Chương 6: Mưu tính.

– Thúc, tên này là người bình thường.

Tùng im lặng vài giây, ánh mắt nhìn quét qua Vũ Thiên.

– Ý cháu là sao?

Hắn rõ ràng là người bình thường còn gì?

Long lắc đầu, một tia oán lực từ ngón tay hắn bắn thẳng đến vị trí Vũ Thiên.

– Không ổn!

Tuấn xuất hiện chế chắn, theo bản năng hất văng chùm oán lực ra.

Từ mũi của Tuấn, oán lực thoát ra.

Keng.

Oán lực va chạm.

Tuấn co rút mắt lại khi thấy bản thân nằm dưới kèo đấu."

May mắn.

"Hắn lẩm bẩm, lưng toát mồ hôi khi trông thấy vết cắt của oán lực chỉ xoẹt qua chỏm tóc của Vũ Thiên.

Siết chặt bàn tay.

Vũ Thiên thừa hiểu chuyện gì xảy ra, hắn lao đến chỗ Long, định tung ra nắm đấm.

– Má nó, tên này muốn chết!

– Dừng lại Vũ Thiên, cậu không phải đối thủ của hắn.

Tuấn nói vọng ra, tay kéo Thiên về.

Bụp.

Chộp trúng một vạt áo rách rưới sau lưng Thiên, Tuấn thuận lực kéo về.

Mặt Thiên đỏ, gân xanh nổi trên trán.

-Bỏ tôi ra, thằng này muốn ăn đủ.

Tuấn gằn giọng, vỗ tay lên gáy hắn.

– Bình tĩnh.

Bên kia, Tùng không biết từ bao giờ đã đứng trước mặt Long, gã tát mạnh lên gương mặt tuấn tú của hắn.

Giọng nói phẫn nộ.

– Hỗn xược, ai cho cháu tùy tiện ra tay.

Bộp!

Long loạng choạng, mặt tái mét.

– T-thúc, người thấy chứ.

Tên đó.

hắn.

– Im miệng!

Đủ.

Tùng đẩy hắn ra sau, mắt tranh thủ đảo quanh một vòng."

Những kẻ này còn đồng đội không?"

– Thả tôi ra, tên kia rõ ràng có ý khiêu khích tôi trước.

Vũ Thiên bực bội, thân hình nhỏ nhắn vùng vẫy trong nỗ lực ghìm chặt của Tuấn.

– Nghe tôi!

Cậu không nhận ra sao?

Hắn phát hiện ra cậu không mang bất cứ loại lực gì rồi!

Vũ Thiên chớp động, mắt lấp loé.

– Thì sao chứ?

Cậu không phải nói là còn người bình thường ở chỗ này à?

Tuấn mím môi, hắn chậm rãi sắp xếp lại ngôn từ trong đầu mình.

– Nghe này,

"bình thường"

ở đây ý chỉ cái đám chưa bị tẩy não, chưa biến thành

"rối"

cậu hiểu chưa?

Không phải như cậu, một tên bình thường một cách hoàn toàn về mặt con chữ.

Vũ Thiên ban đầu phản kháng dữ dội, nhưng nghe xong thì đột ngột hắn dừng lại.

Nuốt nước bọt.

Ực.

Vũ Thiên thỏ thẻ.

– Ý cậu là tôi là kẻ dị loại?

Tuấn gật đầu nhẹ, chú ý tới ba người trước mặt.

– Không chỉ là dị loại thông thường, cậu là một kẻ lạc loài thì có.

Tùng thấy mọi sự vẫn còn bình tĩnh thì từ từ nặn ra nụ cười, tay hắn ra hiệu cho Nhi và Long giữ nguyên vị trí.

Phù.

– Tôi chân thành xin lỗi về hành động vừa rồi của cháu tôi.

Bằng vào danh dự của cái thân già này, tôi cam đoan sẽ không có bất cứ sự việc nào như vậy xảy ra một lần nữa!

Tùng cúi đầu, chắp tay.

Vũ Thiên cùng Phạm Tuấn trao đổi ánh nhìn.

– Vừa rồi các người thật sự chỉ nói lời xin lỗi thôi sao?

Vũ Thiên mở miệng, hắn đứng thẳng lưng không sợ hãi.

"Hửm, tên ngoại lai này có ý gì?"

Long đứng bên tay trái chú hắn, ánh mắt híp lại, đầy vẻ khinh thường.

Nhi chỉ quan sát, nàng không nói gì cả mặc cho mái tóc trắng bồng bềnh phấp phới trong gió.

Tùng quay lên, nụ cười vẫn hiện trên môi.

– Thiếu niên, cậu muốn tôi đền bù như thế nào?

Thiên không do dự, hắn vội đáp.

– Đồ ăn.

Chúng tôi cần đồ ăn.

Những nếp nhăn trên mặt Tùng giãn ra, hắn thở phào.

– Ha hả, nếu vậy thì là tiện nghi cho chúng tôi rồi.

Như vậy đi, tôi đền bù hai người cả nước uống nữa.

Được chứ?

Long nghe thế thì nhướng mày, định nói thì bị Nhi ngăn lại.

– Sao cậu không nói gì?

Hắn nổi đầy gân xanh trên trán.

– Ngu dốt, tôi chưa đập cậu là may.

Cậu không hiểu thúc ấy đang làm gì ư?

Nhi đạm mạc nói.

– Làm cái gì?

Long tò mò, thái độ hoà hoãn.

– Thúc ấy muốn kết giao.

– Với cái đám yếu ớt đó?

Mặt Nhi xám như tro, nàng bất lực không thèm nhìn hắn nữa.

– Hả.

Biểu cảm đó là sao?

Cùng lúc đó.

– Thiên.

Cậu nghĩ như thế nào.

Không phải sẽ có âm mưu gì đó chứ?

Tuấn hỏi, ánh mắt hơi dè dặt.

Vũ Thiên suy tính, lông mày dần thả lỏng.

– Có lẽ là không đâu.

Tôi nghĩ hắn có mục đích khác.

Tuấn tiếp lời.

– Hửm, là gì?

Vũ Thiên cười nhẹ, ánh mắt sắc bén

– Cứ chờ đợi đi, không có hại đâu.

Tuấn chớp mắt, nhún vai.

– Tôi tin cậu, ít nhất cậu trông có vẻ tự tin ạ.

Vũ Thiên chỉ cười nhạt, sau đó hắn quay ra Tùng.

– Vậy thì quá tốt rồi, chúng tôi cảm ơn.

Tùng cười mỉm.

– Tốt, tốt.

Vậy đi.

Nhi, cháu còn không mau lấy ra phần đền bù cho hai vị trước mắt.

Gã quay lại, ánh mắt dịu dàng nhìn Nhi.

– Dạ, thúc chờ con một chút.

Nàng đáp nhanh, bắt đầu khéo léo lấy ra hai chiếc túi nhỏ xinh xắn cùng một chai nước đóng chai màu trong suốt từ trong ngăn tủ của bản thân.

Lọc cọc.

Tiếng đồ ăn mới vang lên giữa những tiếng bước chân đều đặn.

– Đây ạ.

Nhi đưa lại cho Tùng.

Gã gật đầu, đưa cho Vũ Thiên.

– Xem như chúng ta hoà nhé.

Vũ Thiên nhẹ gật đầu, ánh mắt liếc qua vài Tùng, bắt gặp ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống hắn của Long.

"Thằng ngu!

"Vũ Thiên thầm nghĩ, trên môi phủ đầy một biểu cảm chế giễu.

– Hắn dám.

Long nghiến răng.

Bịch.

Hắn tiến lên một bước.

– Đ-đau, từ từ.

Long lùi lại ngay, thân thể uốn éo vì bị cấu tại hông.

– Cút về!

Nhi nhướng mày, sát khí đằng đằng.

– Dạ, dạ.

Vũ Thiên lùi về sau, trong tay vẫn giữ lấy túi lương thực.

Hắn cùng với Phạm Tuấn cất đồ nhanh chóng rồi cùng nhau rời đi.

Trước khi biến mất ở lối vào, cả hai chỉ kịp nói lời tạm biệt bằng ánh mắt với Tùng cùng hai người Long và Nhi.

Cả hai sau đó tiến lại vào khu vực một để ăn, tranh thủ tiết kiệm thời gian.

Còn ba người kia thì khác, họ rời đi cuối con đường dẫn ra ngoài, dường như họ không thật sự bị kìm kẹp bởi mấy cái quy tắc cùng luật lệ trong đây vậy.

Khu vực một lúc này hiện ra rõ ràng trước mặt Vũ Thiên.

Hai người chọn một chỗ có bệ đá lớn và một mép tường nhô ra chừng hai mét rộng lớn.

Xoẹt.

Nhồm nhoàm.

Vũ Thiên cắn từng miếng bánh thơm phức, mùi hương của sữa và cacao tan chảy trong miệng hắn."

Không ngờ ở thế giới chết tiệt này vẫn còn thứ ngon như vậy.

"Ừm.

Ngon tuyệt!

Tay dính đầy vụn bánh cùng màu nâu của cacao.

Tuấn thì hai tay hai bánh, hắn đớp liên tục không khác gì một cái máy cả.

– Khà khà, đây là lần ăn phè phỡn nhất của tôi.

Ha hả.

Vũ Thiên cười nhẹ, mở chai nước suối, húp một ngụm.

– Ê, mà sao cậu không bất ngờ khi gã Tùng ấy đề nghị bồi thường vậy?

Lòng tò mò đột nhiên trỗi dậy, Tuấn hỏi.

– Không có gì là ngẫu nhiên cả, tên đó không đơn giản.

Vũ Thiên khẽ nói, ánh mắt vô thức nhìn sang nơi khác.

– Hả, là sao?

Tuấn ngờ vực, ăn chậm lại.

– Tên Long kia không đủ thông minh để thăm dò tôi.

Hắn quá bộc chộp.

Vũ Thiên ngừng một nhịp, ánh mắt loé lên.

– Nếu đúng như tôi đoán.

Toàn bộ việc này là do Tùng một tay tạo dựng lên.

Vừa dứt lời, Tuấn ngớ người.

– Không phải nhìn tôi như thế.

Cậu không để ý lúc tên Long đó hỏi

"ngươi là ai"

thì nhìn mặt gã rất điềm tĩnh không?

Tuấn bất giác gật gù.

– Ừm, từ lúc đó.

Không, trước đó, hắn đã nghi ngờ tôi rồi.

Tuấn ngừng nhai, vội vàng nói.

– Chúng đang thăm dò?

Vũ Thiên lắc đầu.

– Không phải, là gã muốn xác nhận!

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập