Chương 21: Cố Gia Cũng Đi Ăn Cướp Rồi?

Vân Vụ Sơn Mạch.

Âm Thiên vừa từ chợ đen rời đi, hắn thân hình thoáng ẩn, thoáng hiện xuyên qua từng gốc cây tảng đá.

Tiến khá sâu vào bên trong, bỗng nhiên thân hình hắn dừng lại, nhìn về phía trước cười khẽ.

"Hai vị đạo hữu, nếu đã mất công chặn đường bản toạ, tại sao còn phải nấp nấp núp núp, không dám trực diện đối mặt sao?"

Ngay sau khi thanh âm của hắn vang lên, gốc cây cổ thụ trước mặt liền vang lên thanh âm nghi ngờ:

"Ngươi vậy mà phát hiện ra hai người chúng ta?"

Lời nói vang lên, cùng lúc có hai người từ phía sau cây cổ thụ đi ra, cả hai đều mặc đồ đen che mặt, một người trong số đó để lộ biểu tình kinh ngạc.

"Có chút bản sự, nhưng đáng tiếc chỉ là Khai Linh Cảnh tầng bảy, chắc chắn không thoát khỏi cái chết"

"Nếu như biết điều thì bỏ lại túi trữ vật, chúng ta tha ngươi một con đường sống"

Âm Thiên nghe xong chỉ cười khẽ:

"không ngờ hai vị là người Cố gia, vậy mà cũng ham ta một chút tài sản này rồi?"

Nghe xong Âm Thiên nói mình là Cố gia người, một trong hai người mặc đồ đen che mặt, không nhịn được hừ lạnh.

"Cái gì Cố gia?

Tiểu tử ngươi sắp chết nên lời nào cũng có thể nói sao?"

Một người khác giọng âm trầm nói:

"Lão nhị, không cần phải nhiều lời, chúng ta đều là Khai Linh Cảnh tầng tám, mau chóng giải quyết hắn, để lâu sinh biến"

Lời nói vừa dứt, hắn đã trực tiếp động thủ.

Một thanh pháp binh hình dạng như cây côn sắt được hắn tế ra, cứ thế lăng không lơ lửng phía trên đầu, dần dần phóng to.

Thấy được bạn mình đang tích thế, ý động thủ đã rất rõ ràng.

Giống như lẫn nhau ăn ý, người bên cạnh cũng hư không tế ra một chiếc dù giấy đỏ, bên trong lan tỏa ra ngọn lửa thiêu đốt, hướng thẳng tới Âm Thiên đánh ra.

Âm Thiên thấy hai người đã động thủ, đương nhiên sẽ không đứng im chịu trận, lần này khác với lúc giết tên Khai Linh Cảnh tầng hai kia, sắc mặt hơi nghiêm.

Trong tay xuất hiện một chiếc rìu lớn, hướng phía biển lửa lửa bổ ra một đòn.

"Ầm"Ngọn lửa vậy mà giống như phải chịu một sức mạnh khủng khiếp, cứng rắn bị chém làm đôi, một cỗ cuồng phong theo đòn đánh thổi tới.

Người áo đen che mặt thấy vậy hơi biến sắc mặt:

"Tên này mạnh như vậy?"

Cùng lúc, người áo đen che mặt lúc đầu im lặng, tích tụ sức mạnh đòn đánh, bây giờ giống như đã hoàn thành.

Cây côn sắt lơ lửng ở phía trên ba người đã cao sáu bảy mươi mét có hơn, theo ý muốn của chủ nhân khóa chặt lấy địch Âm Thiên giáng xuống.

Hai người bọn họ phối hợp ăn ý, đã giết bao nhiêu con mồi, tên tiểu tử trước mặt chỉ là Khai Linh Cảnh tầng bảy, không đủ gây sợ.

Âm Thiên bản thân đã bị khóa chặt, hắn ánh mắt hơi ngưng, rất nhanh liền lộ ra nụ cười lạnh, ánh mắt loé lên mấy phần điên cuồng.

"Tốt tốt tốt"

Ba tiếng tốt liên tục được vang lên, cùng lúc hắn đã hoàn thành xong pháp quyết.

Phía sau lưng Âm Thiên toát ra một luồng năng lượng hắc ám, cuối cùng ngưng tụ thành một tôn Ma Thần ba sừng, vẻ mặt dữ tợn cầm trong tay một thanh Rìu đen tuyền.

Ma Thần hình dáng chỉ có nửa thân trên, mặc dù là vậy cũng cao hơn bốn mét, tỏ ra dáng vẻ cực kỳ uy nghiêm.

Nhìn trên trời giống như Định Hải Thần Trâm dáng xuống côn sắt, liền gầm lên một tiếng giận dữ, trong tay rìu lớn vung lên cùng côn sắt đối chọi.

"Ầm ầm ầm"

Lấy chiến trường làm trung tâm, địa chấn tạo ra lan rộng mấy trăm mét xung quanh, liên tục gây ra những tiếng động to lớn, khiến tu sĩ ở gần đó cảm giác kiêng kỵ không dám ở lại.

Người vội vàng rời xa chiến trường, người thì nổi lên không rõ tâm tư, có phần lưỡng lự không quyết.

Trận chiến hai bên diễn ra chưa tới một phút liền kết thúc, Âm Thiên áo bào đen rách nát để lộ ra thân thể cơ bắp bên trong.

Hắn một mặt thở dốc, nhưng ý cười trên mặt lại hiện rõ.

Dưới chân chính là hai cỗ thi thể nát bét không phân rõ mặt mũi.

Đưa tay chụp tới, hai cái túi vải rơi trên mặt đất bay tới, vững vàng rơi vào trong tay.

Âm Thiên cười gằn:

"Ha Ha.

hai con chuột nhắt cũng dám chặn đường bản toạ, đúng là không biết sống chết"

Thu lại chiến lợi phẩm, giống như nhớ đến gì đó, hắn lấy ra một viên ngọc truyền tin đã lâu không dùng đến, truyền vào một phần tin tức, tiếp đó liền quay người rời khỏi.

Tàng Kinh các, Lý Huyền đang say sưa đọc nội dung của một bản thuật pháp thiên về di chuyển.

Mặc dù thuật pháp này cần phải đạt tới Khai Linh Cảnh mới có thể tu luyện, nhưng hắn không ngại cực nhọc, chỉ cần có thể hóa làm tư lương cho Huyền Thiên liền đọc lấy.

Dù sao sau này chắc chắn cần đến, hiện tại đọc sẽ không thua thiệt.

Ở Thông Mạch Cảnh tu sĩ chưa có chất biến, rất nhiều thứ đọc qua một lần là không thể nhớ được hết.

Vì thế người bình thường cho dù được tùy ý xem hết tất cả công pháp trong Tàng Kinh Các, cũng rất ít giống hắn vậy say sưa đọc toàn bộ.

Đa số chỉ chú tâm vô một vài thứ mình cần, tiếp đó chính là luyện nó đến thuần thục mới thôi.

Nhưng Lý Huyền thì không sao, hắn có nhớ kỹ hay không không quan trọng, chủ yếu là Huyền Thiên thông qua việc hắn đọc nội dung công pháp liền có thể ghi nhớ liền được.

Đang say sưa đọc thuật pháp, bỗng nhiên Lý Huyền cảm nhận được trong ngực có thứ truyền tới.

Lông mày hơi nhíu, lấy ra một viên ngọc bội truyền tin.

Trong lòng hắn nặng nề:

"Chẳng lẽ Âm Thiên đã phát hiện ra ta làm thủ đoạn chống đỡ cấm chế?"

Tuy nghĩ như thế, nhưng hắn vẫn đưa ngọc bội lên trán, cảm nhận tin tức truyền tới.

"Hai ngày nữa, giữa trưa đến chỗ cũ gặp bản toạ"

Đọc xong tin tức, Lý Huyền nhíu mày trầm tư trong lòng thật sự không muốn đi, nhưng lại nghĩ đến cấm chế gieo trồng linh hồn của mình lại chỉ có thể thở dài.

Cuối cùng hắn bất đắc dĩ nhận ra, mình không có quyền từ chối.

Đến đây, tâm tư tiếp tục đọc thuật pháp cũng biến mất.

Lý Huyền gấp lại sách, đặt lại lên kệ, tâm tình không tốt rời khỏi Tàng Kinh Các, trước khi về cũng không quên chào Hoàng Ánh:

"Ánh Bà, ta về trước"

Hoàng Ánh nghe được hắn lời nói, thậm chí mí mắt còn không chịu giật nhẹ một cái, cứ thế mà tiếp tục nằm nhắm mắt.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập