Chương 136: Phối Hợp Chiến Đấu.

Hoá ra là trốn ở đây đột phá

".

Vương Đào khẽ nhếch lên nụ cười mỉa mai nói.

Ngươi để đồng tộc của mình hi sinh chiến đấu, còn bản thân thì hèn nhát núp ở đây đột phá, có một tên thủ lĩnh như ngươi, cũng coi như đám hoả thằn này bất hạnh

".

Thủ lĩnh của hoả thằn lằn nghe được mấy câu châm biếm, ánh mắt nó vẫn rất bình tĩnh, tranh thủ tiếp tục điều tức trạng thái.

Hoặc có thể nói, nó vốn không hiểu Vương Đào đang nói gì.

Nhiếp Tuấn bất ngờ quát lớn.

Chư vị, động thủ đi, không nên để nó tranh thủ thời gian bình ổn cảnh giới

".

Thanh âm của Nhiếp Tuấn vừa vang lên, trong thời gian cực ngắn, đám người đã phân chia công việc xong xuôi.

Huyền đệ.

Đệ để Huyền Xà hỗ trợ Vương Đào xử lý bốn con Xích Hoả Thằn Lằn còn lại được không?

".

Còn lại bốn người chúng ta hợp lực chém giết con thủ lĩnh, đệ thấy thế nào?

".

Lý Huyền nghe xong truyền âm của Nhiếp Tuấn, trong lòng cân nhắc không quá lâu liền đồng ý.

Được thôi, Nhiếp huynh

".

Nói xong hắn để Huyền Xà đi hỗ trợ Vương Đào, chặn lại bốn con Xích Hoả Thằn Lằn.

Còn mình thì cùng với những người còn lại, tiến lên vây công con thủ lĩnh.

Thủ Lĩnh Hoả Thằn Lằn thấy đám người đã hùng hổ lao tới, nó cũng không hề e ngại, trực tiếp há miệng phóng ra hơn chục đoàn hoả cầu.

Đúng vậy, nó không phóng từng đoàn hoả cầu một, mà trực tiếp một lần phóng ra hơn mười đoàn.

Lý Huyền quơ múa đường đao trong tay đánh tan hai đoàn hoả cầu đanh lao tới.

Khi vừa mới tiếp xúc với hoả cầu lần đầu tiên, hắn đã có chút nhíu mày.

Uy lực của những đoàn hoả cầu này rất mạnh, vượt trội so với những con Hoả Thằn Lằn trước đó.

Tay phải cầm Trường Thương, tay trái hắn kết pháp quyết, trong chớp mắt sau Vu Quỷ Trảo Tầng Thứ Ba đã được thi triển ra.

Ba đạo quỷ trảo lăng không lơ lửng, lấy tốc độ cực nhanh đánh tới thủ lĩnh của bầy Thằn Lằn.

Nhưng thủ lĩnh của bầy Thằn Lằn này hoàn toàn khác biệt so với những con còn lại, thậm chí nó còn khó chơi hơn rất nhiều nhị giai yêu thú khác mà Lý Huyền từng gặp.

Những chiếc gai nhọn từ gáy kéo dài đến đuôi của nó, bất ngờ bùng nổ ra từng ngọn lửa đỏ rực.

Tiếp đó, chúng nhanh chóng lan rộng ra bao phủ toàn thân của nó vào bên trong, thiên nhiên hình thành một lớp áo giáp vây quanh thân.

Mà làm Lý Huyền cảm thấy khiếp sợ nhất chính là, ngọn lửa quanh thân nó bất ngờ hiển hoá ra thành ba đoàn trụ lửa, lao ra hoá giải ba đạo quỷ trảo.

Thấy Vu Quỷ Trảo tầng thứ ba dễ dàng bị hoá giải, hắn nhíu mày khó hiểu, nhưng cũng không nói thêm gì.

Chỉ là cũng không có tiếp tục tiến lên phía trước, mà dừng ở một khoảng cách an toàn, bắt đầu thi triển ra Bách Quỷ Thương Pháp ở đằng xa tấn công.

Mấy người còn lại đều thấy chiêu thức của Lý Huyền bị dễ dàng phá giải, nhưng bọn họ cũng không có lùi bước.

Mỗi người đều thi triển ra thuật pháp của riêng mình, tấn công trực diện vào thủ lĩnh của bầy Thằn Lằn.

Ầm ầm ầm

".

Những đòn tấn công của đám người tuy có tác dụng, nhưng vẫn bị ngọn lửa quanh thân nó hoá giải đi hơn phân nửa.

Chỉ có Nhiếp Tuấn cùng Hoắc Chiến, cả hai đều cầm theo Pháp Binh của mình bắn vọt đi lên.

Nhiếp Tuấn cầm trong tay một thanh đại đao quen thuộc, lưỡi đao bùng nổ kim quang, trực tiếp bổ đi xuống.

Hoắc Chiến thì cầm theo côn sắt của mình, quanh thân côn quấn quanh đại địa chi lực, lấy thế như thái sơn áp đỉnh đập xuống.

Đối đầu với hai đòn công kích đang tiến lại gần, Thủ Lĩnh của bầy Thằn Lằn dơ lên chân trước.

Móng vuốt của nó bất ngờ dài ra, bên trên lưu chuyển ngọn lửa, cùng với côn sắt của Hoắc Chiến chạm nhau.

Còn ở một bên khác, Nhiếp Tuấn đang vung mạnh đại đao của mình, bỗng nhiên bên trái có thanh âm của thứ gì đó đang xé gió lao tới.

Khi hắn nhận ra nguy hiểm, chỉ kịp xoay đại đao đang bổ xuống thành quay ngang để chống đỡ.

Ầm ầm

".

Hoắc Chiến bị một trảo đập bay ngược trở về, Nhiếp Tuấn thì bị một quất bức lui.

Khi lui về, hắn cũng kịp nhìn rõ thứ đánh lén mình là một chiếc đuôi nhỏ như sợi dây, được ngưng tụ hoàn toàn bằng hoả diễm.

Đương nhiên, thế công của đám người cũng không có dừng lại ở đây.

Lý Huyền nhìn thấy cơ hội tốt được bày ra, ngay lập tức thi triển ra một chiêu thành danh của mình.

Thân hình hơi ngả về sau, cánh tay phát lực, Trường Thương lấy tốc độ cực nhanh rời tay bay đi.

Trong lúc bay, âm khí trong thương lưu chuyển ra ngoài, hoá thành một khuôn mặt ác quỷ to lớn, đang cười khằng khặc lao đi.

Trường Thương lao đi rất nhanh, Thủ lĩnh của bầy Thằn Lằn không thể tránh né, nhưng nó vẫn có thể làm ra hữu hiệu đáp trả.

Ngọn lửa quanh thân nó bất ngờ chụm lại một chỗ, hoá thành một đoàn hoả cầu khổng lồ, lao lên đón đỡ Trường Thương.

Ầm — Ầm

".

Tuy công kích của Lý Huyền bị đẩy lui, nhưng ngọn lửa quanh thân của nó cũng đã giảm đi rất nhiều để lộ sơ hở.

Nắm được sơ hở, Mộng Khả Hân đang tụ lực ở trước đó, lúc này cũng đã có cơ hội để ra tay.

Quạt giấy trên không trung bay lượn, bất ngờ hoá thành một lưỡi đao gió sắc bén chém xuống.

Lưỡi đao gió này tốc độ rất nhanh, uy lực lại không kém.

Một bổ đi xuống, xuyên qua ngọn lửa ít ỏi còn lại quanh thân Thủ Lĩnh bầy Thằn Lằn, cũng để lại trên thân thể nó một vết thương đầu tiên.

Gào.

Thủ lĩnh của bầy Thằn Lằn bị cắt một vết rất sâu, khiến nó đâu đớn kêu rống giận một tiếng.

Hạ xuống một chém, lưỡi đao gió sau đó lại nhanh chóng hóa trở thành quạt giấy, tiếp tục bay lượn trên không trung chờ cơ hội tấn công tiếp theo.

Không để nó có quá nhiều phản ứng, khi Lý Huyền còn đang nhân cơ hội Mộng Khả Hân công kích triệu hồi trường thương trở về, thì đợt tấn công tiếp theo do Nhiếp Tuấn cùng Hoắc Chiến dẫn đầu lại đến.

Bọn họ phối hợp khá ăn ý, được thế không tha người, liên tục tung chiêu không kịp cho Thủ Lĩnh bầy Thằn Lằn có cơ hội phản công.

Cứ tiếp diễn như vậy, một lần qua đi một lần, trên thân của hoả thằn lằn bắt đầu đã xuất hiện nhiều đạo vết thương.

Đương nhiên, đám người cũng không nhàn hạ, trên thân người nào người nấy, ít nhiều cũng có chút thương tích, chỉ là không nhiều.

Nhưng khi mấy người còn nghĩ

"Chuyến đi này coi như sắp thành công, thì bất ngờ lại xuất hiện"

Khi Nhiếp Tuấn cùng Hoắc Chiến một lần nữa tiến lên tấn công, thủ lĩnh của bầy hỏa thằn lằn bất ngờ trở nên cuồng bạo.

Miệng nó há rộng, bên trong liên tục phóng ra mười mấy hai mươi đoàn hoả cầu chỉ duy nhất dồn lực vào một mình Hoắc Chiến.

Hoắc Chiến bất ngờ không kịp chuẩn bị, côn sắt vung xuống, liên tục đánh tan được năm đoàn hoả cầu, nhưng rất nhanh liền bị những đoàn hoả cầu tiếp theo bao phủ.

"Ầm ầm ầm"

Mười mấy đoàn hoả cầu bất ngờ đánh vào một chỗ, tạo ra một vụ nổ không nhỏ, đánh văng Hoắc Chiến bay ra xa.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập