Về đến trạch viện của mình.
Lý Huyền mới nhớ ra mình còn chưa xử lý thi thể của Thủy Lang, lúc này mới đi tới giữa sân, thả ra Thủy Lang thi thể bắt đầu xử lý.
Đầu tiên là yêu đan, thứ giá trị nhất của yêu thú.
Một viên Nhất Giai Hậu Kỳ yêu đan, giá trị từ mười lăm, đến hai mươi linh thạch không giống nhau.
Còn lại chỉ dư thịt cùng da, cái này đáng giá 10 viên linh thạch trên dưới, có thể bán luôn cho gia tộc.
Nhìn đã xử lý cùng phân loại tốt thi thể Yêu Lang, Lý Huyền thu lại vào túi trữ vật, cũng thở khẽ một hơi.
"Săn yêu đúng là không dễ dàng, dùng mạng cùng yêu thú chém giết, nhưng thu về chiến lợi phẩm cũng không có bao nhiêu"
Hắn đưa tay sờ cằm ngẫm nghĩ.
"Hay là làm Người Hái Thuốc?"
Người Hái Thuốc là gọi chung của một đám người cũng tiến vào trong Vân Vụ Sơn Mạch kiếm ăn.
Nhưng bọn họ sẽ không cùng yêu thú liều sống liều chết, mà chuyên về thủ đoạn ẩn nấp dò xét hơn.
Những người này sẽ tiến sâu hơn vào Vân Vụ Sơn Mạch, nơi tỷ lệ xuất hiện linh dược cùng thiên tài địa bảo nhiều hơn.
Sau đó dùng từng loại thủ đoạn của mình, thành công hái được linh dược, nhưng đồng thời cũng tránh được cùng yêu thú liều sống chết.
Người Hái Thuốc có ba yêu cầu quan trọng nhất.
Một là thủ đoạn ẩn nấp thu liễm khí tức.
Hai là thủ đoạn dò xét địa hình xung quanh.
Ba là kiến thức chuyên sâu, am hiểu đặc tính của yêu thú cùng linh dược sinh trưởng.
Đương nhiên, Người Hái Thuốc mặc dù hạn chế cùng yêu thú nổi xung đột, nhưng không có nghĩa là an toàn hơn.
Ngược lại, vì phải tiến vào sâu hơn trong Vân Vụ Sơn Mạch, cường độ yêu thú cao giai xuất hiện thường xuyên, chính vì vậy một khi bị yêu thú để mắt tới sẽ cực kỳ nguy hiểm.
Chẳng qua, ích lợi đủ lớn, chuyện gì mà không thể làm đâu.
Ý nghĩ định xuống, Lý Huyền liền không tiếp tục suy nghĩ thêm nữa.
Hắn lấy ra Âm Hồn Phiên, ngồi khoanh chân ngay ngắn đả toạ trên giường.
Cùng lúc, Âm Hồn Phiên lơ lửng sau lưng, linh khí xung quanh dần dần tụ tập lại gần, tiếp đó bị hút tiến vào trong phiên.
Lần này Âm Hồn Phiên không còn xoay tròn, chỉ là mặt phiên không gió tự bay, một sợi dây được ngưng tụ bằng thuần túy âm khí dần hình thành, tiếp đó lối thẳng tiến đan điền Lý Huyền.
Hoàn cảnh trạch viện nơi hắn tu luyện thật ra cũng rất tốt, linh khí xung túc, lại còn có tụ linh trận phụ trợ.
Nếu là người khác, nơi này đã coi như không tệ nơi tu hành.
Chỉ tiếc, Lý Huyền tu chính là Luyện Quỷ Quyết, lấy âm khí làm chủ đạo, vì thế hoàn cảnh nơi đây tuy rất tốt, nhưng tác dụng lại không lớn bằng khu vực hầm mỏ.
Hầm mỏ nơi đó, sau khi bùng nổ đại chiến của hai gia tộc, số lượng âm khí lúc này còn nhiều hơn trước cả trăm lần.
Hắn tin tưởng, nếu mình có thể tiến tới nơi đó tu luyện, cho dù chỉ là ở rìa ngoài cọ chút âm khí phát tán đi ra thôi, tu vi cũng có thể phi tốc tăng nhanh.
Chỉ tiếc, nơi đó hiện nay đã được coi như chân chính quỷ động, cả nghìn con lệ quỷ hoành hành địa phương, cho Lý Huyền thêm mười cái lá gan cũng không dám tiến tới.
Chưa kể hắn vẫn không quên được lúc mình đang trên đường bỏ chạy, cái ánh mắt ẩn giấu trong bóng tối nhìn thẳng mình.
Cái cảm giác rùng rợn như bị thứ kinh khủng không thể diễn tả nhìn chằm chằm, hắn làm sao cũng không quên được.
Thoáng hồi ức trong chốc lát, hắn liền lắc đầu quên đi, sau đó chuyên tâm tu luyện.
Sáng hôm sau, Lý Huyền nhanh chóng tiến tới Tàng Kinh Các.
Hoàng Ánh sáng sớm đang uống trà, bỗng thấy Lý Huyền thân ảnh tiến tới, trong lòng cũng không khỏi kinh ngạc một tiếng.
"Ừm, thằng nhóc ngươi sao hôm nay lại đến rồi?"
"Ánh bà khỏe"
Lý Huyền đầu tiên là chắp tay lễ phép chào một tiếng, sau đó nói ra lý do mình tới.
"Đệ tử muốn trở thành Người Hái Thuốc, lần này tới đây là muốn chọn một bộ ẩn nấp công pháp"
Hoàng Ánh nghe xong khẽ cau mày nói.
"Không nên đi nhầm đường"
"Ngươi tuổi còn trẻ đã trở thành Trận Pháp Sư, chứng minh thiên tư về đạo này coi như không tệ"
"Con đường đúng đắn phải là nghiên cứu chuyên sâu về trận pháp, dựa vào đó kiếm tiền mới là chính đạo"
"Đời nào trận pháp sư lại phải dựa vào liều mạng cùng yêu thú chém giết, để kiếm chút tài nguyên ít ỏi đó bao giờ?"
Lý Huyền nghe xong chỉ gãi đầu cười hì hì, có chút lúng túng nói ra.
"Ta muốn tiến vào Vân Vụ Sơn Mạch liều mạng, một phần cũng là muốn cùng yêu thú chém giết lấy kinh nghiệm, tránh việc có một thân tu vi lại không thể thi triển ra hết"
"Với lại, thật ra thiên tư về trận pháp của ta cũng không cao như ngài nghĩ đâu, có thể bước vào nhập giai cấp độ vẫn là dựa vào may mắn"
Hoàng Ánh thấy mình lời khuyên không có tác dụng, nàng khẽ lắc đầu không nói nữa.
"Bỏ đi, ngươi muốn làm gì thì tùy ngươi vậy, bà già này cũng không can thiệp"
"Muốn tìm công pháp gì cứ tiến lên lầu hai chọn đi, xong xuôi đem xuống đưa ta đăng ký liền được"
Lý Huyền lúc này lễ phép cúi chào thêm một lần nữa, mới tiến vào Tàng Kinh Các, đi thẳng lên lầu hai.
Sau một hồi chọn chọn lựa lựa, cuối cùng Lý Huyền khóa định mục tiêu ở hai bản công pháp ẩn giấu.
Một bản có thể khiến khí tức của tự thân cùng với hoàn cảnh thiên nhiên xung quanh hòa vào làm một, dựa vào nguyên lý này gián tiếp làm đến ẩn nấp trong giác quan hoặc linh thức của người khác.
Một bản khác coi như tốt hơn, có thể thu liễm tự thân khí tức, biến đến hoá thành một đoàn không khí, trong nhận thức của người khác là không tồn tại, nó thậm chí còn có thể tàng hình trong tầm mắt của người khác.
Đương nhiên, cả hai bộ công pháp này đều có một điểm yếu, chính là người tu luyện đồng thuật.
Đồng thuật gần như là khắc tinh của tất cả các loại che giấu pháp môn, trừ khi kỹ nghệ của ngươi cao hơn người ta.
Hoặc công pháp ngươi cao siêu hơn, hay trực tiếp nhất chính là tu vi ngươi viễn siêu đối thủ một màng lớn.
Chọn xong công pháp, Lý Huyền không có ngay lập tức rời đi, mà chậm rãi tìm kiếm công pháp hoặc thuật pháp có liên quan đến Linh Hồn hay giải Cấm Chế.
Hắn không quên sinh tử của mình vẫn đang nằm trong tay người khác.
Một ngày chưa hoàn toàn giải được cấm chế của Âm Thiên gieo xuống linh hồn, sinh tử của mình chỉ dựa vào một ý niệm của kẻ khác.
Cái cảm giác này, thật sự không dễ chịu.
Đương nhiên không dễ chịu thì không dễ chịu, nhưng nếu quay lại hoàn cảnh lúc đó một lần nữa được lựa chọn, hắn vẫn không chần chừ chút nào lựa chọn bị gieo xuống cấm chế.
Gieo xuống cấm chế, chỉ cần sống sót tương lai còn có muôn vàn khả năng.
Chết rồi chính là chấm hết, tương lai có muôn vàn khả năng cũng không liên quan gì đến ngươi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập