Chương 130: Sinh Biến.

Cảm nhận được bên trong bình ngọc chứa đựng linh thủy tràn ngập sinh cơ, Nhiếp Tuấn bờ môi mấp máy, dưới sự trợ giúp của mộng Khả Hân uống hết linh thủy bên trong.

Sau khi uống xong, cảm nhận được một cỗ năng lượng ôn hoà đang lưu chuyển trong cơ thể, ngăn chặn lại vết thương đang lan rộng, từ từ chữa trị chúng nó.

Hắn đưa tay sờ lấy má nàng, đôi tay dính máu lau đi giọt nước mắt vừa mới tràn mi của nàng, gắng gượng nở ra một nụ cười cưỡng ép nói.

"Hân Nhi đừng khóc, phu quân nàng không sao!"

Nói xong câu này, Nhiếp Tuấn như đã kiệt quệ sức lực mà bất tỉnh đi.

Cùng lúc đám người Lý Huyền cũng chạy tới.

Cả ba nhìn thấy hiện trạng của Nhiếp Tuấn đều lộ ra biểu cảm khiếp sợ không thôi.

Lý Huyền cùng Hoắc Chiến đều lộ ra vẻ mặt nghiêm trọng, lấy ra Pháp Binh chú ý phía sau.

Vương Đào thì tiến lên một bước kiểm tra tình hình của Nhiếp Tuấn, tiếp đó mới thở phào một hơi hướng Mộng Khả Hân nói.

"Mộng đạo hữu, Nhiếp đạo hữu tuy bị thương nặng nhưng hiện tại đã không sao rồi"

Nhưng sắc mặt Mộng Khả Hân nghe xong cũng không có tốt hơn là mấy, chỉ im lặng kiểm tra vết thương cho chồng mình.

Lý Huyền chú ý phía sau không có truy binh, đồng thời trong lòng cũng không có quá chắc chắn.

Hắn quay trở lại nói với đám người.

"Mọi người, không thể chắc chắn liệu phía sau còn có truy binh hay không, hay là chúng ta tạm thời rời khỏi nơi đây trước đã"

"Vừa kiếm chỗ giúp Nhiếp huynh trị thương, cũng vừa để bàn bạc lại kế hoạch lần này"

Đám người nghe xong cũng cảm thấy hợp lý, đều thống nhất gật đầu đồng ý.

Mộng Khả Hân đỡ lấy chồng mình, cùng với đám người một chỗ rời đi.

Rời khỏi vùng đất chết, nơi không một ngọn cỏ sinh trưởng được, đám người tìm thấy một hang động khá ổn.

Nơi đây là chỗ ở của một con Nhất Giai Sơ Kỳ Gấu Yêu, nhưng bị đám người dễ dàng chém giết, cũng cướp lấy hang động.

Lý Huyền, Vương Đào, Hoắc Chiến ba người rời khỏi hang động, ra phía ngoài canh gác.

Chỉ để lại một mình Mộng Khả Hân ở lại chăm sóc Nhiếp Tuấn.

Nàng cẩn thận tháo ra y phục của Nhiếp Tuấn, tiếp đó lấy ra một chiếc khăn tay trắng, nhúng vào linh thủy cẩn thận xử lý vết thương giúp hắn.

Trong lúc xử lý vết thương, khoé mắt Mộng Khả Hân đã đỏ lên từ lúc nào.

Đây là lần đầu tiên nàng chứng kiến chồng mình chịu phải thương nặng như vậy.

"Cái tên ngu ngốc này, lại cứ nhất thiết phải đi làm cái gì người dụ yêu"

"Bây giờ thì hay rồi.

"Mộng Khả Hân vừa nhỏ giọng trách mắng, nước mắt lại không nhịn được nhỏ xuống.

Còn đám người Lý Huyền ở ngoài tuy cũng có chút lo lắng cho Nhiếp Tuấn, nhưng bọn họ càng lo cho chuyến đi lần này hơn.

Vương Đào sắc mặt nghiêm trọng hướng hai người còn lại nhỏ giọng.

"Không biết Nhiếp huynh đã gặp phải thứ gì, mà cho dù có thân pháp nhanh như vậy, vẫn phải chịu thương tích đầy người mới thoát được"

Hắn từng chứng kiến thân pháp của Nhiếp Tuấn, thậm chí tốc độ cũng không thua kém một ít kẻ ở Khai Linh tầng bốn.

Cho dù gặp phải vây công, đánh không lại ít ra cũng không nên chịu phải thương nặng như thế mới đúng chứ.

Hoắc Chiến nghe xong đưa ra cái nhìn của mình.

"Có lẽ Nhiếp đạo hữu gặp phải vây công, hoặc là trong bầy Xích Hoả Thằn Lằn này có một con thủ lĩnh đạt tới Nhị Giai"

Giả thuyết này của hắn đưa ra khá hợp lý, cũng giải thích được lý do Nhiếp Tuấn bị thương nặng.

Dù sao Nhiếp Tuấn cho dù thân pháp có nhanh nhẹn đến đâu đi chăng nữa, gặp phải một bầy yêu thú vây công cũng khó mà không bị thương.

Nếu trong đám này còn có một con thủ lĩn là Nhị Giai đại yêu dẫn đầu nữa, vậy thì giữ được mạng cũng coi như may mắn.

Chỉ có điều, giả thuyết là như thế, nhưng nếu thật sự trong bầy Xích Hoả Thằn Lằn này có một con Nhị Giai Yêu Thú làm thủ lĩnh.

Vậy bọn họ lúc này cần phải cân nhắc lại, xem có nên tiếp tục mạo hiểm, hay là lý trí rút lui.

Lý Huyền ở bên im lặng suy nghĩ, lúc này cũng lên tiếng chen lời.

"Tiểu đệ cảm thấy chúng ta ở đây suy đoán lung tung là không cần thiết, vẫn là đợi Nhiếp huynh tỉnh dậy rồi chúng ta bàn bạc tiếp cũng không muộn"

Sau khi hắn nói xong, hai người còn lại cũng im lặng, coi như đồng ý với quyết định này.

Chờ Nhiếp Tuấn tỉnh dậy kể lại tình hình lúc đó, vẫn tốt hơn đám người ở đây đoán già đoán non.

Sau khi mọi người đã thống nhất với nhau xong, Lý Huyền suy nghĩ trong chốc lát sau đó lên tiếng nói.

"Hai vị, chờ Nhiếp huynh tỉnh dậy có lẽ cần chờ thêm một quãng thời gian không ngắn nữa"."

Tiểu đệ chắc là sẽ tìm một nơi trú ẩn gần đây, để xử lý thi thể của đám Xích Hoả Thằn Lằn này"

"Trong lúc này, phải nhờ hai vị ở đây canh chừng giúp rồi"

Hoắc Chiến cũng Vương Đào nghe xong cũng không có để ý nhiều.

Hoắc Chiến khoát tay cười nói.

"Lý Huyền tiểu huynh đệ cứ đi đi, nơi đây dù sao cũng không phải ở Trung Khu, chỉ cần hai chúng ta là đủ xử lý biến cố rồi"

Còn lại Vương Đào cũng khẽ gật đầu ra hiệu hắn cứ rời đi.

Lý Huyền chắp tay cảm ơn hai người một tiếng, tiếp đó xoay người rời đi.

Hắn rời đi cũng không quá xa, chỉ cách đám người ước chừng hai dặm đường đi.

Dừng lại ở một cái hang tương đối nhỏ, trước đó là nơi ở của một con hung thú.

Lý Huyền ra tay đuổi nó đi, sau đó vỗ vào Túi Linh Thú, thả ra Huyền Xà.

"Giúp ta ở phía ngoài canh gác, không nên để ai tiến vào trong"

Nhận được mệnh lệnh, Mắt rắn nhìn Lý Huyền một cái, tiếp đó im lặng trườn tới một bên, cuộn tròn lại thân hình nghỉ ngơi.

Tuy hai mắt đã nhắm lại, nhưng lưỡi rắn vẫn thò ra thụt vào.

Lý Huyền không để ý nó quá nhiều, rất nhanh liền tiến vào trong hang.

Nhìn hang động tương đối nhỏ, suy nghĩ chốc lát hắn lấy ra Trường Thương, bắt đầu mở rộng thêm không gian.

Mất ước chừng nửa canh giờ, cảm thấy đã ổn, Lý Huyền mới thu lại Trường Thương, lấy đá phong kín cửa hang.

Xong xuôi tất cả, hắn lấy ra Âm Hồn Phiên cùng chín cán Trận Kỳ, bắt đầu bày bố Trận Pháp.

Trong nháy mắt sau, Luyện Quỷ Trận đã được mở ra.

Vỗ túi trữ vật, mười một cỗ yêu thi bất ngờ hiện trên mặt đất.

Rời tầm mắt, Lý Huyền khoanh chân ngồi xuống, hai tay kết pháp quyết, trích dẫn linh hồn của Xích Hoả Thằn Lằn.

Âm Hồn Phiên phiêu phù giữa không trung, một con mắt đỏ rực như máu hiện ra ở mặt phiên.

Tiếp sau đó một cỗ lực hút vô hình hiện ra, hút mười một đoàn linh hồn vừa mới được trích xuất đi vào.

Ở bên trong phiên, cảnh tượng quen thuộc lại diễn ra.

Phong ấn nới lỏng, nắp quan được mở ra, bên trong hắc ám lại phóng từng sợi Xích Đen bắt lấy mười một đoàn linh hồn, không chút khó khăn kéo vào bên trong.

Xong xuôi, nắp quan một lần nữa được đóng lại, Xích Đen hiện ra, phong ấn tiếp tục được duy trì.

Lý Huyền ở phía ngoài, cảm nhận được khí tức của bản mệnh quỷ đã chạm tới cực hạn, trong lòng cũng không quá nắm chắc.

"Hi vọng sau khi bản mệnh quỷ thôn phệ hết đám hồn phách này, có thể đột phá đến Ngũ Giai đi"

Về chuyện này, ngay cả hắn cũng không quá chắc chắn.

"Ít nhất không nên lãng phí hết đám hồn phách này, nếu không sẽ thật sự là uổng phí"

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập