Chương 17: Cấm Chế Nguy Cơ

Trước khi rời đi, Lý Huyền hơi do dự, lấy trong ngực ra một chiếc túi trữ vật, trong ánh mắt không hiểu của Đổng Lực, cầm ra một quả trứng to bằng đầu người.

"Lực thúc, cháu trong một lần vô tình lấy được quả trứng này, nhưng mà cháu cũng không hiểu gì về ngự thú, không biết thúc có cách nào giám định sơ qua không?"

Nhìn quả trứng trong tay Lý Huyền, Đổng Lực trầm ngâm một lúc rồi khẽ lắc đầu.

"Thật ra ta cũng không hiểu gì về ngự thú, cho nên không thể giúp ngươi giám định quả trứng này"

"Nhưng trong tộc nội tình thâm hậu, có vài người hiểu sâu về đạo này, ta sẽ cho ngươi một cái danh sách, sau đó tới tìm bọn họ nhờ vả một chút, xem trên mặt mũi cùng tộc, chắc là sẽ giúp ngươi xem qua"

Lý Huyền nghe xong vội vàng cảm tạ, sau đó cầm lấy tờ giấy mà Đổng Lực đã viết ra danh sách từng người cùng địa chỉ nhà.

Trước khi đi Đổng Lực không quên dặn dò:

"thật ra cháu cũng có thể tìm đến mấy cửa hàng lớn trong Tiên Thành nhờ giám định, nhưng người ngoài không đáng tin, cho nên vạn bất đắc dĩ không cần phải nhờ người ngoài"

Về đến trạch viện của mình, Lý Huyền suy nghĩ về những thứ Đổng Lực nói, hắn khẽ nhíu mày trầm tư.

"Ánh Bà trong lời nói của Lực thúc, vốn là không có thiện cảm với ta, bây giờ có chạy tới nịnh nọt khả năng cao là không có tác dụng"

Còn nếu như có thể nịnh nọt khiến bà lão kia vui vẻ mà mở thuật lợi, như vậy đừng nói chỉ là kính cẩn nịnh nọt, thậm chí hèn mọn quỳ sát đất đối với hắn cũng không thành vấn đề.

Chút ngạo khí hay chút ôn hoà của hắn, từ bảy năm trước đã không tồn tại, nhớ lại lúc mình phải khổ sở vì chút gia nghiệp cuối cùng của cha mẹ, mà van xin cầu lạy những người kia, làm tâm tình Lý Huyền không tự chủ được nổi lên tức giận.

"Cái gia tộc chết tiệt này, ngay từ đầu đối với ta đã không có ý tốt.

Cha mẹ vì gia tộc mà hi sinh nhiều như vậy, cuối cùng sau khi chết đi, con trai của họ lại bị đối xử chẳng ra gì"

Càng nghĩ, Lý Huyền tâm tình càng thêm khó chịu, càng thêm ấm ức, hắn hiện tại chỉ muốn khiến những người năm đó lấy đi cha mẹ hắn tài sản, tất cả đều phải trả giá thật đắt.

Thậm chí là, khiến cả gia tộc đều phải ở dưới chân hắn phục tùng.

Khi Lý Huyền nghĩ đến việc khiến những người đoạt đi di sản của cha mẹ phải trả giá, bất chi bất giác thân ảnh của Âm Thiên lại hiện lên trong đầu.

"Hừ, nếu các ngươi đã đối với ta bất cận nhân tình, như vậy cũng đừng trách ta hợp tác cùng người ngoài bán đứng lợi ích gia tộc"

Tới lúc này, hắn trong đầu đã nảy sinh nhiều loại ý tưởng hợp tác cùng Âm Thiên, hi sinh lợi ích gia tộc để đem lợi ích về cho mình.

"Dựa vào Huyền Thiên cơ duyên nghịch thiên, nếu có sự giúp sức của Âm Thiên nữa, ta sau khi đột phá đến Khai Linh Cảnh, chắc chắn một đường tăng cao tiến mạnh"

"Có lẽ sau này ta cần phải dựa vào Âm Thiên người này nhiều hơn"

Tới đây, Lý Huyền lại nảy sinh ý nghĩ tiến vào trong Huyền Thiên không gian xem thử, dù sao đã khá lâu rồi hắn chưa tiến vào bên trong, không biết có nảy sinh biến hoá mới không.

Ý niệm hơi động hai chữ

"Huyền Thiên"

ý thức của hắn rơi vào hắc ám, khí lấy lại tinh thần đã xuất hiện ở một không gian quen thuộc, xung quanh chỉ có những ngôi sao cùng tinh không vô tận.

Nhưng vừa mới lấy lại tinh thần một cái chớp mắt, Lý Huyền ý thức khẽ giật mình.

"Không đúng!

Rất không đúng"

Ở trong Huyền Thiên không gian, Lý Huyền ý thức chính là đơn thuần cùng thuần túy nhất, không có sướng vui giận buồn, hoàn toàn ở trạng thái lý trí.

Hắn vừa mới tiến vào nơi đây, ngay lập tức đã nhận ra tâm tình của bản thân vừa rồi không hợp lý.

"Chuyện di sản của cha mẹ, ta từ rất lâu trước đã buông bỏ được, làm sao đang yên đang lành lại có thể gợi lên tâm tình phẫn nộ?"

"Với lại.

Tại sao ta lại có suy nghĩ dựa vào Âm Thiên liền có thể đột phá Đạp Không Cảnh?"

"Âm Thiên mặc dù cũng rất mạnh, nhưng hẳn không phải Đạp Không Cảnh, thậm chí trong lúc xuất thủ cùng người thần bí, để lộ ra khí tức cũng không thể sánh ngang Gia Lão trong tộc"

"Vậy mà ta lại có suy nghĩ buồn cười, chỉ dựa vào Âm Thiên liền có thể khiến gia tộc phải khuất phục"

Tới đây, thật ra Lý Huyền đã nghĩ tới nguyên nhân của mọi việc.

"Là linh hồn cấm chế của Âm Thiên gieo xuống"

"Tám chín phần mười, loại linh cấm này con có một công dụng là ăn mòn người bị gieo xuống tâm trí"

Trong Huyền Thiên không gian, hắn không có sướng vui giận buồn cảm xúc, cho nên cũng không phẫn nộ, chỉ im lặng nghĩ cách giải quyết.

"Có thể tạm thời xác định, Huyền Thiên không gian có thể ngăn cách linh cấm ăn mòn linh hồn của ta"

"Nhưng lại không thể xác định liệu rằng có thể trừ tận gốc hậu họa hay không, cái này phải thử mới có thể chắc chắn"

Ý niệm hơi động, ý thức của Lý Huyền đã quay trở lại bản thể.

Hắn sau khi nhận ra bản thân đang bị linh cấm ăn mòn linh trí, đã không còn cảm xúc muốn trả thù gia tộc mãnh liệt nữa.

Nhưng cũng chỉ vậy mà thôi, cảm xúc chán ghét đối với gia tộc, cùng hảo cảm đối với Âm Thiên vẫn còn.

Ngay sau đó Lý Huyền thần sắc đã cực kỳ âm trầm, cùng với đó là cảm giác nguy hiểm dần dần hiện lên.

Không biết từ khi nào, mồ hôi lạnh đã ướt đẫm phía sau lưng.

"Không được, ta phải bằng mọi giá nghĩ cách giải quyết vấn đề linh cấm ăn mòn linh trí"

"Hay là đi cầu xin Âm Thiên giúp ta thu lại linh cấm?"

"Không đúng, ta đang nghĩ cái gì vậy, Âm Thiên làm sao có thể giúp ta thu lại linh cấm"

Thoáng qua cái chớp mắt sau, Lý Huyền ý thức đã tiến vào bên trong Huyền Thiên.

Quay trở lại cảm giác lý trí tuyệt đối, hắn liền suy nghĩ cách giải quyết vấn đề.

"Ta hiện tại chưa có cách giải quyết linh cấm ăn mòn lý trí, vậy thì tạm thời nghĩ cách hạn chế nó trước đã"

"Đầu tiên đến Tàng Kinh Các, tìm cách hoá giải linh cấm, hoặc tạm thời áp chế nó cũng được"

"Tiếp theo thì ta nên thường xuyên tiến vào trong Huyền Thiên, để tránh khỏi việc linh hồn thời thời khắc khắc bị ăn mòn"

"Tạm thời cũng chỉ có những biện pháp như vậy, sau này vẫn là phải đợi tu vi tăng cao hơn, có lẽ sẽ có biện pháp khác"

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập