nhiên thanh âm của họ Cao tu sĩ truyền tới.
"Chí đạo hữu, hay là chúng ta rút lui thôi, lớp giáp của con súc sinh này quá mức chắc chắn, thuật pháp của hai ta hoàn toàn không thể công phá"
Họ Chí tu sĩ cau mày, cuối cùng khẽ thở dài, trong lòng cũng đưa ra quyết định, hắn nói.
"Cao đạo hữu, ta có một chiêu sát thương rất lớn, nhưng sau khi thi triển, sẽ hao tổn nguyên khí"
"Nếu có thể một kích giết địch, hi vọng đạo hữu đáp ứng chia ra thêm hai thành chiến lợi phẩm, còn nếu không thể giết nó, vậy chúng ta chỉ đành bỏ cuộc vậy"
Hắn vừa nói xong, thanh âm có phần chứa ý mừng của Họ Cao tu sĩ đã truyền tới.
"Ha ha, Chí đạo hữu có đại chiêu tại sao không dùng ngay từ đầu.
tốt thôi, ta đáp ứng yêu cầu của đạo hữu ngươi"
Sau khi nhận được câu trả lời chắc chắn, họ Chí tu sĩ rút lui thân hình về phía sau, giọng nói của hắn tiếp tục vang lên.
"Cao đạo hữu, ngươi giúp ta cầm chân nó một lúc"
Nói xong liền từ bỏ tấn công, hắn chắp hai tay lại trước ngực, làm ra một cái thủ ấn.
Dần dần, giữa hai lòng bàn tay của đang chắp lại, hiện lên những tia kim quang chiếu rọi ra tứ phương.
Cuối cùng ngưng tụ thành một thanh kim châm dài một tấc, thỉnh thoảng còn sáng lên những tia kim quang, quấn quanh tại đầu châm.
Kim châm lơ lửng trong lòng bàn tay phải, hắn phất tay lên, cho Kim châm lơ lửng ở trên không trung, tiếp đó chỉ vào Hắc Tê Giác đang điên cuồng đâm húc bên dưới.
"Vèo"
một tiếng, Kim châm lấy tốc độ cực nhanh, mang theo nguy hiểm chết người, xé gió lao tới.
Lý Huyền ở trên mô đá chỉ kịp nhìn thấy họ Chí tu sĩ điểm ra một chỉ, tiếp đó kim châm đang lơ lửng trong không trung liền biến mất, khi kịp phản ứng lại, Kim châm đã xuyên thủng Hắc Tê Giác đầu lâu.
Chứng kiến một màn này, trên gương mặt vốn luôn lạnh nhạt của hắn, cũng không nhịn được loé qua một tia kinh sợ.
Nếu đòn đánh vừa rồi, mục tiêu là hắn, e rằng kết cục cũng không tốt hơn Hắc Tê Giác là bao.
Lý Huyền nhịp tim đập mạnh hơn không ít, ánh mắt hắn nhìn về phía họ Chí tu sĩ đã thêm mấy phần cảnh giác.
"Người này.
.."
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập