Vũ Thiên cùng Tuấn đi đến dãy tủ ban đầu, Tuấn mở ngăn số 13, cất đồ nghề vào trong.
Vũ Thiên thì tiến đến quầy bổ sung, hắn chậm rãi đặt cái cuốc sắt xuống một khay rỗng có hình thù lạ mắt.
– 30 phút nghỉ ngơi.
đúng là bóc lột đến tận gốc rễ.
Vũ Thiên thở hắt ra, tiếng nói pha lẫn chút bực bội.
– Tuấn, cậu nói cho tôi biết chúng ta bây giờ ăn ở chỗ nào?
Tuấn đang ung dung cất đồ, nghe Vũ Thiên nói thì thản nhiên đáp.
– Ngươi nghĩ nơi này có chỗ như thế à?
Tìm bừa một chỗ vắng vắng rồi ngồi ăn thôi.
Vũ Thiên thở dài.
– Đồ ăn lấy ở đâu?
Tuấn vội vàng quay sang nhìn.
– Ê, đừng nói cậu không mang theo đồ ăn nhé, cái đám kia đảm bảo hốc hết cái số lượng lương thực ít ỏi trong quầy rồi.
Vũ Thiên đứng hình, quay sang nhìn hàng người đang thẫn thờ rời đi.
– Thật sự?
Tuấn gật gù, biểu cảm hắn pha lẫn thương cảm.
– Thôi, may cho cậu là tôi cũng mang theo một ổ bánh mì, tí nữa chia cậu một nửa.
Vũ Thiên mí mắt chớp động, ra hiệu cảm ơn.
Cùng lúc đó, ngay bên phải chỗ hai người đang đứng, lật đật một hàng dài những con người vô tri đang nối tiếp nhau không ngừng bước đi.
Cảnh tượng ấy trông giống như một bầy kiến đang cùng nhau di dời những miếng thịt nhỏ xinh, vụn vặt từ một cái xác chết vậy.
Mùi hôi thối sộc thẳng vào mũi Vũ Thiên, hắn loạng choạng bịt mũi lại và lùi lại mấy bước.
Hàng người càng đến gần, cảm giác khó thở càng dâng cao.
Nhất là đối với Tuấn, hắn sở hữu một năng lực nào đấy liên quan đến mùi hương, việc phải ngửi cái mùi ghê tởm này làm mặt hắn tái mét, xanh xao.
Ọe.
Tuấn nôn thốc nôn tháo, mặt mày chuyển xanh rồi lại tím.
Tay Tuấn ôm chặt lấy ngực mình trong khi cơ thể cúi thập chạm đến mặt đất.
Vũ Thiên thì khác, hắn may mắn khi là một người bình thường.
Chỉ cần đưa tay lên che chắn khứu giác là hắn đã phần nào không phải diện kiến với cái mùi hương tanh tưởi ấy rồi.
– T-tuấn, cậu ổn chứ?
Tuấn khó nhọc mở miệng, tiếng nấc phát ra.
– Ậc.
không, không ổn cho lắm.
Hắn thì thào, giọng nói nhỏ khó nghe.
– Sao nãy cậu không ngửi thấy?
Vũ Thiên thắc mắc, hai quầng thâm đen bao bọc lấy mí mắt.
– N-nãy khi ta sử dụng u-u hương, cái đám kia không ở trong bán kính 25 mét nên ta không ngửi thấy.
Chúng rất có thể từ mấy khu khác đi ra.
Vũ Thiên lẩm bẩm:
khu khác.
– Đúng vậy, ở đây có 6 khu.
Hai khu gần cửa dành cho chúng ta và một vài kẻ vẫn còn có thể sử dụng cơ thể theo ý muốn.
Đám bên trong như ngươi thấy đó, chúng phần lớn là
"rối"
Vũ Thiên nhíu mày, hắn trầm mặc nhìn theo một dãy đầy con người ngu muội đang bước đi.
Bỗng, mắt hắn như bắt trọn được cảnh tượng gì đặc biệt.
Chỉ thấy ở đằng xa, cụ thể là phía đuôi của hàng dài, có mấy bóng dáng đang di chuyển không theo nhịp điệu.
Hắn híp mắt, bản thân vô thức tiến lên một bước.
– Đó là.
Hắn thì thầm, giọng nói nhỏ nhẹ như tiếng muỗi bay vi vu trong màn đêm.
Tuấn cũng bất giác nhìn qua.
– Đó là người!
Hắn thốt lên một tiếng, biểu cảm bất ngờ.
Ở cuối hàng, có một nhóm gồm 3 người nhìn có vẻ bình thường đang đi đến.
Người đầu tiên là một ông chú tầm 40 tuổi, so với Tuấn thì già hơn cỡ chục tuổi gì đấy.
Bên cạnh hắn, một thiếu nữ mặt mày lấm lem, quần áo dính bụi sải bước đi theo.
Nàng ta trông vừa mệt mỏi vừa lạnh lùng, mái tóc nổi bật với màu trắng khác biệt cùng khí chất cao lãnh khiến cả hai trông như một vệ sĩ và một tiểu thư vậy.
Còn về người cuối cùng, hắn là một thiếu niên khoảng chừng 18 tuổi, so với thiếu nữ kia thì lớn hơn một chút.
Hắn đi thong thả, hai tay duỗi thẳng đầy tự tin.
Điều khiến Vũ Thiên để ý nhất chính là ngoại hình của gã.
Khác với hai người trước đó, tên thanh niên này không hề bị bẩn.
hoặc ít nhất là nhìn có vẻ sạch sẽ hơn.
Mặt hắn không dính bụi, làn da trắng căng tràn sức trẻ hiện lên một cách rõ rệt.
Tuấn đứng dậy, bước đến trước mặt Vũ Thiên, hắn do dự mấy giây rồi nâng tay phải lên vẫy.
– Cậu định thu hút bọn họ à?
Vũ Thiên nhướng mày.
– Ừm, họ hẳn là người thường, thậm chí nhìn tên đằng sau kìa, hắn còn có vẻ lành lặn chán.
Thiên không phản bác, cậu chỉ gật gù.
– Ừm, biết đâu chúng ta có thể kết bạn với họ thì sao?
Không quá tệ a.
Đi phía xa, người trung niên 40 tuổi vô thức bị thu hút bởi cử chỉ của Phạm Tuấn, gã bất ngờ nhìn qua, ánh mắt đánh giá.
– Thúc thúc, họ là người bình thường.
Giọng nói nhỏ nhẹ của thiếu nữ tóc trắng vang lên.
Gã trung niên không vội trả lời, hắn bước lên trước tạo thế bảo vệ.
"Hai tên nam nhân, một lớn một nhỏ.
Cái tiểu đội gì thế này?"
Bịch.
Ba người rời hàng, tiến lại gần.
– Họ đang đi đến chỗ chúng ta kìa.
Vũ Thiên mở lời, trong lòng không biết vì sao căng thẳng.
– Ây, cứ bình tĩnh đi, đây đâu phải lần đầu tiên cậu gặp người bình thường đâu.
Tuấn nói mỉa mai, gương mặt tươi tắn.
Vũ Thiên im lặng, nhớ đến mụ Mi sói sáng nay.
"Lão bà đó không biết đảm nhiệm công việc gì?"
ịch!
Tiếng bước chân dừng lại.
Vũ Thiên ngoảnh đầu lên, ánh mắt vô tình lướt qua dung mạo của thiếu nữ, rồi tới người thanh niên phía sau cuối cùng mới tới gã trung niên.
– Xin chào, ba người làm việc bên trong kia phải không?
Tuấn lịch sự chào hỏi, trên môi nở nụ cười.
– Chào, chúng tôi thuộc khu vực số 4, nằm ở cuối con đường phía đông của trại cải tạo.
Người đàn ông tiếp lời, ánh mắt soi xét.
– Hai người làm ở đâu?
– Khu vực một, đào khoáng.
Tuấn chậm rãi nói, ánh mắt không rời ba người.
Vũ Thiên đứng bên cạnh thỉnh thoảng nhìn thiếu nữ và tên thanh niên.
"Hai người đều lớn hơn mình.
nhân dạng của mình chừng bốn đến năm tuổi.
"Hắn âm thầm đánh giá.
– Tôi tên Tùng, đây là Nhi và Long.
Tùng bình thản giới thiệu từng người sau khi xác định hai tên trước mặt không có nguy hiểm gì.
Tuấn gật đầu, vội đáp.
– Chào anh Tùng, tôi tên Phạm Tuấn, thiếu niên này gọi Vũ Thiên, bạn của tôi.
Tùng đáp lại bằng tiếng ừm trầm thấp, ánh nhìn của hắn rơi trên người Vũ Thiên.
– Cậu nhóc, cậu bao nhiêu tuổi?
Hắn tò mò, không giấu nổi sự bất ngờ.
– Tôi mười ba tuổi.
Vũ Thiên đáp lại, không nhanh không chậm.
– Ồ, mười ba, xưng tôi?
Cậu cũng quá có khí phách rồi nha.
ha hả.
Tùng bật cười, ánh nhìn cũng dần dịu đi đôi chút.
– Đây là Long và Nhi, cả hai cũng mới chỉ 16 và 18 tuổi mà thôi, mấy đứa có thể làm quen.
Nhi nhìn sang Vũ Thiên, khẽ thi lễ xem như chào hỏi.
Long thì khác, hắn cao hơn Vũ Thiên khoảng một cái đầu rưỡi, mắt hắn liếc xuống như cái cách một đấng bề trên giao tiếp với thuộc hạ vậy.
"Chào"Hắn buộc miệng nói, có phần không quan tâm.
Vũ Thiên mặt đen lại, biết bản thân bị khinh thường nhưng hắn cũng mặc kệ.
– Xin chào hai người, hân hạnh được làm quen.
– Hân hạnh được làm quen.
Giọng nói có phần ngại ngùng của thiếu nữ trước mắt vang lên xen lẫn một chút kiệt quệ, dẫu cho nàng thực sự hơn hắn đến 3 tuổi.
Long quay lưng lại, chuẩn bị bước đi thì đột ngột dừng lại.
Hắn nhìn xuống Vũ Thiên một lần nữa, lần này ánh mắt mang thêm sự sắc bén.
– Ngươi là ai?
Thiên hơi sựng lại, quay lên nhìn, ánh mắt không hiểu.
– Ta hỏi ngươi là ai?
Vũ Thiên nhún vai.
– Tôi gọi Vũ Thiên.
– Không, ta không hỏi tên của ngươi, ta muốn hỏi là tại sao một tên không có bất cứ một loại năng lượng bẩm sinh nào như ngươi lại bị quẳng vào trong cái địa ngục này vậy!
Long gằn giọng, Tùng cũng quay sang mặt mày sốc nặng.
Không khí như đặc quánh lại, không gian vốn đầy những âm thanh từ nhỏ đến lớn bỗng im lặng đến đáng sợ.
– Thế nào?
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập