Chương 138: Phân Chia Thu Hoạch.

Nhìn thi thể của Thủ Lĩnh bầy Thằn Lằn đang nằm trên mặt đất, Nhiếp Tuấn suy đoán nói.

"Có lẽ là nó dùng một loại thiên phú cuồng bạo nào đó, cưỡng ép tăng cao cảnh giới trong thời gian ngắn"

"Cuối cùng trạng thái này đến giới hạn, phản phệ ập tới, trạng thái mới đột nhiên xấu đi"

Ở một bên Mộng Khả Hân sau khi nghe xong cũng khẽ gật đầu đồng ý.

"Không sai, có lẽ chính vì do trạng thái của nó rơi xuống, đao gió của thiếp mới có thể dễ dàng chém đầu nó xuống"

Lý Huyền ở một bên không nói gì bước tới chỗ Hoắc Chiến, cũng cho tản đi Quỷ Quan Tài.

Nhiếp Tuấn tuy bị thương nặng, nhưng cũng không ngất đi, thậm chí hai mắt vẫn còn mở ra, chỉ là không đủ sức để tự mình đứng dậy.

Hắn đỡ Nhiếp Tuấn ngồi dậy, kiểm tra vết thương, thấy không nguy hiểm đến tính mạng mới thở phào một hơi nói.

"Hoắc huynh tuy bị thương nặng nhưng không nguy hiểm đến tính mạng, dưỡng thương một quãng thời gian hẳn là có thể khôi phục"

Nói xong hắn cũng lấy trong túi trữ vật ra một viên chữa thương đan dược đút cho Hoắc Chiến.

Hoắc Chiến nuốt vào đan dược, sắc mặt hơi tốt hơn chút gắng gượng nở nụ cười nói.

"Cảm tạ Lý Huyền huynh đệ, cái mạng này cũng là do đệ cứu ta trở về, ân tình này ta nhất định không quên"

Lý Huyền nghe xong chỉ khoát tay cười nói.

"Không cần khách sáo, chúng ta là bằng hữu, giúp nhau là chuyện rất bình thường"

Hoắc Chiến không nói tiếp, nhưng ánh mắt cảm kích vẫn rất kiên định.

Nhiếp Tuấn, Mộng Khả Hân, Vương Đào lúc này đều đã đi tới, bọn họ thay phiên kiểm tra thương tích của Hoắc Chiến.

Mãi khi thấy hắn không sao mới nở ra nụ cười nhẹ nhõm động viên.

Mấy người bắt đầu ngồi xuống khôi phục lại linh lực đã tiêu hao.

Riêng Lý Huyền thì đến kiểm tra tình hình của Huyền Xà.

Huyền Xà tuy phải liên tục chiến đấu, nhưng toàn thân gần như nguyên vẹn không một vết thương nặng, một chút vết thương ngoài da kia hai ba hôm là có thể lành.

Thấy nó không sao, hắn lúc này mới đi thu thập thi thể của Xích Hoả Thằn Lằn.

Xong xuôi, Lý Huyền ngồi xuống dưỡng thương, khôi phục lại linh lực đã tiêu hao.

Thật ra hắn phần lớn thời gian đều là từ xa tác chiến, vì thế thân thể cũng không bị thương tích gì, chủ yếu là linh lực trong đan điền đã tiêu hao quá nhiều thôi.

Có thể nói, trong năm người ở đây, trạng thái của Lý Huyền là tốt nhất.

Làm xong tất cả, hắn bắt đầu ngồi xuống, lấy ra linh thạch hấp thu khôi phục linh lực.

Vừa khôi phục linh lực, vừa quét mắt nhìn xem cảnh tượng xung quanh.

Cái hang này rất lớn, bán kính có thể rộng bốn năm trăm mét nhiều, hơn một nửa hang động là được bao phủ bởi dung nham nóng chảy, khiến nhiệt độ ở đây cao một cách quá đáng.

Cho dù linh cơ ở đây không phải quá mức dồi dào, nhưng chắc là có thể trợ giúp người có hoả hệ thiên phú tăng nhanh tốc độ tu luyện.

Ở giữa biển dung nham nóng chảy có ba bông hoa đang cắm rễ.

Không sai, chúng cắm rễ ở giữa một biển toàn dung nham — Đây chính là Hoả Tuyền Hoa.

Theo Lý Huyền được biết, mỗi một gốc Hoả Tuyền Hoa có thể luyện chế ra ba viên Tiểu Phá Cảnh Đan.

Ở đây có ba gốc, trung bình có thể luyện chế ba lò, đủ số lượng chia cho mỗi người một viên, thậm chí còn có dư ra bốn viên.

Ngắm nghía những bông hoa nở giữa biển dung nham một lúc, Lý Huyền cũng thu hồi tầm mắt.

Ắt hẳn không chỉ riêng hắn nhìn thấy ba gốc Hoả Tuyền Hoa này, nhưng mọi người hiện tại cũng không vội hái xuống ngay.

Ít nhất cũng nên đợi Hoắc Chiến dưỡng thương sơ qua, có thể đi lại rồi bàn chuyện hái Linh Hoa cùng phân chia sau.

Hắn rời tầm mắt khỏi ba gốc Hoả Tuyền Hoa, ánh mắt chú ý những nơi khác.

Trong hang động khá trống trải, thật sự không có gì đáng để lưu tâm.

Tầm mắt của hắn rất nhanh liền lướt qua gần hết, chỉ dừng lại khi thấy một gốc cây khô đã chết đi không biết bao nhiêu năm.

Gốc cây này giống như mọc trực tiếp từ vách đá đi ra, nó cũng treo lơ lửng ngay phía trên của hồ dung nham.

Có một gốc cây khô nằm trơ trọi ở ngay phía trên hồ dung nham đã rất đặc biệt rồi.

Nhưng còn có một thứ đang toả ra ánh sáng như ngọn lửa nhỏ, phía trên thân cây mới làm người ta cảm thấy hiếu kỳ hơn.

Lý Huyền nheo lại hai mắt chăm chú nhìn kỹ.

Hắn thấy, nơi đó có một gốc Linh Chi màu cam đậm, hình dạng không có gì quá nổi bật.

Nhưng làm nó đặc biệt hơn chính là, có một thứ gì đó như ngọn lửa đang bao phủ nó ở bên trong.

Lý Huyền nhìn gốc Linh Chi này cảm giác rất quen thuộc, chỉ là nhất thời lại không thể nhớ ra rốt cuộc mình đã gặp qua, hay đọc qua tư liệu giới thiệu của nó ở đâu.

Nhưng có một điều khá chắc chắn, giá trị của gốc Linh Chi kia có tám chín phần mười là cao hơn Hoả Tuyền Hoa.

Hắn rũ mi mắt, không tiếp tục nhìn chằm chằm vào Gốc Linh Chi phía trên đó nữa.

Mặt ngoài chấn định như không có chuyện gì, trong lòng lại điên cuồng nhớ lại tri thức liên quan.

"Hi vọng đám người kia không nên phát hiện gốc Linh Chi kia"

Hắn muốn đợi đám người rời đi, tiếp đó sẽ một mình quay trở lại hái đi gốc Linh Chi này.

Mấy người dưỡng thương thêm nửa canh giờ, khi Hoắc Chiến đã có thể tạm thời đứng lên đi lại như bình thường, đám người bắt đầu tụ tập lại một chỗ.

Mấy người tụ tập lại một chỗ, Nhiếp Tuấn lên tiếng nói.

"Chư vị, giữa hồ dung nham có ba gốc Hoả Tuyền Hoa, nếu không xảy ra biến cố gì, hẳn là có thể luyện chế thành chín viên Tiểu Phá Cảnh Đan"

"Theo tại hạ thấy, chuyến đi này mọi người đều bỏ ra công lao rất lớn, nếu thật sự phân chia ra có chút khó khăn, lại dễ làm mất hòa khí"

"Hay là chúng ta mỗi người nhận một viên Tiểu Phá Cảnh Đan, bốn viên còn lại gửi bán đấu giá thành linh thạch sau đó chia đều"

"Không biết các vị thấy thế nào?"

Sau khi Nhiếp Tuấn nói xong, đám người không ai phản đối.

Chuyến đi lần này nếu xét cho đúng thì Nhiếp Tuấn, Lý Huyền, hai người là ra sức nhiều nhất đáng lẽ ra nên được chia thêm chút linh thạch.

Nhưng trong chuyến đi lần này Hoắc Chiến vì vậy mà bị thương nặng, nói tình nói lý cũng không nên giảm bớt phần của hắn.

Còn Mộng Khả Hân cùng Nhiếp Tuấn lại là người dẫn đường, cùng Nhiếp Tuấn san sẻ công lao bù qua bù lại cũng coi như đủ.

Còn Vương Đào, đúng là chuyến đi lần này thể hiện có phần nhạt nhòa không bằng những người khác, nhưng hắn lại là người đứng ra luyện đan.

Chi phí để nhờ luyện đan sư thậm chí còn có thể cao hơn, vì thế cũng không thể giảm phần của hắn.

Nếu xét chuẩn thì Lý Huyền có phần hơi thiệt thòi, chỉ là hắn không thèm để ý chút thiệt thòi nhỏ này.

Sau khi phân chia xong, không thấy đám người không ai phản đối, Nhiếp Tuấn mỉm cười bảo

"tốt"

"Được rồi, không ai phản đối thì cứ quyết định như vậy đi, bây giờ tại hạ sẽ đi hái hoa"

Nói xong, Nhiếp Tuấn thi triển một bộ thuật pháp có phần ảo diệu.

Hắn tung người nhảy lên, đến giữa không trung thì dưới chân đạp mạnh, bất ngờ giữa không trung xuất hiện một dòng thủy lưu đỡ lấy trọng lượng cơ thể.

Cứ thế, Nhiếp Tuấn dựa vào dòng thủy lưu làm điểm tựa, liên tục tung người nhảy lên.

Mỗi lần nhảy có thể bắn xa hơn mười mét, cứ thế bật nhảy giữa không trung, ở phía trên dòng dung nham nóng chảy mà tiến tới hái Hoả Tuyền Hoa.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập