Chương 123: Ra Tay Cứu Viện.

Chỉ là Lý Huyền nghe được cầu cứu cũng không có vội trả lời, chỉ im lặng đứng đó.

Hắn nhìn thấy sắc mặt của bốn nam tu kia rõ ràng âm trầm xuống, ánh mắt nguy hiểm nhìn lại.

Một người trong số bọn họ lộ ra ánh mắt ẩn chứa sát ý, ngữ khí đe doạ vang lên.

"Bốn huynh đệ chúng ta cũng không phải cướp tu, chỉ là cùng hai người này có thù oán, hi vọng tiểu huynh đệ không nên xen vào chuyện người khác"

"Nếu không.

Cũng đừng trách bọn ta không khách khí"

Lý Huyền chú ý thấy bốn người tu vi đều cùng mình không sai biệt lắm, với lại Nhiếp Tuấn cùng Mộng Khả Hân đều là Khai Linh tầng ba.

Trầm mặc một lúc suy nghĩ được mất, hắn đã đưa ra quyết định.

Vỗ vào Túi Linh Thú bên hông, thân hình dài hơn mười mét của Huyền Xà hiện ra, một đôi mắt rắn lạnh lùng nhìn đám người.

Tiếp đó trong tay Lý Huyền lại hư không xuất hiện một thanh Trường Thương, nhìn bốn người khách khí chắp tay nói.

"Bốn vị huynh đệ, ta vốn thật không muốn xen vào chuyện người khác, nhưng Nhiếp huynh có ân cứu mạng với tại hạ"

"Ân cứu mạng không thể không báo, vì thế mong chư vị huynh đệ thông cảm"

Hắn nói rất khách khí, nhưng cơ thể lại luôn ở trạng thái cảnh giác cao độ, chỉ cần có bất kỳ động tĩnh sẽ ngay lập tức ra tay.

Đương nhiên, nếu không địch lại nhất định sẽ chút do dự chạy trốn.

Còn chuyện đắc tội bốn kẻ trước mặt thì hắn không quá quan tâm.

Dù sao đều là cướp tu, cái hạng gì bản tính hắn lại hiểu quá rõ.

Bọn chúng sẽ không quan tâm ngươi có đắc tội chúng hay không, chỉ quan tâm ngươi có mập chảy mỡ hay dễ dàng bị xử lý thôi.

Thấy Lý Huyền đã bày tỏ rõ ràng lập trường, sắc mặt bốn tên nam tu ngay lập tức lộ vẻ khó coi.

Ngược lại Nhiếp Tuấn cùng Mộng Khả Hân lại là vui mừng không ngớt.

Nhìn Huyền Xà được thả ra cũng là Nhất Giai Hậu Kỳ Yêu thú, như vậy vừa so sánh liền thấy chiến lực của cả hai bên đã cân bằng trở lại.

Một trong bốn tên nam tu sắc mặt đã rất khó coi, hắn nhìn Lý Huyền tràn đầy sát ý, thân hình đã có chút rục rịch định lao lên.

Muốn cho tên tiểu tử trước mặt biết đại giới khi dám lo chuyện bao đồng.

Nhưng thân hình vừa mới khẽ động, liền bị một người khác bên cạnh cản lại.

Người này mặc dù cũng ở Khai Linh tầng ba, nhưng giống như rất có tiếng nói trong nhóm.

Hắn nhìn hai người Nhiếp Tuấn cùng Mộng Khả Hân một cái.

Tiếp đó lại Nhìn Lý Huyền cùng Huyền Xà, rồi lại cân nhắc chiến lực cùng phần thắng giữa hai bên, sau đó nhìn các đồng bạn bên cạnh lắc đầu ra hiệu.

Thông qua truyền âm thuật hướng những người còn lại nói.

"Bỏ đi thôi, bọn chúng có viện binh, nếu mạo hiểm ra tay, cho dù có thắng đi chăng nữa, rất có thể trong chúng ta phải có người nằm lại"

Quyết định đã được định xuống, trong bốn người có kẻ lộ rõ vẻ mặt không lỡ, nhưng cũng chỉ đến thế thôi.

Làm cướp tu cũng cần phải cân nhắc rất nhiều.

Một là nắm chắc phần thắng, ví dụ như bốn đấu hai, tỉ lệ chiến thắng nắm chắc đến 80%.

Hoặc là mục tiêu lộ ra sơ hở hoặc tài phú đủ lớn, khiến đám người sẵn sàng mạo hiểm.

Nếu làm cướp tu mà cân nhắc không đủ, vậy rất nhanh liền bị đào thải, chết không chỗ trôn.

Thống nhất quyết định về sau, bốn người không chút do dự liền xoay người rời đi.

Chỉ có duy nhất một kẻ trong đó còn hung hăng quay lại chừng Lý Huyền một mắt.

"Tiểu tử lần sau nếu còn gặp phải, vậy chính là ngày tàn của ngươi"

Người này mặc dù nói vậy, nhưng tốc độ không chậm lại nửa nhịp, rất nhanh đã rời đi.

Chỉ để lại Lý Huyền cùng Nhiếp Tuấn và Mộng Khả Hân.

Thấy đã không còn nguy hiểm, Lý Huyền thu lại Huyền Xà vào trong Túi Linh Thú, tiếp đó vẻ mặt niềm nở tiến tới.

"Nhiếp Huynh, Hân Tỷ, hai người không sao chứ?"

Nhiếp Tuấn khoát tay cười tươi nói.

"Chúng ta không sao, lần này may mà có Huyền đệ, nếu không thật sự hai ta phải lành ít dữ nhiều rồi"

Mộng Khả Hân cũng thu lại Pháp Binh, vẻ mặt ôn nhu đứng bên cạnh chồng mình, hướng Lý Huyền cảm kích chắp tay, thanh âm như thu thủy vang lên.

"Đa tạ Huyền huynh đệ"

Lý Huyền thấy hai người như vậy vội cười nói.

"Ài, Nhiếp Huynh, Hân Tỷ không cần phải khách sáo, dù sao mạng của ta cũng là do Nhiếp Huynh ngươi cứu được"

"Với lại chúng ta dù sao cũng là bằng hữu, chuyện nhỏ tiện tay mà làm không đáng kể"

Nhiếp Tuấn nhìn Lý Huyền, vẻ mặt cảm thán nói.

"Huyền đệ, tu vi của ngươi tiến triển cũng thật là nhanh"

"Chỉ mới bao lâu không gặp lại, lúc này cũng đã đột phá đến Khai Linh Cảnh tầng ba"

"Quả không hổ danh là đệ tử đại gia tộc, bọn ta tán tu thật sự là không thể so sánh"

Hắn còn nhớ lần đầu gặp Lý Huyền vẫn là vừa mới bước vào Khai Linh Cảnh, chính mình lúc đó vì nhìn trúng thân phận đệ tử đại gia tộc của người này mà ra tay tương trợ.

Lúc đó chỉ nghĩ kết cái ân tình, tương lai có chuyện liên quan đến Lý gia cũng tiện nhờ vả.

Không ngờ bây giờ thế cục xoay chuyển, chính mình lại là người được cứu, vì thế không thể không cảm thán một câu.

Mộng Khả Hân ở một bên cũng khẽ gật đầu đồng tình với chồng mình.

Nàng trước kia còn nghĩ — Thật ra mình cùng chồng cũng không kém cạnh những đệ tử của đại gia tộc này, nhưng bây giờ chắc là phải xem lại rồi.

Lý Huyền nghe vậy, lại thấy hai người vẻ mặt gãi đầu cười gượng nói.

"Thật ra cũng không có gì lợi hại đâu, chỉ là thời gian trước đệ ra ngoài làm nhiệm vụ, may mắn có được chút cơ duyên, chính vì vậy tu vi mới đột nhiên tăng mạnh"

Nhưng nghe xong câu này, Nhiếp Tuấn lại có chút hiểu sai ý, lầm tưởng Lý gia phát hiện một nơi có cơ duyên không tệ.

Lại bởi vì muốn trợ giúp hậu bối trong tộc tăng cao tu vi, cùng với tiện thể lịch luyện, chính vì vậy mới lấy danh nghĩa phái Lý Huyền tiến tới nơi đó làm nhiệm vụ.

Còn đó là nơi nào, cơ duyên là gì thì hắn cũng không tiện tiếp tục hỏi.

Dù sao hỏi nữa cũng có thể chạm đến chút bí mật riêng tư, rất dễ gây người mất thiện cảm.

Ba người nói chuyện thêm được một lúc, bỗng nhiên Nhiếp Tuấn nhớ đến chuyện gì đó, rồi lại nhìn Lý Huyền, trong đầu hiện lên chút ý nghĩ.

Hắn hướng một bên truyền âm cho đạo lữ của mình là Mộng Khả Hân.

"Khả Hân, nàng nghĩ sao nếu trong chuyến đi sắp tới, chúng ta mời thêm Lý Huyền tiểu huynh đệ tiến tới nơi đó"

Mộng Khả Hân bất ngờ nghe được chồng mình truyền âm, trong lòng có chút lo nghĩ truyền âm trả lời.

"Phu quân, như vậy có tiện không?

Dù sao hai ta đã mời Vương Đào cùng Hoắc Chiến đi cùng rồi"

"Bây giờ lại mời thêm Lý Huyền tiểu huynh đệ nữa, lỡ như đến lúc đó đồ vật không đủ chia thì phải làm thế nào đây?"

"Với lại, còn chưa chắc Lý Huyền đã chịu đồng ý đi cùng"

Nhiếp Tuấn nghe xong lại có suy nghĩ khác.

"Lương tử, nhưng nơi đó có một tộc đàn Xích Hoả Thằn Lằn bảo vệ lận, mặc dù chưa dò xét kỹ, nhưng số lượng của chúng thể hiện ra đã không ít"

"Ta lo chỉ với bốn chúng ta có cảm giác đánh không lại, mời thêm Lý Huyền tiểu huynh đệ nữa coi như một tầng bảo hiểm cũng không tệ"

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập