– Rốt cuộc là bao lâu rồi?
Tay mình sắp liệt thật sự rồi!
Vũ Thiên hít thở dồn dập, trong lồng ngực hắn, trái tim đập liên hồi như pháo dàn.
Tay phải hắn tím tái, lòng bàn tay chai sạn nứt nẻ, toàn bộ cơ thể bốc mùi hôi thối như mấy ngày liền không được tắm vậy.
Xoẹt.
Vũ Thiên cứng đờ, gương mặt biến sắc.
"Xong.
Rách luôn cái áo rồi!
"Đung đưa tay, hắn bất mãn ngắm nhìn thành quả làm việc cả buổi.
– Một cái xe đẩy gần đầy và một cái áo rách phân nửa.
Không thể tin được.
Vũ Thiên liếc nhìn cái đồng hồ treo trên đỉnh trần, xung quanh nó mọc ra những sợi rễ cây màu đỏ như máu, liên tục bám víu vào các bề mặt tường xung quanh.
Vi vút.
Quả lắc bên trong đung đưa qua lại.
Vũ Thiên nheo mắt nhìn vì khoảng cách quá xa cộng thêm cái đồng hồ tương đối nhỏ.
– Hửm.
Mới có 6 giờ tối?
Thật sự đấy, ta còn phải làm đến 11 giờ hơn a.
Chửi thề một tiếng, Vũ Thiên loạng choạng nâng hai tay cầm của cái xe đẩy rồi tiến về chỗ chấm công.
Phụt.
Một tiếng cười phát ra sau lưng hắn.
Vũ Thiên quay lại.
Là Tuấn, gã đang châm biếm dõi theo hắn, gương mặt hớn hở như đang trông thấy việc gì hài hước lắm.
– Cậu cười cái gì?
Vũ Thiên có chút tức giận.
– Một thằng nhóc 13 tuổi làm việc bán sống bán chết để rồi nhận ra mình còn tới gần 5 tiếng đồng hồ thoải mái làm a.
Gã nhún vai, đôi môi mấp máy.
Vũ Thiên khờ khạo gật gù.
– Hơn là cái đứa làm việc hơn cu li trong gần 7 năm liền a.
Ai cay hơn kẻ đó tự biết.
Tuấn xám xịt mặt.
– Tôi bắt đầu nghĩ cậu không đơn thuần là thằng trẻ trâu 13 tuổi nữa rồi nhà.
Gã híp mắt, tay giả vờ gãi cằm.
Vũ Thiên không đáp, hắn chỉ cười nhạt rồi lẳng lặng rời đi.
Cạch!
Tiếng cái máy đếm công vang lên.
Theo sau đó là câu nói vô tình của bảng đỏ.
– Một nửa công việc hoàn thành, thời hạn còn lại:
5 tiếng.
Vũ Thiên liếc mắt sang chỗ đó, một cái liếc mắt đủ nhanh để thứ kia không nhận ra mà thôi.
Xì.
Hắn bĩu môi.
Vũ Thiên vừa lấy lại xe đẩy thì chợt hắn dừng lại khi bắt gặp một dáng hình quen thuộc.
Một người đang đi đến chỗ hắn, không phải Phạm Tuấn.
– Hắn đến đây làm gì?
Vũ Thiên suy nghĩ, ánh mắt không rời Long.
– Ê, ngươi xong được chừng nào công việc rồi, ta có chuyện muốn nhờ.
Long nói với giọng cao ngạo, tâm thế của một kẻ đứng từ trên nhìn xuống."
Đám kia lại muốn làm cái trò gì?"
Vũ Thiên đảo mắt qua nơi phía sau Long.
Không nhận thấy Tùng, hắn lúc này mới lên tiếng.
– Không rảnh, ta còn việc phải làm.
Long đập mạnh tay lên tường, ánh mắt lạnh lùng.
– Đây không phải là cái mà ta muốn nghe!
Ngươi tốt nhất là nên trả lời câu hỏi của ta thì hơn.
Vũ Thiên nhíu mày, hắn vẫn bình tĩnh không vội đáp.
Nhìn vào mắt Long, một cái nhìn thuần cảm xúc, thuần túy là sự trả thù cá nhân.
– Ồ, sao ta lại phải làm thế?
Ngươi là một oán linh sư, còn đi kiếm chuyện với một tên phàm nhân như ta?
Vũ Thiên cười nhạt, môi hắn chếch lên.
– Ha hả, ngươi cũng biết bản thân là lạc loài à?
Vậy là tốt rồi, ngươi hẳn cũng biết nếu ta muốn giết ngươi thì không cần tốn nhiều sức nhỉ.
Gương mặt Long trở nên lăng lệ, nhiệt độ xung quanh giảm xuống thấp khiến hơi thở của Vũ Thiên trở nên thực chất trong không khí."
Băng?"
Hắn thầm nghĩ, ánh mắt hơi loé lên."
Oán lực có nhiều loại như thế sao?"
Vũ Thiên bắt đầu để ý những nơi không được bảo bọc trên cơ thể của Long.
"Phạm Tuấn nói rằng điểm yếu của oán linh sư chính là kết ấn trên cơ thể của chúng.
Mỗi khi oán linh sư thi triển oán kỹ, dấu vết đó sẽ sáng lên.
Nếu có thể tác động vào đó, ta ít nhiều có thể tạm thời phong bế năng lực của hắn.
"- Ngươi điếc à, cần ta nói lại không?
Long há to miệng, tay phải hắn bất giác chộp tới.
Vũ Thiên lùi lại một bước, nhưng ánh mắt vẫn tập trung.
– Hừ!
Long ậm ực.
"Kia rồi!
Ở ngay đó.
"Vũ Thiên giật mình, xoay người né tránh cú đấm của Long, bàn tay phải hắn dơ lên thủ thế trước mặt, tay còn lại nhanh nhẹn vòng sáng từng ra một cú đấm siêu tốc vào ngực Long.
Bộp.
Long bực bội, hắn cười gằn nhìn Vũ Thiên như chế giếu.
Mùi hương trả thù không biết từ bao giờ lại thoáng xuất hiện trong mũi hắn.
– Khôn thế?
Hắn vừa rụt tay lại phòng thủ thì ngay lập tức Vũ Thiên cúi thấp xuống.
"Lần này ngươi xong!
"Thiên căng người, xoay cổ chân lấy lực, tay phải khi này chuyển từ trạng thái thả lỏng sang căng cứng.
Vụt.
Long chết đứng, ánh mắt lòi ra.
– Sao hắn.
Aaa
Cú đấm của Vũ Thiên như thiểm điện mà đáp thẳng vào phần cẳng tay sau của Long, vừa khớp với cơ ngửa.
Đoàng.
Tiếng thịt v chạm vang lên.
Nóng rát và đau đớn.
Cơn buốt tê chạy dọc cẳng tay đến tận não khiến Long loạng choạng lùi lại.
– Chết đi!
Hắn vung tay còn lại trong hoảng hốt.
Vũ Thiên cười trừ, thoắt một cái hắn đã ngồi xổm xuống đất.
Phù.
Gió thổi qua chỏm tóc, làm bồng bềnh vạt áo của Vũ Thiên.
Long hớ người, định xoay lưng phòng thủ.
Bộp!
Đầu Vũ Thiên bật mạnh dưới cằm Long.
Hắn cắn phải lưỡi, oán lực bị phong toả trong chục giây làm hắn mất hết lợi thế.
– Khà khà, thế nào hả quý ngài oán linh sư?
Cảm giác bị ăn đòn từ một thằng trẻ con được không?
Ha hả.
Vũ Thiên cười lớn, hắn chớp lấy cơ hội vật Long ngã xuống.
Tên Long lúc này đang choáng vô cùng, máu tanh từ miệng hắn trào ra, mùi hương lan toả vào mũi Vũ Thiên.
Hắn gập người phòng thủ như con một con tôm.
Hoàn toàn chỉ biết chịu trận.
Một phát.
Hai phát.
Ba phát.
Phát thứ 6 vừa dứt.
Vũ Thiên ngày lập tức bật dậy, hắn lau đi vết máu dính quanh miệng mình.
– Thằng chó, ngươi thấy thế nào?
Long cũng vừa hay lấy lại ý thức.
Tay hắn siết lại.
– Bỏ mợ.
Tên này định dùng oán lực.
Vũ Thiên phát giác ra điều gì, thân hình vừa quay đi đã lập tức cứng đờ.
Lạnh!
Quá lạnh!
– T-tên khốn kiếp.
Ngươi muốn chết!
Long bật dậy, oán lực bắn ra thành từng tia.
Phập.
Vũ Thiên trúng phải.
Thân hình nhỏ bé văng lại phía sau mấy mét thì dừng lại.
Máu phun ra từ miệng."
Đệt, nhanh quá, chắc tầm 30 giây gì đấy thôi.
"Hắn loạng choạng ngồi dậy, tựa lưng vào tường.
Phía đối diện, mặt mũi kinh khủng máu huyết, Long lật đật đi đến, một tay vẫn đang xóa mặt.
– Đòn này đau đấy, ngươi rất không tệ.
Bất quá.
Hắn cố tình kéo dài chữ cuối, mồm nổi lên một đường âm hiểm kéo dài như lưỡi liềm.
– Ngươi vẫn chỉ là thế mà thôi!
Lạc loài!
Hắn dò xét xung quanh, không thấy bóng dáng ai rồi mới hạ giọng.
– Chết luôn đi, thằng tuất!
Tay hắn xoắn lại, oán lực ào ra như nước lũ, chúng dần dần phát triển thành hình.
– Oán lực – cô đọng.
Hắn nói.
Vũ Thiên vô thức nuốt nước bọt.
"Đệt, sắc.
Quá sắc rồi!
"Hắn cố gắng lăn đi trong vô vọng.
– Ngươi nên giết ta mới phải.
Long gằn giọng, lạnh lùng.
– Hừ, ta muốn lắm nhưng đâu có thực lực.
Vũ Thiên buồn bực khi trông thấy thanh băng thương đang tiến lại.
Đầu nó sắc bén, nhọn hoắt như cây phương thiên hoạ kích.
Nhiệt độ giảm mạnh, không khí như đặc quánh lại."
Sắp xong rồi à?"
Vừa Thiên nhắm mắt, mím môi trong uất hận.
Cách chừng một mét.
Cảm nhận rõ ràng sự lạnh giá.
"KHÔNG ĐƯỢC!
"Vũ Thiên bỗng nhiên mở mắt.
– Ta phải sống!
Long bước bước cuối cùng.
Bịch.
Chết-
– Long dừng lại nhanh!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập