20 phút sau.
Vũ Thiên cùng Phạm Tuấn lật đật rời khỏi cái
"cũi"
mà trước đó cả hai ngồi ăn.
Vũ Thiên đi trước, mặt hắn đầy vẻ thoải mái và nhàn nhã.
Trong khi đó, Phạm Tuấn đi theo sau, hai tay tự nhiên vắt ra sau gáy, ánh mắt để ý xung quanh như muốn tìm kiếm những con người bình thường khác.
Chỗ hai người làm việc nằm ở cách đó không xa.
Về cơ bản thì cả hai bị giao cho nhiệm vụ phải đào quặng và xử lí đất đá bị thừa ra trong quá trình lọc.
Thông thường, việc xử lí công đoạn tinh chế sẽ do đám con người vô tri thực hiện.
Ví dụ như Tuấn, theo lời gã nói thì gã đã làm việc ở đây từ năm 22 tuổi đến bây giờ là 29 rồi.
7 năm trước không rõ vì lí do gì mà hắn bị bắt và giam cầm ở đây.
Vũ Thiên thì khác, ít nhất là với bản thân hắn.
Tuy cơ thể hắn không có chút ý thức và trí nhớ gì cả, nhưng chỉ mất thời gian không lâu để hắn nhận ra cách làm việc ở nơi này cũng không quá khác biệt so với mấy nước tư bản ở thế giới cũ.
Quá khó khăn.
Thuần túy bóc lột!
Vũ Thiên cùng Phạm Tuấn tách ra, một người bước hẳn ra ngoài đến dãy tủ.
Người còn lại tiến đến chỗ quầy bổ sung.
– Còn 5 phút đến lúc bắt đầu làm việc trở lại!
Các công nhân mau chóng thu gọn tư trang và chuẩn bị đồ nghề.
Giọng nói của tên ca trưởng vang lên, Vũ Thiên liếc sang, chỉ thấy gã đang khoác trên mình một bộ đồ màu đen sang trọng với một cái cà vạt màu ca rô xen kẽ đỏ trắng đầy thanh lịch.
Phụt.
Vũ Thiên nheo mắt, miệng khinh bỉ
– Mấy tên chết tiệt.
Ầm.
Tiếng động đột ngột khiến hắn quay lại.
– Xe đẩy ở cuối dãy, còn 5 phút.
Giọng nói xa xa từ cái bảng đỏ vang lên, lần này không chỉ có sự vô tình, thay vào đó, âm điệu có chút khác biệt.
Là chú ý.
Nó đang theo dõi hắn!
Một cái gì đó.
Hắn không thể gọi tên.
Vũ Thiên đổ mồ hôi trên trán cộng thêm một cơn lạnh rét buốt chạy dọc sóng lưng.
Hắn vô thức làm theo lời chỉ dẫn dù biết bản thân đang bị sai khiến.
Ực.
"Cái gì thế này?
Sao ta lại có cảm giác như thể.
Nó không đơn thuần.
"Bịch.
Bộp!
– Cậu làm gì lâu la thế, còn mấy bước nữa là đến cái xe đẩy rồi.
Tuấn xuất hiện sau lưng, vẻ mặt xa cách ban đầu biến mất.
Gã cười thân thiện, như thể cả hai là hai người bạn lâu năm vậy.
Vũ Thiên lắc nhẹ đầu, nuốt những nghi vấn kia xuống sâu trong cổ họng.
A?
– Đây, đợi tôi chút.
Vẫn còn hơi no mà thôi.
Vũ Thiên nhún vai, tỏ ra bình thản.
– Ừm, lần này may là có cậu nha, nếu không thì tôi cũng không thể ăn được một bữa trưa đầy đủ đến như thế.
Tuấn tràn đầy cảm khái.
– Ê, mà sao tiểu tử cậu già dặn thế?
Hắn tò mò, ánh mắt nhìn chăm chú biểu cảm của Vũ Thiên.
"Ồ.
"Vũ Thiên cười thầm.
– À, cái này là do cảm giác thôi.
Vũ Thiên nhẹ nói.
– Là giác quan thứ sáu à.
Khà khà.
Tính ra cậu có thứ đó cũng không phải là không thể a.
Hắn cười nhạt.
– Có thể cậu cũng giống chúng tôi thì sao?
Vũ Thiên chậm lại.
– Giống ai?
Tuấn giải thích.
– Những kẻ bị ruồng bỏ.
Những kẻ có oán lực!
Vũ Thiên lắc đầu.
– Nếu thế thì tôi đã không bị một ả đàn bà đánh mặt rồi!
Tuấn biến sắc.
– Ý cậu là Mi sói.
Ôi, khổ thân bạn tôi.
Vũ Thiên hứng thú, tai hắn dựng lên.
– Cậu biết ả à?
Tuấn gật đầu nhẹ, ánh mắt như mơ mộng.
– Ây nhà, ả nổi danh lắm, trong cái chốn ngục tù vất vả này thì ả được xem là mẹ thiên hạ cơ đấy.
Thấy Vũ Thiên nổi đầy những vệt không tin trên mặt.
Tuấn tiếp tục nói.
– Ả thực ra là vợ của một trong sáu kẻ cầm đầu của
"lục các thiên phạt"
Hắn hạ giọng.
– Về cơ bản, nàng ta không chỉ mạnh, mà còn có quyền thế rất lớn.
Vũ Thiên nghiêng đầu, vai xoay sang.
– Ý cậu là toà A ta đang ở là của chồng bà ta?
Tuấn gật đầu.
– Chính xác, nghe nói chồng ả mạnh lắm.
– Hắn có oán lực sao?
Vũ Thiên tiếp lời.
– Không phải, là linh lực hay sao ấy, theo như mấy kẻ làm việc ở khu 5 nói thì hắn có vẻ như là một thuật sĩ.
Lạch cạch.
Vũ Thiên kéo chiếc xe đẩy ra, bỏ lên đó mấy cái dụng cụ của hắn.
– Cậu muốn nói gì à?
Nhận thấy vẻ mặt xám xịt xen lẫn kiêng kị của Tuấn, Vũ Thiên hỏi.
– Ừm, cậu tốt nhất nên né ả ra, dù bị đánh cũng kệ đi.
Nếu phản kháng thì ả đập cậu te tua đó.
Vũ Thiên vô thức nhớ lại buổi sáng sớm nay.
Hắn run giọng.
– Ả có năng lực gì?
Tuấn vuốt cằm, ánh mắt nhìn xa xăm.
– Cái đó tôi không biết, nhưng dù gì thì ả cũng là một oán linh sư.
Cẩn thận hơn không.
Tuấn húych vai.
– Được, tôi sẽ chú ý.
Hai người không tiếp tục trao đổi nữa.
Thay vào đó, cả hai bước đi tới vị trí làm việc của mình.
Tuấn đến trước, hắn bắt đầu, vừa huýt sáo vừa cày cuốc như một con trâu bò.
Còn Vũ Thiên, lấy bản thân là một tên học sinh giỏi, chuyên cần của trường lớp.
Hắn làm sao biết cày cuốc cơ chứ.
Thậm chí hắn chỉ có thể nâng lên rồi hạ xuống mà thôi.
May đám xung quanh đều là NPC nên hắn không bị đem ra cẩu đầu trảm.
Còn nếu đen.
Hắn đã bị lột hết da ra, rồi vác đi nấu cao rồi.
"Giờ thì làm như nào đây?
Ta cũng nên hiểu cách vận hành của công việc này chứ!
"Vũ Thiên dừng tay lại, hắn hít đều thở sâu, ánh mắt đảo sang tên
"rối"
đang làm việc cật lực ở bên cạnh.
Lục.
Đục.
Nhìn rõ mà nói.
Tên trước mắt hắn có đầy đủ các bộ phận của một người dân bình thường.
Từ tóc, tai, mũi, đến thân người, tứ chi.
Tuy nhiên, vẫn có mấy điểm khác biệt mà hắn có thể dễ dàng nhìn ra.
Ví dụ như mắt chẳng hạn, mắt của
có một trong hai màu là trắng hoặc đen.
Đồng ý là chúng nghe hơi lạ vì tại sao chúng lại có thể có trắng hoặc đen thay vì là một màu sắc đặc trưng.
Về lí do thì hắn đoán là con trai sẽ màu trắng, còn con gái sẽ màu đen.
Ừm.
Cứ cho là vậy đi.
Điểm thứ hai, nếu để ý kĩ Vũ Thiên nhận ra trên từng kẽ ngón tay của chúng có màu đen.
Nhưng không phải màu đen của đất bẩn, đó là màu đen của cái chết, màu đen của một thứ đã chết, không còn sức sống.
Vũ Thiên quay đi, bàn tay siết chặt lấy cán cuốc.
Lạnh, cứng và vô hồn.
Hắn cảm nhận rõ sự chênh lệch của thế giới thông qua cái lạnh.
Kẻ đứng trên cao luôn ấm.
Kẻ ở dưới luôn lạnh.
Dẫu càng lên cao không khí càng loãng, dẫu nhiệt độ ngày càng giảm.
Đó là nghịch lý.
Hắn bắt đầu chuyển động tay.
Vụt mạnh.
Bành.
Mặt đất kêu lên khi đất cát bắn lên không trung.
Gió thổi mang theo những hạt bụi vô tri lượn lờ trong một cái lồng giam khổng lồ.
To lớn nhưng bị nhét đầy bởi những con người làm việc.
Lọ mọ, mon men và ổn định.
Quặng tiếp tục được tìm thấy, mặt đất tiếp tục bị xới lên.
Ánh thiểm điện loé sáng rồi chợp tắt.
Như cái cách hi vọng từng một lần xuất hiện rồi biến mất.
Mồ hôi chảy như máu chảy.
Áo bẩn, quần bẩn.
Sóng lưng ướt đẫm, gương mặt tập trung.
Mặt hắn dính bụi.
Môi hắn đen tím.
Hắn xoa tay, mỉm cười nhẹ nhàng.
Những làn gió, chúng vẫn còn.
Tạ ơn tự nhiên vì đã không ruồng bỏ những con người như hắn.
Hoá ra, đào quặng chính là vậy!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập