Thực lực của Lý Huyền ở thời điểm hiện tại, đã có đôi chút sức tự vệ khi tham gia mạo hiểm, không còn coi chuyến đi lần này là chuyện phải vô cùng cẩn trọng nữa.
Cái này không phải là tự tin quá mức hay nội tâm bành trướng, đây là dựa trên tình báo hiện có đưa ra kết quả tối ưu.
Đám Xích Hoả Thằn Lằn kia thậm chí không thể giết được Nhiếp Tuấn, vậy muốn giết hắn càng là không thể nào.
Người khác sợ lâm vào vòng vây, bởi vì sợ phải lấy ít đánh nhiều.
Nhưng Lý Huyền có Âm Hồn Phiên, bên trong giam giữ hơn hai mươi con Vu Quỷ.
So về số lượng tuy thua kém bầy Xích Hoả Thằn Lằn kia một chút, nhưng về chất lượng lại chiếm ưu.
Nhất là sau khi có Luyện Quỷ Trận, hắn đã bổ xung thêm không ít Vu Quỷ vào trong Phiên, đồng thời cũng trợ giúp thêm không ít lệ quỷ tiến giai.
Huống chi, không phải vẫn còn đám người Nhiếp Tuấn ở đây sao, mỗi người chưa sẻ thêm chút áp lực, vậy chỉ cần không gặp phải Lục Giai Yêu Thú trở lên, Lý Huyền đúng là không có sợ.
Đương nhiên, chỉ là không phải vô cùng cẩn trọng, chứ không có nghĩa ngu xuẩn cứ lao đầu lên.
Chiến thuật cùng đường lui, cái nào cũng phải chuẩn bị một phần.
Xong khi nghe được Lý Huyền dò hỏi, cả đám người đều tập chung vào Nhiếp Tuấn.
Chuyến đi lần này liên quan đến lợi ích của bọn họ, cho nên câu trả lời của Nhiếp Tuấn rất quan trọng.
Nhiếp Tuấn im lặng trong chốc lát, cuối cùng lắc đầu cười khổ.
"Vết thương của ta chắc chỉ cần dưỡng thương thêm một ngày nữa là khỏi hẳn, không cần phải về Tiên Thành làm gì cho mất công"
"Ta dự định sau khi vết thương triệt để khỏi hẳn, năm người chúng ta sẽ chủ động tiến tới nơi đó thêm một lần"
"Đương nhiên, kế sách dụ địch của ta đã không còn tác dụng, vì thế nếu chúng ta còn muốn tiếp tục, vậy chỉ có thể cả năm người cùng lên một lượt"
Nhiếp Tuấn trong lòng cũng rất bất đắc dĩ, chuyện đến một bước này, đã không cho hắn lựa chọn rút lui nữa rồi.
Hái được Hoả Tuyền Hoa, luyện chế ra Tiểu Phá Cảnh Đan, đây là điều mọi người chờ đợi.
Liên quan đến việc đột phá Khai Linh trung kỳ, nếu lúc này hắn đưa ra yêu cầu rút lui, ai sẽ đồng ý đây?
Đừng nói người khác, ngay cả hắn cũng không lỡ từ bỏ, cho dù có vì thế mà chịu nguy hiểm đến tính mạng.
Với lại điều quan trọng nhất, sau lần bị trúng phải mai phục trước đó, chiến lực của bầy Xích Hoả Thằn Lằn đã hoàn toàn lộ rõ.
Tuy cũng rất mạnh, nhưng nếu chia đều ra cho cả năm người, vậy cũng không đến lỗi ắt phải chết hay cửu tử nhất sinh, còn có không gian an toàn đệ mạo hiểm.
Sau khi Nhiếp Tuấn đưa ra quyết định, không có ai lên tiếng phản đối, mọi người đều đồng ý với câu trả lời này.
Lại một ngày nữa trôi qua, sang ngày hôm sau, năm người lại tiến tới vùng đất khô cằn.
Mấy người nhìn nhau, Hoắc Chiến lên tiếng hỏi.
"Nhiếp Huynh, bây giờ chúng ta phải làm gì?"
Nhiếp Tuấn lúc này đã khôi phục lại hoàn toàn, thân thể không còn chút băng bó nào nữa.
Hắn nở Một nụ cười lạnh, bình tĩnh trả lời.
"Đương nhiên là cả năm người chúng ta cùng lên rồi, gặp con nào sát con đó"
Nghe xong, mấy người còn lại nhìn nhau, tiếp đó đều gật đầu đồng ý.
Chuyện đã đến tận đây rồi, chỉ còn duy nhất một lựa chọn là giết đi vào, đương nhiên không phải loại cứ vậy mà xông lên.
Nếu làm như vậy, cho dù thành công hái được Hoả Tuyền Hoa, thì khả năng bên mình chịu phải thương vong cũng rất cao.
Mấy người cứ thế tiến lên, trên đường bọn họ không gặp được bất kỳ một con Xích Hoả Thằn Lằn nào cả.
Thanh âm của Nhiếp Tuấn lúc này lại vang lên"Lần đầu tiên ta cùng nương tử nhà mình tới dò xét, đám Hoả Thằn Lằn này xuất hiện rời rạc, di sản không cố định xung quanh nơi đây"
"Nhưng sau khi chúng ta chia lẻ, thành công vây giết một đám Xích Hoả Thằn Lằn kia xong, bọn chúng bây giờ giống như cẩn thận hơn rất nhiều"
Nghe xong hắn nói, Hoắc Chiến ở một bên cảm thán.
"Yêu thú có trí thông minh càng cao lại càng khó đối phó, chúng ta lần này nên cẩn thận, tránh bị lật thuyền"
Năm người vừa đi vừa nói, rất nhanh đã tới nơi trước đó Nhiếp Tuấn bị bao vây.
Nơi đây xuất hiện một cái cửa hang nằm dựa vào vách đá, đường đi lối thẳng xuống lòng đất.
Có ba con Nhất Giai Sơ Kỳ Hoả Thằn Lằn đang nằm ngủ ở cửa hang.
"Bọn chúng ắt hẳn là được thủ lĩnh ra lệnh ở đây canh gác"
Nhiếp Tuấn lên tiếng nhắc nhở.
Vương Đào nhìn chăm chú, cẩn thận lên tiếng.
"Chúng ta nhanh chóng ra tay diệt sát chúng nó, nhớ là phải dùng toàn lực, ưu tiên nhất kích mất mạng"
Mọi người phân công nhiệm vụ xong.
Lý Huyền, Nhiếp Tuấn, Hoắc Chiến, ba người được phân chia làm chủ công.
Mộng Khả Hân cùng Vương Đào sẽ ở một bên hỗ trợ, nếu bọn ba người Nhiếp Tuấn thất thủ, bọn họ sẽ ra tay dự phòng.
Lý Huyền lấy ra Trường Thương, thân hình hơi ngả về sau, cánh tay đột ngột phát lực, Trườn Thương trong tay lấy tốc độ cực nhanh phóng đi.
"Phốc"
Trường Thương rời tay, trong nháy mắt liền đã găm xuyên qua đầu lâu của con Hoả Thằn Lằn đang nằm.
Thậm chí nó nhanh đến lỗi, tiếng xé gió vừa mới vang lên Trường thương đã xuyên thủng đầu lâu của Hoả Thằn Lằn.
Cùng lúc, Nhiếp Tuấn cùng Hoắc Chiến đồng loạt ra tay.
Hai bọn họ trong lúc ra tay không được nhanh gọn như Lý Huyền, cả hai phát ra động tĩnh không nhỏ.
"Ầm ầm"
Tuy cũng chém chết được mục tiêu, nhưng tiếng động phát ra quả thật khá lớn.
Vương Đào nhìn cái hố to trước cửa hang, không khỏi lắc đầu thở dài.
"Hoắc đạo hữu, Nhiếp đạo hữu, hai vị tạo ra động tĩnh cũng quá lớn rồi"
Nhiếp Tuấn cười xấu hổ nói.
"Thật có lỗi, ta dùng lực hơi quá"
Lý Huyền bước tới, rút Trường Thương ra khỏi thi thể của Xích Hoả Thằn Lằn.
Hắn nhìn hai cỗ yêu thi bên cạnh, thấy chúng nó một cái đã bị chém làm hai nửa, một con khác thì bị đập nát đầu.
Khẽ thở dài, Lý Huyền phất tay thu lại ba cỗ yêu thi.
Mấy người còn lại cũng tiến tới theo.
Mấy người nhìn cái hang động toả nhiệt độ cao trước mặt, tiếp đó Nhiếp Tuấn vẻ mặt quyết tâm.
"Chư vị, vào thôi"
Lý Huyền cùng đám người tiến vào lối đi hang động, cảm nhận đầu tiên chính là nơi này thật sự quá nóng.
Hắn nhìn cửa hang, bất ngờ trong lòng loé lên một ý nghĩ, ngay lập tức cất tiếng.
"Chư vị khoan đã"
Bốn người Nhiếp Tuấn đang đi bỗng nhiên nghe được Lý Huyền thanh âm, bọn họ đều khó hiểu nhìn lại.
Thấy vẻ mặt nghi hoặc của bốn người, hắn lên tiếng giải thích.
"Tiểu đệ là một trận pháp sư, tuy nhập môn không bao lâu, chỉ có thể bày ra một toà trận pháp phòng ngự"
Mọi người nghe xong Lý Huyền là Trận Pháp Sư, có ít người lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, nhưng cũng không vì thế mà hiểu được hắn muốn làm gì.
"Chẳng lẽ Lý Huyền còn muốn bày trận pháp diệt yêu hay sao?"
"Nhưng không phải kế hoạch dụ yêu đã không thể làm nữa rồi à, bây giờ có bày trận mà không dụ được chúng nó vào trận thì có tác dụng gì?"
Nhiếp Tuấn vẻ mặt vẫn rất không hiểu nghĩ, nhưng hắn cũng không có lên tiếng ngắt lời.
Lý Huyền bỗng nở ra một nụ cười bất ngờ nói.
"Mọi người nhìn cái cửa hang này đi, bây giờ tiểu đệ bố trí xuống một toà trận pháp"
"Giả sử lần này bất ngờ nảy sinh dị biến, hay một vài lý do gì khác khiến chúng ta buộc phải rút lui"
"Nếu tiểu đệ mở ra một toà trận pháp ở ngay cửa hang này, chúng ta không phải liền có thể chặn được truy binh ở phía sau sao?"
"Mọi người thử nghĩ xem, đám Xích Hoả Thằn Lằn kia cần bao lâu để phá vỡ trận pháp phòng ngự, thời gian đó chúng ta không phải đã giúp chúng ta rút lui an toàn rồi không?"
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập