Hôm sau, trước cửa trạch viện của Lý Huyền.
Một tên nam tử vẻ ngoài anh tuấn, sống lưng thẳng tắp đang đứng bên ngoài.
Người này dáng vẻ trẻ trung tầm 23, 24 tuổi, tu vi ở Khai Linh Cảnh tầng ba, đang dùng tay gõ vào cửa viện.
Lúc sau, Lý Huyền đẩy cửa đi ra.
Thấy Lý Huyền tiến ra, người này không vòng vo liền đi vào thẳng vấn đề chính, "Là ngươi muốn mua trăm năm linh nhũ?"
Lý Huyền tươi cười khẽ gật đầu đáp lại:
"ừm, là ta, chẳng lẽ tộc huynh muốn bán sao?"
Người này không có vòng vo thẳng thắn gật, sau đó lấy ra một chiếc bình ngọc đưa tới.
"Nơi đây là một giọt trăm năm linh nhũ, nếu ngươi muốn ta có thể dùng giá 90 viên linh thạch bán cho ngươi"
Lý Huyền nhận lấy bình ngọc, sau khi xác nhận có thể kiểm tra liền mở ra xem thử.
Một cỗ tinh thuần linh lực cùng âm hàn khí tức từ miệng bình lan tỏa ra, chỉ hít vào một hơi cũng khiến người ta tinh thần thoải mái hơn mấy phần.
Đóng lại nắp bình, hắn nghĩ nghĩ liền nói:
"tộc huynh à, 90 viên linh thạch với ta có chút hơi cao, có thể thấp hơn chút không?"
Trăm năm linh nhũ được xếp vào hàng đỉnh cấp nhị giai bảo vật, giá bán ra dao động ở 100 viên linh thạch trên dưới.
Nhưng nếu chịu khó đi ra những chỗ tán tu bày quầy bán hàng tìm vận may, giá có thể thấp hơn chút, vì thế Lý Huyền thử xem có thể rẻ hơn chút không.
Nghe được Lý Huyền vẫn muốn rẻ hơn, nam tử hơi cau mày, hắn ngẫm nghĩ một lúc rồi đưa ra giá.
"85 viên linh thạch, không thể thấp hơn, nếu ngươi không muốn mua, ta quay người liền đi"
Thấy người này điệu bộ kiên định, cùng giọng nói cứng rắn, Lý Huyền nghĩ chắc đây đã là giá cuối cùng rồi, hắn cũng không mặc cả thêm, nhẹ gật đầu đồng ý.
"Tộc huynh đợi ta chốc lát, ta vào trong lấy linh thạch ra đưa cho ngươi"
Nói xong liền chạy vào trong lấy linh thạch, cánh cổng cũng được khép lại như ban đầu.
Chỉ khoảng một phút sau hắn đi mà quay lại, trong tay cầm một cái túi vải chứa đầy linh thạch, vẻ mặt tươi cười đẩy tới.
"Đây là 85 viên linh thạch, tộc huynh xem qua đi"
Nam nhân thản nhiên nhận lấy túi vải, sau đó từng viên một đếm lấy linh thạch.
Một lúc sau khẽ gật đầu một tay đưa tới bình ngọc, tay kia thì cất đi linh thạch, giọng nói đáng tiếc.
"Tiểu tử ngươi gặp may!
Bình thường trăm năm linh nhũ đều là có tiền khó mua đồ vật.
Nếu không phải ta đang cần linh thạch mua phá giai đan, để đột phá Khai Linh Cảnh trung kỳ, thì làm sao lại có thể tiện nghi bán ngươi 85 viên linh thạch
".
Lý Huyền nghe xong gãi đầu cười xấu hổ:
đệ cũng muốn mua giá cao, nhưng mà trong tay tài lực chỉ còn nhiêu đó
Nam nhân khẽ lắc đầu không nói thêm gì, trực tiếp quay người rời đi.
Còn Lý Huyền cũng đóng lại cửa viện quay trở lại trong phòng.
Về đến phòng ngủ, hắn thuần thục lấy ra một cái thùng tắm bình thường mình hay dùng, đổ đầy một nửa thùng nước.
Tiếp đó lấy ra trăm năm linh nhũ mình vừa mua được, dốc hết một giọt được đựng bên trong ra.
Giọt linh nhũ rơi xuống, hoà tan cùng nước trong thùng.
Lý Huyền thấy hàn khí bốc lên trong thùng tắm, thậm chí ở một vài chỗ mép thùng đã kết một tầng băng sương mỏng, khẽ cau mày cảm thấy có gì đó không đúng.
Hình như trong sách ghi chép, trăm năm linh nhũ không nên như thế này, chẳng lẽ ta đây mua phải hàng giả rồi?
Hắn nhớ trong sách chỉ ghi chép trăm năm linh nhũ, linh lực ẩn chứa bên trong cực kỳ dồi dào, nuốt trực tiếp có thể tăng tiến tu vi.
Cũng không có nhắc đến linh nhũ lại như vậy lạnh giá, còn toát ra hàn khí.
Lắc đầu cười khổ:
bỏ đi, cũng đã mua về rồi, không thể đem trả đi?
Nói xong hắn liền đi tới góc phòng, lấy ra trứng của Hắc Thủy Xà để vào bên trong thùng nước.
Lý Huyền mua giọt linh nhũ này mục đích chính là để giúp Hắc Thủy Xà đánh tốt căn cơ, sau khi nở ra có thể thời gian ngắn trải qua ấu sinh kỳ.
Mặc dù nói Hắc Thủy Xà sau khi sinh ra đã có nhất giai yêu thú cấp độ, nhưng lúc này nó vẫn chưa có sức chiến đấu ngay được, phải trải qua một thời gian gọi là ấu sinh kỳ, sau đó mới thật sự có sức chiến đấu của nhất giai yêu thú.
Hắn tương lai một chút chuẩn bị cần đến thực lực nhất định, cảnh giới bản thân lại quá thấp, cho nên Hắc Thủy Xà có chiến lực nhất giai yêu thú là việc quan trọng đối với hắn hiện tại.
Cũng chính vì lý do này, Lý Huyền mới có thể chịu bỏ ra 85 viên linh thạch để mua trăm năm linh nhũ dùng cho nó.
Hôm sau, trong Vân Vụ Sơn Mạch.
Lý Huyền theo trong trí nhớ chỉ dẫn, hướng về hẻm núi lần trước mình gặp Âm Thiên.
Hắn lúc này di chuyển cực kỳ cẩn thận, chỉ sợ không may tiến nhầm vào lãnh địa của con yêu thú nào thì xui xẻo.
Dựa vào tu vi hiện tại của bản thân, bị một con nhất giai yêu thú gặp phải cũng là nguy hiểm tính mạng.
Mất hơn nửa canh giờ đi đường, cuối cùng Lý Huyền cũng tới nơi, hắn lấy ra ngọc bội truyền tin nhắn rằng mình đã đến.
Nhưng mà thời gian một canh giờ qua đi, ngọc bội truyền tin không hề có phản hồi, cũng không thấy có ai tiến lại nơi này.
Hắn trong lòng không hiểu, nhưng vẫn kiên nhẫn đứng đợi thêm một canh giờ nữa, vẫn là không có động tĩnh gì.
Bốn canh giờ qua đi, Lý Huyền đã gửi không dưới mười tin nhắn hỏi ý kiến, nhưng đều không nhận lại được gì.
Bởi vì cấm chế bị gieo xuống linh hồn nguyên nhân, cho dù hắn trong lòng có khó chịu đến đâu cũng không dám tự tiện rời đi, chỉ có thể tiếp tục đứng đợi.
Cho đến tổng cộng sáu canh giờ qua đi, lúc này Âm Thiên mới vô thanh vô tức xuất hiện phía sau hắn, thanh âm vang lên khiến Lý Huyền trong lòng giật mình:
Không Tệ
Nghe được thanh âm, Lý Huyền giật mình quay lại phía sau, ngay khi thấy là Âm Thiên, lý trí thanh tỉnh khiến hắn làm ra cử động cung kính quỳ một chân trên mặt đất.
Gặp qua chủ thượng
Thấy Lý Huyền bộ dạng cung kính, Âm Thiên khoé miệng không nhịn được khẽ nhếch lên nụ cười hài lòng.
Hắn ánh mắt thâm thúy đánh giá trên dưới toàn thân hắn một lượt, giọng điệu tán thưởng.
Không tệ, chỉ mới qua không bao lâu, ngươi đã đả thông bốn Mạch
Lý Huyền nghe xong liền cung kính đáp.
Chủ thượng quá khen, thuộc hạ có được ngày hôm nay vẫn là do ngài ban cho, nếu khi đó không có ngài ra tay cứu ta một mạng làm sao thuộc hạ có được hiện tại
Âm Thiên nghe một câu chủ thượng, hai câu lại tự xưng thuộc hạ, hắn trong lòng rất hài lòng, bề ngoài thì lại khoát tay cười nói.
Ngươi đã là người của bản toạ, một chút chuyện nhỏ không cần để trong lòng
Lúc này hắn đưa tay đỡ dậy Lý Huyền, bàn tay thuận thế vỗ vai, giọng điệu đã có mấy phần ôn hoà, không còn như trước âm u.
Ngươi hiện tại đã đả thông bốn mạch, với tài lực của Lý gia, chuyện ngươi đột phá đến Khai Linh e rằng không quá hai tháng nữa
Sau khi đột phá đến Khai Linh Cảnh, hãy đến tìm ta, đến lúc đó bản toạ có việc quan trọng cần giao cho ngươi
Lý Huyền nghe xong vẻ mặt kiên định trả lời.
Vì chủ thượng phân ưu là chuyện thuộc hạ cần làm, nhất định không phụ ngài chờ đợi
Âm Thiên nghe xong vui vẻ đáp tốt.
Rất tốt!
Ngươi yên tâm, chỉ cần vì ta làm việc, sau này nhất định sẽ không hối hận".
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập