Thời gian thấm thoát trôi qua.
Lý Huyền ngoài dự tính ở thêm trong Vân Vụ Sơn Mạch một tuần.
Một ngày này, hắn đang thu liễm khí tức đi đường, bỗng nhiên lại cảm nhận được ở đằng xa có thanh âm đang chiến đấu.
Lý Huyền dừng lại bước chân, lật tay lấy ra Âm Hồn Phiên, mặt Phiên khẽ vẫy, Vô Tức Quỷ xuất hiện.
Sau khi xuất hiện, Vô Tức Quỷ nhận được chỉ lệnh, thân hình trong thời gian ngắn liền cùng với mặt đất dung hợp, tiếp đó tiến về phía chiến đấu xảy ra địa phương.
Một lúc sau, hắn cảm nhận được tin tức của Vô Tức Quỷ truyền lại, trong lòng khẽ động, tiếp đó im lặng suy nghĩ trong chốc lát, không bao lâu sau liền làm ra quyết định.
Khí tức trên thân càng thêm thu liễm, thân hình cũng cấp tốc hư hóa, tiến vào trạng thái tàng hình.
Tiến gần về nơi xảy ra chiến đấu, Lý Huyền dừng cách chiến trường khoảng cách trăm mét xa.
Tầm mắt của hắn ngay lập tức bị thu hút bởi hai tu sĩ nhân loại, đang cùng một đầu Hắc Ngưu chiến đấu.
Hắc Ngưu chỉ riêng chiều cao đã tiếp cận ba mét, trong miệng có răng nanh dài hơn một tấc, trên lưng giống như được phủ thêm một lớp giáp bằng những cái vảy màu cam sắc.
Một hít một thở ở giữa đều có hoả diễm lưu chuyển, khí tức trên thân nó cũng rất mạnh, đã chạm tới Nhị Giai Trung Kỳ Yêu Thú.
Chỉ có điều, không hiểu sao trên thân của Hắc Ngưu lại có rất nhiều vết thương giống như vết cào của yêu thú, ngay cả một chiếc sừng trên đầu của nó cũng không hiểu biến mất.
Lý Huyền nhìn Hắc Ngưu, trong đầu cố nhớ tri thức liên quan nhưng vô dụng, hắn không nhận ra con yêu thú này.
Đang chiến đấu với Hắc Ngưu là một nữ nhân có vẻ ngoài giống như một mỹ thiếu phụ, thân hình có lồi có lõm, chính là một tuyệt sắc vưu vật.
Nghe người còn lại gọi nàng là Hoàng Nhị Nương.
Vũ khí của Hoàng Nhị Nương là một kiện Pháp Binh hình cây roi, có thể kéo dài thu ngắn, ở trong tay nàng được điều khiển vô cùng linh hoạt, sát thương cũng rất lớn.
Chỉ thấy Trường Tiên trong tay nàng quơ múa đẹp mắt, trên không trung liên tục tạo ra những tầng tàn ảnh, mỗi một lần quất chúng Hắc Ngưu đều để lại trên thân nó một vết thương rách cả da.
Người còn lại là một trung niên nam nhân, vẻ mặt chất phác hiền hậu, Pháp Binh là một thanh Trường Đao.
Nghe Hoàng Nhị Nương gọi hắn là Hắc Đoản.
Hoàng Nhị Nương hay Hắc Đoản, cả hai đều có tu vi ở Khai Linh tầng bốn, phối hợp với nhau lại rất ăn ý, một tiến một lùi ở giữa đều có chiến thuật rõ ràng.
Tuy tu vi thấp hơn Hắc Ngưu một tiểu cảnh giới, nhưng trong trận chiến, cả hai là đang hoàn toàn chiếm thế thượng phong.
"Đùng — Đùng"
Trường Tiên trên không trung quơ múa, tiếp đó bất thình lình lấy tốc độ vượt qua cả âm thanh quất tới hắc Ngưu, cũng để lại trên thân nó một vết roi rất sâu.
"Bò.
"Hắc Ngưu rúng động kêu thảm một tiếng hai mắt đen nhánh dần phát hồng quang.
Hoàng Nhị Nương thấy một màn này liền hiện ra ánh mắt ngưng trọng, cao giọng quát.
"Lão Hắc, con nghiệt súc này sắp phát cuồng, phải cẩn thận"
Hắc Đoản nghe được ánh mắt cũng ngưng trọng thêm mấy phần, hai tay cầm Trường Đao càng thêm siết chặt, trầm giọng nói.
"Đã biết"
Tiếp đó khí tức quanh người hắn bộc phát, trực tiếp lấn người mà lên, Trường Đao trong tay kim quang đột nhiên bạo phát, giống như ngọn lửa bao phủ toàn thân.
Nhưng khi thân ảnh Hắc Đoản đã lao tới trước mặt Hắc Ngưu trong vòng năm mét, Trường Đao trong tay dơ cao hơn, dự định một đao bổ xuống lúc.
Bất ngờ liền nảy sinh.
Miệng Hắc Ngưu từ nãy đến giờ vẫn luôn đóng chặt, bất thình lình há ra, bên trong có hoả diễm lưu chuyển.
Nhiệt độ cao khiến Hắc Đoản ngay lập tức biến sắc, bất ngờ kinh hô lên.
"Con nghiệt súc này đang vận đại chiêu!"
Đúng vậy, hắn bây giờ mới phát hiện Hắc Ngưu đang vận dụng đại chiêu, trước đó hoàn toàn không phát hiện chút dấu vết nào.
Đây không phải vì Hắc Đoản ngu xuẩn hay sức quan sát kém, mà do năng lực che giấu của Hắc Ngưu có phần nhỉnh hơn.
Khoảng cách quá gần, hoả diễm bất ngờ đánh tới.
Hắc Đoản hiện tại tránh cũng không được, mà đón đỡ cũng không xong, chỉ có thể bất lực hứng chịu một đòn này.
Cũng may, hắn cũng không phải không có át chủ bài phòng thân.
Trong chớp mắt hoả diễm đánh tới, một tầng kim quang lấy Hắc Đoản làm trung tâm bất ngờ nở rộ, trong 0, 01 giây hình thành một lớp lá chắn.
Lá chắn kiên trì không quá một cái chớp mắt liền bị đánh tan, toàn bộ thân thể hắn hứng chọn một đòn này.
Vụ nổ trong nháy mắt bạo phát, thân hình Hắc Đoản bị thổi bay ra xa, làm đổ sụp không biết bao nhiêu gốc cây gần đó.
"Khụ khụ"
Hắc Đoản đâm xuyên qua mấy gốc cây mới chịu dừng lại, thân hình ngã trên mặt đất, ngay lập tức ói ra một ngụm máu tươi.
Nhưng nguy hiểm cũng không có đến đây liền dừng lại, thân hình Hắc Ngưu giống một cỗ máy công thành đang lao tới.
Mục đích của nó rất rõ ràng, đó là nhân lúc kẻ địch trọng thương, trực tiếp một đường xông lên, phải dồn được Hắc Đoản vào chỗ chết mới thôi.
Cũng may, đây là tác chiến đồng đội.
Hoàng Nhị Nương sắc mặt hoảng hốt, chuyện vừa rồi xảy ra quá nhanh, chính nàng cũng không phản ứng kịp.
Nhưng hoảng hốt chỉ là trong nháy mắt, kinh nghiệm lăn lộn nhiều năm trong Vân Vụ Sơn Mạch vẫn khiến nàng nhanh chóng lấy lại tinh thần.
Trường Tiên trong tay quơ múa, đầu roi bất ngờ phát ra một tiếng nổ vang, tiếp đó lấy tốc độ vô cùng nhanh rút trúng bụng của Hắc Ngưu.
Chỉ có điều, con trâu điên này hoàn toàn không thèm để ý tới.
Nó đã rất xác định, chỉ muốn dồn Hắc Đoản vào con đường chết, cho dù vì thế mà chịu thêm sát thương cũng không sao.
Trí tuệ của nó có thể không bằng nhân tộc tu sĩ, nhưng bản năng chiến đấu không hề thua kém ai.
Nó biết cứ tiếp tục như này, bản thân chỉ có con đường chết, phải giết được một trong số hai tên nhân tộc đáng ghét kia trước, mình mới có cơ hội chiến thắng.
Hoàng Nhị Nương thấy vậy sắc mặt cũng đại biến.
Hắc Đoản mà chết còn một mình nàng đúng là không phải con trâu điên này đối thủ.
Khẽ cắn răng ngà, Trường Tiên trong tay Hoàng Nhị Nương cũng toả ra kim quang sáng rực, một lần nữa lại đánh tới.
Chỉ có điều, lần này không phải tấn công Hắc Ngưu.
Trường Tiên trong nháy mắt trói chặt Hắc Ngưu cái cổ, tiếp đó Hoàng Nhị Nương bất ngờ quát to một tiếng tức giận.
"Cút về cho lão nương"
Thanh âm vang lên, khí tức quanh người nàng bộc phát dữ dội, vậy mà thật sự ngạnh sinh sinh kéo lùi được Hắc Ngưu đang lao như điên tới.
"Nhanh, tên ngu xuẩn nhà ngươi còn chờ cái gì?
Lão Nương thật sự không chống đỡ được bao lâu nữa đâu"
Câu này của nàng đương nhiên là nói với Hắc Đoản.
Hắc Đoản phản ứng cũng rất nhanh, ánh mắt toả sáng, cắn răng nhịn xuống thương thế, trực tiếp cầm theo Trường Đao lao lên.
Khí tức của hắn lần này không giữ lại chút hoàn toàn bạo phát ra, toàn thân như một ngọn lửa đang kịch liệt thiêu đốt phóng tới.
Trường Đao trong tay một lần nữa nở rộ kim quang, lần này thật sự là liều mạng.
"Nghiệt súc còn chưa chịu chết!"
Hắc Đoản nghiến răng gầm lên một tiếng, Trường Đao trong tay vung xuống, vậy mà thật sự chặt xuống được đầu của Hắc Ngưu.
Sau một tiếng
"Phốc"
mọi thứ yên tĩnh.
Hắc Đoản thở hổn hển cười lớn.
"A ha ha.
Nghiệt súc, xem mày còn dám phun lửa ông đây nữa hay không?"
Cười xong hắn liền vô lực cắm đao ở trên mặt đất thở dồn dập, thân hình nghiêng vẹo giống như sắp đổ.
Một chiêu vừa rồi hắn thật sự là liều mạng, linh lực trong đan điền gần như tiêu hao toàn bộ.
Nếu đến thế còn không thể giết chết Hắc Ngưu, vậy hắn thật sự phải xong đời.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập