Chương 122: Bản Toạ Không Cần Phế Vật.

Sáng hôm sau, Lý Huyền rời khỏi Thanh Vân Tiên Thành tiến vào Vân Vụ Sơn Mạch.

Theo trí nhớ tiến tới hẻm núi, tiếp sau đó lại theo Âm Thiên chỉ dẫn tiến tới trước một hang động.

Tới trước cửa hang, khi hắn còn đang do dự không chắc, bỗng từ trong hang vọng ra thanh âm.

"Tiến vào đi"

Vừa mới nghe được thanh âm này, Lý Huyền đã ngay lập tức nhận ra đây là giọng nói của Âm Thiên.

Không có chờ thêm, hắc trực tiếp sải bước tiến vào trong.

Ở bên trong là một lối đi tương đối chật hẹp, đường đi ước chừng trăm mét kéo dài xuống dưới lòng đất.

Vừa đi, Lý Huyền vừa liếc mắt sơ qua nhìn xung quanh.

Hai bên vách đá cứ cách một khoảng cách sẽ đặt một cây đèn dầu.

Mặc dù có thêm chút hoạ tiết trang trí, nhưng hắn không nghĩ nơi đây sẽ là chỗ ở của Âm Thiên.

Bởi vì linh khí quá mức mỏng manh, lại thêm không có trận pháp bảo vệ, cái này không thích hợp làm chỗ tu luyện.

Xuyên qua lối đi kéo dài ước chừng trăm mét, đập vào mắt Lý Huyền là một đại sảnh tương đối rộng lớn.

Nơi đây có bàn có ghế, thậm chí còn có thêm cả giường đá để nghỉ ngơi.

Những thứ này, hoàn toàn phù hợp với một nơi dành cho tu sĩ nghỉ ngơi tu luyện.

Trong lòng không hiểu, nhưng hắn cũng không có nghĩ nhiều, bởi Âm Thiên lúc này đang đứng cách đó không xa, hai tay chắp phía sau, quay lưng về phía hắn.

Lý Huyền quỳ một chân trên đất cung kính hành lễ.

"Thuộc hạ gặp qua chủ thượng"

Âm Thiên đang đứng im lúc này cũng xoay người lại, hai mắt đánh giá Lý Huyền.

Một lúc sau, hắn bất chợt nói một câu.

"Huyền Nô"

Lý Huyền nghe xong không chậm trễ một giây, ngay lập tức trả lời.

"Có thuộc hạ"

Âm Thiên nheo lại hai mắt nhìn chăm chú Lý Huyền.

Bầu không khí dần trở lên nặng nề, cuối cùng Âm Thiên lại khẽ lắc đầu sau đó cười nói.

"Đứng lên đi"

Hắn gọi một tiếng Huyền Nô chính là muốn thăm dò Lý Huyền.

Cấm chế gieo xuống linh hồn Lý Huyền là loại có thể ăn mòn người tâm chí, khiến người trúng chiêu dần có thiện cảm sau đó hết mực trung thành với bản thân.

Theo tính toán, với thời gian gieo xuống cấm chế, nếu không có gì ngoài ý muốn, Lý Huyền lúc này nên tuyệt đối trung thành với hắn.

Hắn để Lý Huyền đi chết, Lý Huyền cũng sẽ tuân lệnh mà làm theo.

Vì vậy gọi một tiếng Huyền Nô kia, chỉ cần Lý Huyền có chút bất ngờ hoặc khó chịu nhíu mày, Âm Thiên đều sẽ không chút do dự mà ra tay.

Có thể làm thêm một lần thử nghiệm khác, hoặc trực tiếp hơn chính là ra tay hạ sát.

Đương nhiên, hiện tại hắn cũng không có hoàn toàn tin tưởng Lý Huyền, nhưng ít nhất đã có 90%.

Tu vi của Âm Thiên lúc này đã là Khai Linh Cảnh tầng tám, với chiến lực hắn thể hiện ra.

Nếu hiện tại cùng với Khai Linh Viên Mãn thông thường chiến đấu, tỉ lệ chiến thắng là cực cao.

Nhìn Lý Huyền hiện tại đã có tu vi Khai Linh tầng ba, ánh mắt của hắn loé qua một tia tán thượng, tiếp đó lấy ra một tờ giấy đưa tới.

Lý Huyền đưa ra hai tay cung kính nhận lấy tờ giấy, tiếp đó xem qua thì phát hiện bên trên ghi chép chính là danh sách các loại vật tư, lúc này có thanh âm vang lên.

"Ta cho ngươi ba tháng, bắt buộc phải sưu tầm đủ toàn bộ vật tư trong danh sách"

"Làm tốt sẽ có thưởng, nếu không hoàn thành được nhiệm vụ, vậy cũng đừng trách bản toạ ra tay độc ác"

Âm Thiên lúc đầu thanh âm vẫn rất bình tĩnh, nhưng đến câu cuối cùng ngữ khí lại cực kỳ sâm hàn, khiến người ta nghe vào phải lạnh gáy.

Lý Huyền mồ hôi lạnh trên trán chảy xuống, gian nan mà nuốt một ngụm nước bọt, vẻ mặt do dự muốn nói nhưng lại thôi.

Âm Thiên nheo lại hai mắt, tiếp đó lấy ra một túi linh thạch quăng xuống mặt đất.

"Bản toạ cũng không làm khó ngươi, ở đây có 1000 linh thạch tiền vật tư"

"Nhưng phải nhớ kỹ, bản toạ không cần phế vật, nếu không thể hoàn thành nhiệm vụ, vậy ngươi có thể đi chết"

Lý Huyền nhận lấy linh thạch, ánh mắt quyết tuyệt chắc chắn nói.

"Thuộc hạ nhất định hoàn thành mệnh lệnh của chủ thượng, nếu không thể vậy xin lấy cái chết tạ tội"

Sau một lúc tỏ trung tâm, cuối cùng Lý Huyền cầm theo 1000 linh thạch rời đi hang động.

Âm Thiên thì ở phía sau bình tĩnh đánh giá bóng lưng Lý Huyền, sắc mặt càng lúc càng lạnh lùng.

"Tốt nhất ngươi có thể vượt qua lần này kiểm tra, nếu không đừng trách bản toạ vô tình"

Còn về phần Lý Huyền, sau khi rời khỏi hang động, biểu cảm trên mặt không hề thay đổi, cứ thế mà nhanh chóng rời đi.

Tuy trong lòng hắn có vô vàn suy nghĩ, nhưng mặt ngoài không hề thể hiện chút cảm xúc khác lạ nào.

Mặc dù khả năng Âm Thiên còn theo dõi chính mình là rất thấp, nhưng không thể không phòng.

Chuyện lần này, lại làm hắn càng thêm bức thiết muốn thoát khỏi sự khống chế của Âm Thiên.

Chỉ đáng tiếc, chung quy vẫn chỉ là nghĩ một chút mà thôi.

Hắn hiện tại không có cái năng lực đó, chưa kể việc tri thức tích lũy chưa đủ, mà cho dù có đủ đi chăng nữa, vẫn là phải đợi thêm ước chừng ba năm.

Trong lòng suy nghĩ xoay chuyển, nhưng bước chân vẫn nhanh chóng tiến lên.

Bỗng nhiên Lý Huyền dừng lại bước chân không tiếp tục tiến lên nữa.

Có lẽ bởi vì suy nghĩ chuyện của Âm Thiên, cho nên hắn không có phát hiện được phía trước đang đứng sáu người.

Lúc này mới phát hiện ra thì đã muộn, những người kia cũng đã chú ý đến hắn.

Trận hình của những người này chia làm hai phe.

Một bên bốn người nam tu với diện mạo có phần hung ác, đang vây hai người còn lại ở giữa.

Còn lại là một nam một nữ, bởi vì bị vây ở giữa nên Lý Huyền nhất thời không có chú ý thấy mặt.

Nhìn đám người một mắt, nếu hắn phát hiện đám người từ sớm, rất có thể lúc này sẽ ẩn núp chờ xem có cơ hội làm Hoàng Tước hay không.

Nhưng nếu đã bị phát hiện thì thôi vậy, không có chỗ tốt, Lý Huyền cũng không muốn xem vào chuyện của người khác, dự định xoay người liền vòng qua.

bốn tên nam tu có vẻ ngoài hung ác thấy bất ngờ ngoài ý muốn này, vốn dĩ trong lòng cũng có chút căng thẳng.

Dù sao không ai muốn tự nhiên nhiều một cái biến số.

Bây giờ Lý Huyền chịu rời đi, bọn họ chỉ liếc nhau một cái tiếp đó cũng không có ý định cản lại.

Dù sao người này tu vi cũng không thấp, đều là Khai Linh tầng ba giống nhau, nếu cưỡng ép muốn lưu lại rất có thể dẫn đến phản tác dụng.

Nhưng khi Lý Huyền chuẩn bị xoay người rời đi, bỗng nhiên có thanh âm quen thuộc vang lên.

"Lý Huyền huynh đệ, là ngươi sao?"

Nghe được thanh âm quen thuộc Lý Huyền dừng lại bước chân xoay người nhìn lại.

Lúc này không còn bị che khuất tầm mắt, liền nhìn thấy bị vây ở giữa là hai người có phần quen thuộc.

Không vượt quá một cái nháy mắt, Lý Huyền liền nhận ra hai người này.

Là Nhiếp Tuấn cùng đạo lữ Mộng Khả Hân.

Thấy hắn quay người lại, trên nét mặt của Nhiếp Tuấn lộ rõ ràng kinh hỉ vội hô to.

"Huyền đệ, đám người này là cướp tu, mau mau trợ giúp vi huynh một tay"

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập