Chương 10: Bạch Hổ

Mọi người đang nghỉ ngơi, thì lúc này Lý Hạc hướng Uyên Vân tò mò hỏi.

"Vân Tỷ, tại sao tỷ lại cấm chúng ta không được đến gần hồ nước?"

Uyên Vân nghe vậy hai hàng lông mày xinh đẹp hơi nhíu, nhưng rồi vẫn đáp lại.

"Ở cạnh hồ nước quá nguy hiểm, đừng nhìn mặt hồ hiện tại không một gợn sóng, nhưng không biết bên dưới đang có bao nhiêu yêu thú đang nghỉ ngơi đâu"

"Các ngươi hãy nhớ kỹ, nơi đây là Vân Vụ Sơn Mạch, nơi yêu thú vi tôn"

"Phải biết, mỗi năm đều có hàng trăm tu sĩ bỏ mạng dưới móng vuốt của yêu thú, nếu không có một cái tâm cẩn thận, như vậy người chết chính là bản thân mình"

Nàng nói đến đây, vẻ mặt cũng đã trở nên rất nghiêm túc, đám người nghe vậy, rồi lại nhìn biểu cảm không giống đang nói đùa của nàng, tất cả đều không nhịn được trong lòng rùng mình một cái.

Lý Hạc lúc này vội vàng gãi đầu cười trả lời:

"Vân Tỷ, ta đã biết"

Uyên Vân nghe xong cũng không nói thêm gì, chỉ tiếp tục nhắm mắt lại tĩnh tọa.

Nhưng nàng vừa mới nhắm lại hai mắt, ngay sau đó lại mở ra, thần sắc cũng đổi sang nghiêm trọng.

Rời khỏi trạng thái ngồi đả tọa, nàng thân ảnh xinh đẹp nhẹ nhàng đứng dậy, trong hư không xuất ra một thanh bạch ngọc trường kiếm, quay người nhìn chằm chằm về phía sau.

Bạch ngọc trường kiếm, chất liệu như được đúc từ bạch ngọc, lưỡi kiếm không sắc bén, nhưng lại có thể dễ dàng chém đứt đầu một con hung thú cấp cao.

Phía trên thân kiếm được điêu khắc hình những cánh lam liên tuyệt đẹp, càng tô thêm vẻ đẹp cho người cầm nó.

Lúc này hướng mà Uyên Vân nhìn tới, bên trong đi ra một đầu bạch hổ, thân dài hơn ba mét, tứ chi đứng thẳng còn cao hơn người trưởng thành.

Thân hình to lớn, kèm theo mà đến là khí tức mạnh mẽ, lực áp bách đối với những thiếu niên thiếu nữ ở đây là mười phần.

Một tiếng gầm gừ nhẹ được phát ra, khí trắng từ miệng cùng hai mũi thở phì ra, mùi máu tanh ngay cả người đứng xa nhất như Lý Huyền cũng có thể ngửi thấy.

"Ừng ực"Không biết là ai sợ hãi không tự chủ được nuốt một ngụm nước bọt, nhưng cũng chẳng ai rảnh quan tâm điều đó.

"Chẳng lẽ đây là chân chính yêu thú?

So với con hung thú cao cấp mà Lý Cửu Trọng vừa chém giết ban nãy, đúng là khác nhau một trời một vực"

Lý Huyền không nhịn được toàn thân căng cứng, trong lòng hoảng hốt nghĩ tới.

Nhưng nhìn Lý Uyên Vân phản ứng, hắn lại có thêm mấy phần suy nghĩ.

"Nhìn Uyên Vân nàng này phản ứng, e rằng cấp bậc của con Bạch Hổ này cũng không thấp, chỉ có nhị giai yêu thú mới có thể khiến nàng này phản ứng như vậy"

"Hoặc cũng có thể là tam giai yêu thú, nhưng tỷ lệ sẽ không cao, dù sao nơi này cũng chỉ là rìa ngoài cùng của Vân Vụ Sơn Mạch, tỉ lệ xuất hiện cao cấp hung thú không lớn"

Trong lúc hắn còn suy nghĩ không biết yêu thú là cảnh giới gì, Uyên Vân đã chủ động trước tiên xuất thủ.

Trong tay thả bạch ngọc trường kiếm, bay cao ở trước người.

một hoá hai, hai hoá bốn, bốn hóa thành tám, tám lại hóa thành mười sáu.

Mười sáu thanh bạch ngọc trường kiếm lăng không tại trước người, lưỡi kiếm thả ra hàn khí khiến bên trên mặt đất đã bắt đầu kết một màn băng mỏng.

Nàng tay ngọc một chỉ điểm ra, mười năm thanh bạch ngọc trường kiếm hướng chỗ Bạch Hổ phóng tới.

Sau đó nhẹ nhàng đưa ra tay ngọc, cầm lại một thanh bạch ngọc trường kiếm còn ở yên vị trí, giọng nói trong trẻo vang lên.

"Các ngươi tránh xa một chút, cẩn thận bị ngộ thương"

Nói xong nàng cầm theo trường kiếm lao thẳng lên, dáng vẻ giống như một nữ kiếm tiên đang chiến đấu vậy.

Còn về phía Bạch Hổ, ngay lúc Uyên Vân xuất kiếm, nó đã bắt đầu động rồi.

Tứ chi phát lực, chân trước vung lên, đập bay đi một thanh trường kiếm đang phóng tới.

Mặc dù sau đó là những thanh trường kiếm khác, Bạch Hổ tuy thân hình to lớn, nhưng tốc độ di chuyển lại rất nhanh, cũng rất linh hoạt.

Nhẹ nhàng liền có thể né tránh trường kiếm phóng tới, cho dù bởi vì số lượng nhiều, nó không thể hoàn toàn né tránh toàn bộ.

Nhưng trường kiếm đâm vào lớp da dày trên thân nó, vậy mà chỉ có thể lưu lại vết xước nhỏ cùng với một đoàn hàn khí, không thể đâm sâu đến phần thịt bên trong.

Uyên Vân vẫn luôn giữ một khoảng cách với Bạch Hổ, mọi người còn lại mặc dù tu vi không cao, nhưng đều có thể nhìn ra nàng này đang thả diều.

Bạch Hổ sức lực rất lớn, mười lăm trường kiếm mà Uyên Vân tạo ra trước đó, bây giờ đã bị đánh tan không ít.

Nó con mắt hung dữ nhìn chằm chằm vào Uyên Vân, bỏ mặc những trường kiếm đang đánh tới.

Tứ chi phát lực, thân hình to lớn bắn vọt lao tới muốn xé xác thân hình mảnh mai thiếu nữ.

Tuy rằng trên đường tới chỗ Uyên Vân cũng không thuận lợi, nhiều đạo vết kiếm đã lan tràn trên thân Hổ.

Bộ lông trắng như tuyết đã có chi chít những vết thương, màu máu đỏ tươi thông qua đó chảy ra ngoài, nhưng rất nhanh liền bị một lớp hàn khí đóng thành băng sương.

Trên thân đau đớn sẽ chỉ làm nó càng thêm hung bạo, một trảo mang theo cuồng phong vồ xuống.

Cùng lúc Uyên Vân dưới chân xuất hiện một đoá hoa sen màu băng lam đang nở rộ, hàn khí nó thả ra tạo thành một lớp màn chắn giữa hai bên.

"Lạch cạch.

Lạch cạch"

Thanh âm băng mỏng rạn nứt, kèm theo đó là những vết nứt chi chít giống như mạng nhện, đang không ngừng lan rộng ra.

Trên khuôn mặt xinh đẹp của Uyên Vân đã lộ ra mấy phần cố hết sức, nhưng nàng vẫn có thể phân tâm điều khiển những thanh trường kiếm còn lại, trong lúc hai bên đang giằng co, nhân cơ hội đối thủ không phòng bị mà đâm tới.

"Gầm"

lên một tiếng đau đớn, Bạch Hổ bị thương, trong mắt nó càng thêm hung bạo.

"Đùng"Màn chắn được tạo thành từ hàn khí, hoàn toàn sụp đổ, móng Hổ quấn theo cuồng phong hướng thẳng Uyên Vân đập xuống.

"Rầm"

Uyên Vân chịu phải một đòn, thân hình mảnh mai chịu phải lực tác động khủng bố, trực tiếp bị đánh bay đi vài chục mét xa, bay xuyên mấy cái cây lớn, đập thẳng vào một tảng đá lớn.

Tảng đá lõm vào một mảng lớn, cuồng phong thổi khói bụi cùng đất đá bay mù mịt.

Cuồng phong yên lặng, gió bụi tản đi, để lộ ra thân ảnh thiếu nữ, với bộ y phục màu lam nhạt đã được nhuộm đỏ bởi máu tươi.

Nàng một tay chống kiếm thân hình chật vật lung lay sắp đổ.

Mặc dù bộ dáng Uyên Vân rất thảm, khiến đám người còn lại nhìn vào cảm thấy thương sót, nhưng Bạch Hổ không nằm trong số đó.

Nó một đôi mắt dọc nhìn chăm chú thân ảnh thiếu nữ trong chớp mắt, sau đó liền lộ ra biểu tình hung bạo, nhảy bổ tới.

Đám người Lý Cửu Trọng đang quan chiến, thấy cảnh này không nhịn được lo lắng, Lý Diệu Nhi lấy tay che miệng kinh hô.

"Vân Tỷ cẩn thận"

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập