Chương 139: Hoả Không Chi !

Chỉ là khi hắn hái xong ba đoá Hoả Tuyền Hoa, lúc xoay người định trở về thì tầm mắt bị thu hút bởi một thứ gì đó.

Thế là Nhiếp Tuấn không có ngay lập tức trở quay về bờ, mà chuyển hướng tiến tới một nơi khác.

Đám người lúc đầu cũng không hiểu Nhiếp Tuấn đang làm gì.

Nhưng về sau nhìn theo hướng của hắn di chuyển, cuối cùng thấy được gốc cây khô mọc bên vách đá.

Đương nhiên, bọn họ cũng nhìn thấy thứ đang toả ra một màu cam nhạt, như ngọn lửa phiêu phù trước gió, chính là gốc Linh Chi đang sinh trưởng phía trên.

Nhiếp Tuấn mất một quãng thời gian di chuyển đến, tiếp đó đưa tay một chưởng.

"Cạch"

Bởi vì không biết phải hái gốc Linh Chi này làm sau cho đúng, vì thế hắn trực tiếp động thủ nhổ toàn bộ gốc cây mang đi theo.

Cũng may, trọng lượng của gốc cây khô cũng không phải quá nặng, Nhiếp Tuấn vẫn có thể mang theo nó bật nhảy trên không trung, nhanh chóng tiến về bờ.

Thật ra hắn có thể trực tiếp thu toàn bộ gốc cây này vào túi trữ vật cho gọn, nhưng dù sao đồ vật chưa xác định được giá trị.

Nếu làm như vậy, mấy người khác nhất định cảm thấy không vui, thậm chí có thể sinh lòng nghi ngờ, dễ gây hiểu lầm.

"Bịch"

Nhiếp Tuấn quay trở lại trên cạn, thả gốc cây khô xuống dưới đất cho đám người cùng xem, cũng lên tiếng giải thích.

"Lúc hái Hoả Tuyền Hoa, ta vô tình nhìn thấy một thứ phát sáng đang treo bên vách đá, nhìn kỹ mới thấy hoá ra là thứ này"

"Hắc hắc, có thể sinh trưởng ở một nơi như này, trên thân lại toả ra sinh cơ dạt dào như vậy, e rằng là một loại linh vật quý hiếm"

Đám người lúc này không quá quan tâm Nhiếp Tuấn giải thích, bởi ai nấy đều bị hấp dẫn bởi gốc Linh Chi.

Ở xa còn không thể cảm thấy, nhưng ở gần ngay trước mắt, đám người ai nấy đều có thể cảm nhận được, phía trên gốc Linh Chi này đang toả ra nồng đậm sinh cơ.

Người nào người nấy như bị hấp dẫn cực lớn, thậm chí ngay cả mục tiêu chính của chuyến đi lần này là Hoả Tuyền Hoa, cũng tạm thời bị gạt sang một bên.

"Quả là Linh Vật bất phàm, chỉ là không biết phẩm cấp của nó là gì, lại có công dụng gì?"

Hoắc Chiến vẻ mặt tán thán nói.

Mấy người cũng không quá bận tâm ngữ điệu của hắn, đều đang riêng phần mình suy đoán.

Chỉ có duy nhất Vương Đào, đầu tiên là vẻ mặt mê mang, giống như từng gặp qua nó ở đâu, nhưng nhất thời lại không thể nhận ra được.

Nhưng rất nhanh, thời gian dần trôi qua, ánh mắt của hắn càng ngày càng thay đổi.

Lúc đầu mê mang không hiểu, sau đó chợt nhận ra cái gì, tiếp đó là kinh hãi không dám tin, cuối cùng là kinh hỉ mừng như điên.

"Là Hoả Không Chi"

Vương Đào ánh mắt chừng lớn, tay chân run rẩy, miệng lắp bắp nói ra bốn chữ.

Mặc dù thanh âm rất nhỏ, nhưng trong hang động yên tĩnh này, đám người lại đang rất tập trung, cho nên nghe được hắn nói không sót một chữ.

Tuy nhiên, cho dù Vương Đào đã nói ra tên của loại linh dược này rồi, nhưng đám người vẫn không thể nhận ra.

Lại thấy hắn cái vẻ mặt này, Nhiếp Tuấn thật sự không nhịn được nữa mới lên tiếng hỏi dò.

"Vương đạo hữu, rốt cuộc đây là loại linh dược nào, sao ngươi lại có biểu cảm như vậy?"

Vương Đào nghe được tra hỏi, hít thật sâu một hơi cố gắng lấy lại bình tĩnh, nhưng làm thế nào cũng không kìm được run rẩy, bờ môi khô khốc mãi không nói nên được câu nào.

"Đây.

Đây.

Là.

Là.

"Thấy hắn cứ lắp bắp mãi, Hoắc Chiến cũng có chút nóng nảy dò hỏi.

"Vương đạo hữu, ngươi tạm thời bình tĩnh lại đã, đây rốt cuộc là loại linh dược nào?"

Lý Huyền cũng khó chịu nhíu mày, nhưng hắn vẫn bình tĩnh lấy ra một cái bình nước linh tuyền, tiến tới đưa cho Vương Đào.

"Vương huynh, ngươi bình tĩnh lại trước đã, cũng uống miếng nước giải khát đi"

Vương Đào bờ môi khô khốc, nhận lấy bình nước của Lý Huyền tu một ngụm hơn phân nửa, phần còn lại thì dội thẳng lên mặt để gắng gượng duy trì cho bản thân tỉnh táo.

Xong xuôi, cảm thấy có chút tỉnh táo lại, hắn lúc này mới lên tiếng giải thích.

"Không giấu chư vị, gốc Linh Chi này chính là.

Phốc".

Nhưng không có để Vương Đào nói dứt lời, hắn bất thình lình cảm nhận được một cơn đau nhói, giống như có thứ gì đó vừa xuyên qua người mình.

Hắn nhìn thấy Nhiếp Tuấn, Mộng Khả Hân, Hoắc Chiến, đều đang lộ ra vẻ mặt kinh sợ nhìn phía mình.

Cũng không đúng, là nhìn về đằng sau mình.

Vương Đào cúi đầu xuống, ở nơi đó có một cánh tay như tay quỷ, móng vuốt dài nhọn, cánh tay hoàn toàn là màu đen xám.

Cánh tay đó hiện tại đang xuyên qua cơ thể mình, thậm chí trong lòng bàn tay còn đang cầm một trái tim.

Trái tim đó không phải của ai xa lạ, mà chính là của hắn.

Hắn quay đầu nhìn lại, thì chỉ thấy phía sau mình đang đứng một người có phần quen thuộc.

Gương mặt người này rất quen, là của một thiếu niên.

Thiếu niên mà trong trí nhớ của hắn, thường ngày lúc nào cũng nở một nụ cười hiền hòa đối mặt mọi người.

Nhưng bây giờ Vương Đào nhìn thấy trên gương mặt đấy, chỉ là một biểu cảm vô cùng lạnh lùng không chút cảm xúc.

Đôi mắt linh động có hồn, bây giờ thoáng chốc thay đổi như vực sâu không đáy.

Mà cùng một lúc, khi Vương Đào bị một chưởng xuyên ngực, ở chỗ mấy người khác cũng gặp phải dị biến không giống nhau.

Bên cạnh chỗ Nhiếp Tuấn cùng với Hoắc Chiến đang đứng, Huyền Xà bất ngờ phun ra một luồng hàn khí cực mạnh, đánh úp về phía hai người.

Nhiếp Tuấn ngay lúc thấy Vương Đào bị tập kích, đến khi cảm nhận được phía sau lưng dị thường.

Thời gian này chỉ trôi qua không đến một cái chớp mắt, nhưng hắn phản ứng cũng rất nhanh.

Cơ thể trong nháy mắt bùng nổ khí tức mạnh mẽ, dưới lòng bàn chân bất ngờ xuất hiện một vũng nước nhỏ.

Nhoáng một cái đã bật ngang sang một bên, cũng tránh được đòn tập kích của Huyền Xà.

Chỉ tiếc, Hoắc Chiến cơ thể đang bị thương, mới chỉ có thể miễn cưỡng di chuyển thôi.

Bây giờ bất ngờ gặp phải tập kích, lòng có dư mà lực không đủ.

Thân thể hắn chỉ tiếp xúc với hàn khí không quá hai giây, ngay lập tức đã bị hoá thành một toà tượng băng.

Một cú quật đuôi đánh tới, tượng băng chia năm xẻ bảy.

Còn một chỗ khác Mộng Khả Hân cũng không tránh khỏi việc chịu phải đánh lén.

Một chiếc kim châm rất nhỏ, lấy tốc độ cực nhanh, không một tiếng động từ phía sau hướng thẳng tới tim của nàng đâm tới.

Cũng may, trong một phần ngàn của giây, vòng đeo tay bằng bạch ngọc của nàng bỗng nhiên nứt vỡ.

Một tầng kim quang phòng ngự lấy nàng làm trung tâm bất ngờ nở rộ, kịp thời ngăn cản được chiếc kim châm trong tích tắc.

Thời gian này tuy ngắn ngủi, nhưng đã đủ để Mộng Khả Hân nghiêng người tránh né chỗ hiểm.

Vì thế, kim châm vốn nên đâm xuyên tim, bây giờ lại chỉ đâm xuyên qua vai trái.

Sau khi thoát nạn trong nháy mắt, Mộng Khả Hân đã kịp thời bức lui về sau.

Một tầng hộ thuẫn cũng được dựng lên, đương nhiên nàng cũng không quên lấy ra Pháp Binh của mình sẵn sàng để chiến đấu.

Hết chương.

He he, mọi người thử đoán xem gốc Linh Chi này rốt cuộc có công dụng gì, mà Lý Huyền sẵn sàng chơi trò lật mặt!

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập