Chương 133: Gặp Phục Kích.

Nhiếp Tuấn nghe xong trong lòng sáng tỏ, không nhịn được vỗ tay khen hay.

"Huyền đệ, ngươi quả thật suy nghĩ chu toàn"

"Haha, không lo thắng trước lo bại, cái ý nghĩ này của đệ, an toàn của chúng ta lại được đề cao thêm không ít"

Những người khác rất nhanh cũng hiểu được suy nghĩ của Lý Huyền, đồng thời đều không nhịn được cảm thán tính toán thật hay.

Thấy đám người đều đồng ý, Lý Huyền lấy ra vật liệu cần thiết, bắt đầu bày trận.

Sào huyệt của Bầy Xích Hoả Thằn Lằn này, là một chuỗi các loại đường hầm lớn nhỏ đan xen vào nhau.

Nhưng tất cả những đường hầm lớn nhỏ này đều chỉ lối tới một lối ra duy nhất, là chỗ Lý Huyền đang bày trận, cùng chỗ khác là một cái hang động rất lớn ở sâu dưới lòng đất.

Cái hang động ở sâu dưới lòng đất này có bán kính rộng hơn 500 mét, với một nửa hang động là bị dung nham nóng chảy bao phủ.

Khi Lý Huyền còn đang bày trận pháp, nơi đây cũng đang xuất hiện một cảnh tượng khác.

Hơn ba mươi con Xích Hoả Thằn Lằn ở trong hang động, bọn chúng không giống bình thường đi loạn cả lên nữa.

Ngược lại, chúng giống như đang cảnh giác thứ gì đó, Nhất là sau khi cảm nhận được động tĩnh ở phía trên.

Mà được bảo vệ ở giữa bầy là, một con Xích Hoả Thằn Lằn có thân hình vượt trội hơn các con xung quanh rất nhiều.

Nó là thủ lĩnh của bầy, thân hình dài gần sáu mét, khí tức chập chờn lên xuống.

Nó đang kẹt giữa Nhất Giai Đỉnh Phong cùng Nhị Giai ở giữa, lúc này khí tức của nó lên xuống bất ổn, biểu thị đang ở trạng thái then chốt sắp sửa đột phá.

Trước đó Nhiếp Tuấn cảm nhận được có ánh mắt nhìn chăm chú, chín là nó.

Nếu như đám người Lý Huyền không mất thời gian bày trận mà xông thẳng vào, chắc hẳn sẽ khiến nó đột phá thất bại.

Đáng tiếc, bọn họ không biết, cũng để lỡ thời cơ tốt nhất để chiến thắng.

Bầy Xích Hoả Thằn Lằn vốn đang cảnh giác, bất chợt như nhận được lệnh, ngay lập tức ồ ạt lao ra khỏi hang động, tiến vào đường hầm, hướng thẳng tới khu vực đám người đang bày trận.

Đương nhiên, chúng cũng không có rời đi hết, vẫn còn chừa lại một con Nhất Giai Hậu Kỳ, cùng với ba con Nhất Giai Trung Kỳ ở lại canh gác.

Lý Huyền sau khi bày xong trận pháp, cũng không có ngay lập tức kích hoạt nó.

Hắn trích dẫn một đoàn linh thức câu thông Trận Pháp, tiếp đó cẩn thận che lấp dấu vết còn lại.

Xong xuôi, hắn cùng đám người rời đi tiếp tục tiến lên phía trước.

Càng xuống dưới càng xuất hiện nhiều những lối đi khác nhau, khá giống một mê cung tự nhiên.

Điều này làm đám người trong lúc di chuyển thậm chí gặp phải ảnh hưởng.

Có lúc trước mặt gặp phải hai, hoặc ba lối đi khác nhau, thỉnh thoảng mọi người lại chọn nhầm phải đường cụt.

Tồi tệ hơn chính là, càng đi xuống dưới, mọi người đều cảm nhận càng lúc càng nóng.

Cũng may, mỗi người bọn họ đều là người tu hành, khả năng chịu nóng lạnh rất tốt, chút nóng này tuy làm đám người khó chịu, nhưng không gây ra ảnh hưởng gì.

Đứng trước một ngã rẽ, trước mặt bất ngờ lại xuất hiện hai lối đi, đám người nhìn nhau trầm mặc.

Hoắc Chiến vẻ mặt khó chịu nói.

"Mọi người, chúng ta lựa chọn đường nào đây?"

Nói xong hắn còn khó chịu gắt một câu:

"Hừ, đám Thằn Lằn này, ở trong sào huyệt của mình đào nhiều hang như vậy làm gì chứ, ?"

Không ai để ý đến giọng điệu khí chịu của hắn, bởi bọn họ cũng cảm giác có chút bực bội.

Nãy giờ quãng đường đi tới không dài, nhưng bởi vì mắc nhiều lựa chọn sai lầm, bắt buộc phải vòng lại nhiều lần, khiến mọi người đều mất rất nhiều thời gian.

Nhiếp Tuấn lộ ra vẻ mặt tỉnh táo nói.

"Chúng ta hiện tại chỉ có thể chọn đại một đường để đi thôi.

"Nhưng hắn chưa nói xong, đã đột nhiên biến sắc mặt.

Không chỉ riêng Nhiếp Tuấn, mọi người còn lại đều cảm nhận được thứ gì đó sắp đến.

Từ trong hai lối đi phía trước xông ra rất nhiều Hoả Thằn Lằn, số lượng thậm chí vượt đã sấp xỉ hai mươi con.

Lý Huyền nhíu mày quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào phía sau, nơi đó bất ngờ cũng có hơn mười con Hoả Thằn Lằn chặn kín đường rút lui.

Hắn cau mày thầm nghĩ:

"Những cái đường hầm này đều không đơn giản, có lẽ cấu trúc của nó phức tạp hơn ta nghĩ rất nhiều"

"Thậm chí, rất có thể chủ động lựa chọn tiến vào sân nhà của Hoả Thằn Lằn để chiến đấu, là một hành vi sai lầm"

Ở bên trong không gian chật hẹp, đám người rất khó phô diễn ra toàn bộ sức mạnh.

Nhưng cái đám Hoả Thằn Lằn chỉ có mỗi kỹ năng phun lửa, lại có năng lực chịu nhiệt cao này.

Đối với bọn chúng, ở nơi đây chiến đấu quả thật là một lợi thế.

Nhiếp Tuấn thấy tình cảnh này, vô thức nhớ lại ngày hôm qua của mình, cũng là bị hơn ba mươi con Thằn Lằn vây kín đường lui như vậy.

Nhưng hôm nay đã khác, hắn không phải một mình tiến tới.

Nhìn chiến trận, Nhiếp Tuấn bất ngờ lộ ra một nụ cười lạnh, âm trầm nói.

"Mọi người, ở nơi đây đã gần như là toàn bộ chiến lực của chúng"

"Mặc dù ta không biết vì sao hiện tại chỉ có ba con Nhất Giai Hậu Kỳ Hoả Thằn Lằn, nhưng cái đó cũng không quá quan trọng"

"Hiện tại chính là trận chiến quan trọng, quyết định chuyến đi lần này thành bại, hi vọng chư vị cũng không nên thu lực"

Đám người bất ngờ qua đi, lúc này đều đã hiện ra vẻ mặt nghiêm nghị.

Hoắc Chiến cười gằn nói.

"Nhìn chiến trận này, ta cảm thấy bên ta phần thắng cao hơn nhiều đấy"

Lý Huyền quay người nhìn thẳng mười con Xích Hoả Thằn Lằn đang chặn phía sau.

Hắn nhận ra nếu lần này xuất hiện biến cố, đám thằn lằn phía sau chính là kẻ sẽ ngăn chặn con đường rút lui của mấy người.

Vỗ vào Túi Linh Thú, Huyền Xà bất thình lình xuất hiện, thanh âm của hắn vang lên.

"Chư vị, đám thằn lằn phía sau giao cho đệ"

Đám người nghe xong đều lộ vẻ kinh ngạc, Nhiếp Tuấn chủ động lên tiếng hỏi thăm.

"Huyền đệ không nên chủ quan, bọn này chiếm ưu thế về số lượng, lại ở trong hoàn cảnh hiện tại, nếu bất cẩn nhất định sẽ gặp nguy hiểm"

Hắn chú ý thấy phía sau lưng của bọn họ, nơi đó có hơn mười con Xích Hoả Thằn Lằn, trong đó ngoài một con dẫn đầu là Nhất Giai Hậu Kỳ ra, còn có ba con Nhất Giai Trung Kỳ.

Lý Huyền nghe xong cũng không có bày tỏ cảm xúc, chỉ nở ra một nụ cười thích thú nói.

"So về số lượng, đệ cũng không phải quá sợ đâu!

"Đám người chưa kịp kinh ngạc vì câu nói của Lý Huyền, thì đám Xích Hoả Thằn Lằn xung quanh đã động.

Chúng đồng loạt há miệng, phun ra từng đoàn hoả cầu, cũng coi như tiếng súng bắt đầu trận đấu.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập