Chương 117: Lý Thế Phong.

Hoàng Nhị Nương lần này là thật sự bị kinh hãi đến.

Miệng rắn há ra.

Một đoàn hàn băng chi lực nháy mắt liền đã đánh tới.

Tầng thủy lam bảo vệ Hoàng Nhị Nương ngay lập tức bị hoá thành băng sương.

Tiếp đó một cú quật đuôi đánh tới, phá vỡ tầng băng, ép buộc nàng phải lùi lại phía sau.

Nhưng mà vừa mới lùi về sau, Hoàng Nhị Nương ngay lập tức đã cảm nhận được một cỗ sát cơ đánh tới.

"Phốc"

Khi nàng kịp phản ứng thì dưới bụng đã truyền tới cảm giác đau nhói, thì ra một thanh Trường Thương có chút quen thuộc đã đâm xuyên qua người nàng.

Hoàng Nhị Nương một tay che vết thương, cho dù bị đánh xuyên qua người, vẫn chưa thể giết chết nàng.

Sinh mệnh lực mạnh mẽ, khiến Hoàng Nhị Nương vẫn tiếp tục có thể duy trì trạng thái chiến đấu trong một thời gian ngắn nữa.

Nhưng tất cả những này đều không có tác dụng gì.

Ở phía sau Lý Huyền đã thi triển ra Vu Quỷ Trảo tầng thứ ba đánh tới.

Ba đạo quỷ trảo lúc đầu thẳng tắp bay qua, nhưng đến gần liền hơi vòng ra sau, cuối cùng từ ba hướng khác nhau đánh tới.

Hoàng Nhị Nương gian nan dùng Trường Tiên đón đỡ.

Trường Tiên trong tay quơ múa, phát ra tiếng nổ cao vút trên không trung, cuối cùng nhanh như chớp đánh tan đi quỷ trảo.

Nhưng trong lúc điều khiển Trường Tiên, vì cử động mạnh khiến vết thương càng thêm chảy nhiều máu.

Đáng ghét hơn là một đoàn hàn băng chi lực nữa lại phóng tới.

Cảm giác lạnh lẽo có thể đóng băng toàn thân khiến nàng vô cùng sợ hãi.

Một lúc sau.

Lý Huyền đứng trên mặt đất, Âm Hồn Phiên khẽ lung lay.

Lệ quỷ cùng âm khí đều được thu về, quỷ vực vì thế mà biến mất.

Mặc dù cảm thấy mệt mỏi, nhưng hắn không chút nào dám chậm trễ.

Ở nơi đây xuất hiện động tĩnh quả thật quá lớn, rất dễ thu hút người có ý đồ không tốt tới, giống với bản thân chẳng hạn.

Hắn tay mắt nhanh nhẹn gỡ bỏ xuống túi trữ vật của Hoàng Nhị Nương, tiếp đó thu lại thi thể của nàng này vào trong túi trữ vật.

Khi Lý Huyền quay lại muốn thu thi thể của Hắc Ngưu cùng Hắc Đoản vào túi trữ vật, thì bất thình lình cảm thấy kinh hãi.

Thi thể của Hắc Ngưu vẫn còn đó, nhưng thi thể của Hắc Đoản đã biến mất không thấy đâu.

Sau một lúc kiểm tra hiện trường, hắn bất khả tư nghị đưa ra một đáp án.

"Tên kia còn chưa chết?"

Kẻ kia sau khi bị Hoàng Nhị Nương đánh lén, bằng một cách thần kỳ nào đó đã giả chết thành công.

Tiếp sau đó, hoặc là muốn nhân cơ hội cùng Hoàng Nhị Nương đồng quy vu tận, hoặc là có át chủ bài khác có thể trốn thoát.

Vừa rồi nhân cơ hội hắn cùng Hoàng Nhị Nương chiến đấu kịch liệt, người này trực tiếp thi triển thủ đoạn chạy đi.

Lý Huyền nghĩ tới đây cũng không tự chủ cảm thấy rùng mình.

"Sau này vẫn là cần cẩn thận hơn"

Hắn thu thi thể của Hắc Ngưu vào túi trữ vật, sau đó muốn xoay người liền rời đi.

Nhưng mà có vẻ đã muộn, mấy bóng người vừa lúc đã từ một nơi gần đó đuổi tới.

Lý Huyền thần sắc khó coi, nhưng khi chú ý đến y phục của hai người trong số đó liền giãn ra lông mày.

Cũng không có ý định rời đi, hai chân đứng tại chỗ chờ người tiến tới.

Người tới có tổng bốn người.

Một người là nam nhân cơ bắp cường tráng, thân cao phải có hai mét hơn, vừa nhìn liền cho người ta cảm giác áp bách.

Một người khác là nữ tu dáng vẻ nhỏ con, kết tóc hai bím.

Ngoài ra hai người còn lại hắn đều nhận biết, nói chính xác thì đều là Lý gia tộc nhân.

Trong đó nam nhân có vẻ như là người dẫn đầu trong nhóm, vẻ ngoài tuấn tú lịch sự tên Lý Thế Phong, một trong ba đệ nhất thiên tài trong tộc.

Người còn lại hắn từng gặp mặt, thậm chí còn xảy ra chuyện không vui, chính là Lý Tề Nguyên.

Người từng ở trong Công Huân Điện muốn cưỡng ép hạ giá để mua lại Kim Văn Lá Dâu, sau cùng thì bị Lý Uyên Vân xuất kiếm dạy dỗ.

Hắn thì không sao, nhưng không biết người này liệu có vì thế mà ghi hận mình không thì rất khó nói.

Thấy bốn người tới gần, Lý Huyền chủ động tiến lên phía trước chào hỏi.

"Tiểu đệ Lý Huyền, gặp qua Thế Phong Tộc huynh, Tề Nguyên Tộc huynh, cùng hai vị đạo hữu"

Dừng lại bước chân, Lý Thế Phong vẻ mặt kì lạ đánh giá xung quanh.

Nhìn thấy cây cối xung quanh đổ sụp, cùng với những vết tích chiến đấu còn lưu lại, hắn cũng có thể đánh giá ra đại khái tình huống chiến đấu ở nơi này.

Hắn nhìn Lý Huyền gật đầu nhẹ coi như đáp lại, tiếp đó vẻ mặt ôn hoà nói.

"Lý Huyền tộc đệ tốt"

"Chúng ta trên đường đi ngang qua, thì thấy nơi này truyền đến động tĩnh khá lớn, cùng với quỷ khí bộc phát mạnh mẽ"

"Bởi vì tò mò, cho nên bốn người bọn ta thống nhất tiến tới xem thử, đến nơi này thì mọi chuyện có vẻ như đã xong xuôi, không biết nơi đây rốt cuộc xảy ra chuyện gì?"

Lý Huyền nghe được ý dò xét bên trong lời nói, trên mặt không có thể hiện quá lớn tâm tình biến đổi, im lặng sắp xếp câu chữ tiếp đó giảng giải.

"Thưa tộc huynh, chuyện cũng không có gì phức tạp"

"Chỉ là tiểu đệ ở nơi này bất ngờ gặp phải cướp tu tập kích, sau một hồi chiến đấu kịch liệt cuối cùng cũng dành được chiến thắng, đẩy lui cướp tu"

"Còn tiếp sau đó vốn định rời đi, thì các huynh đã tiến tới"

"Đệ vốn là muốn bỏ chạy, nhưng cũng may là nhìn thấy y phục của đệ tử Lý gia chúng ta, cho nên mới dừng lại chờ mọi người"

"Hắc hắc, chỉ có điều cũng không nghĩ có thể gặp được đại danh đỉnh đỉnh Thế Phong Tộc huynh ở đây, quả thật là phúc phận của đệ"

Lý Huyền đôi câu vài lời liền giải thích xong mọi chuyện nơi này phát sinh, cũng trong vô hình tâng bốc Lý Thế Phong một câu.

Đương nhiên, chuyện hắn thấy bảo nổi lòng tham, ra tay làm cướp tu thì không thể nói.

Lý Thế Phong nghe xong chỉ tiếp tục duy trì nụ cười nhạt, cũng không có thể hiện thêm cảm xúc gì.

Mục đích bọn họ tới đây vốn là dự định có tiện nghi liền nhặt nhặn, nhưng bây giờ phát hiện là người cùng một tộc, chẳng lẽ còn muốn làm cái gì nữa hay sao?

Như vậy những đồng bạn đi cùng này sẽ nghĩ làm sao đây?

Cho dù bọn họ cũng vui vẻ đồng ý gây khó dễ, kếm chỗ tốt từ Lý Huyền đi chăng nữa, hắn cũng phải bảo vệ vị tộc đệ mà mình thậm chí không nhận ra này.

Đùa gì chứ, ngươi có thể không nói lý đoạt bảo từ người ngoài thì không sao, nhưng ngay trước mặt người khác, ngươi lại muốn cường thế cướp đoạt tiền tài của đệ tử trong tộc.

Nếu không may tương lai truyền ra ngoài, hắn có cần mặt mũi hay không?

Trong tối ngươi âm thầm giở thủ đoạn cũng không ai nói gì, bởi đây là trong quy tắc gia tộc gây khó dễ, phía trên ngầm đống ý.

Nhưng ngươi không thể giống người ngoài, ở ngoài sáng đối với người cùng tộc cường đoạt đồ vật, nhất là trước mặt người ngoài.

Đây là ỷ mạnh hiếp yếu, chia rẽ nội bộ gia tộc, coi quy tắc như không.

Hắn chính là muốn tương lai tranh thủ vị trí gia chủ Lý gia, bây giờ có bất kỳ tiếng xấu nào tương lai đều sẽ có ảnh hưởng không tốt.

Nói chung, quy tắc đối với một số người thật sự là không có chút tác dụng nào, nhưng đối với một số người lại rất quan trọng.

Chuyện đến đây cũng không còn cái gì có thể nói thêm, Lý Huyền vẻ mặt cười tươi hướng bốn người chắp tay.

"Thế Phong tộc huynh, Tề Nguyên tộc huynh, cùng hai vị đạo hữu tốt, không có chuyện gì nữa vậy tiểu đệ xin phép đi trước"

Lý Thế Phong khẽ khoát tay, ra hiệu hắn có thể rời đi.

Đến đây mọi chuyện vốn nên kết thúc, nhưng Lý Thế Phong lại cảm nhận được túi Linh Thú đang đeo bên hông dị động.

Tâm thần của hắn cùng linh sủng câu thông qua, rất nhanh liền lên tiếng ngăn cản.

"Huyền đệ xin dừng bước"

Lý Huyền vẻ mặt không hiểu quay người lại.

"Thế Phong Tộc huynh còn có chuyện muốn căn dặn?"

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập