Tuấn cười ngờ nghệch, mái tóc phủ xuống che đi một bên mắt.
– Tôi thua cậu rồi, Vũ Thiên.
Cậu rốt cuộc từ cái chỗ xó xỉnh nào mà ra thế?
Mà cậu cũng tài thật, nếu cậu không biết gì cả thì sao cậu vẫn có thể bình tĩnh được khi ở cái nơi này thế?
Hắn dồn dập hỏi, ánh mắt dán chặt vào biểu cảm trên mặt Vũ Thiên.
Phía đối diện, Vũ Thiên cũng hoang mang không kém.
Không phải bởi vì hắn không biết hắn đến từ đâu, mà chính xác hơn, chính vì biết bản thân tới từ đâu nên hắn mới cảm thấy hoang tưởng đến thế.
Đúng vậy, hắn vốn dĩ là một thanh niên 17 tuổi, chuẩn bị đến tuổi tốt nghiệp trường cấp 3, có trong tay mình vô số những điều kiện tốt đẹp để mở ra một tương lai sáng lạn cho bản thân.
Nhưng thật trớ trêu, quả đúng với câu nói ông trời không cho ai tất cả và cũng chẳng lấy đi của ai tất cả thứ gì.
Vũ Thiên, vào một buổi tối muộn cách đây mấy ngày khi đang nằm đánh điện tử trên máy điện thoại và lướt web mạng đã vì một lí do nào đó mà xuyên không sang cái thế giới chết tiệt này.
Điểm khiến hắn cảm thấy khó có thể tin là bản thân không hề xuyên không một cách ngẫu nhiên.
Ngược lại, hắn tỉnh dậy trong một thân ảnh con trai có cùng tên với hắn, có màu tóc, dáng người na ná hắn.
Không chỉ thế, hắn cũng nhận ra bản thân ở thế giới này không có lấy một chút kí ức nào cả, hoàn toàn là một cái vỏ rỗng để chờ người chui vào.
– Cái đó, tôi cũng không nhớ a.
Vũ Thiên cười trừ, hắn bất giác lấy tay xoa đầu.
– Thế này đi, giờ cậu giải thích cho tôi mấy thứ được không?
Hắn vội vàng nói khi trông thấy Tuấn đang nghi ngờ nhìn mình.
– Cậu muốn cái gì?
Tuấn thản nhiên đáp, ánh mắt lúc này không còn tập trung trên người Vũ Thiên mà đang chăm chú cuốc đất.
Bink.
Tiếng cuốc sắt đập mạnh xuống một khoáng chất kim loại bên dưới vang lên.
Đất đá và những mảnh tinh thể bị phá vỡ vang lên trên không trung.
– Ừm, nơi đây là gì và tại sao pháp luật không bảo vệ chúng ta?
Vũ Thiên cất lời sau một thoáng do dự.
Cử chỉ của Tuấn chậm lại rồi dừng hẳn, hắn chậm rãi ngoảnh mặt lên, trên biểu cảm toát lên một chút không cam tâm và thất vọng.
Lông mi hắn nặng chịu như đang chịu đựng một áp lực vô hình, đôi môi mấp máy, khó lắm mới có thể phun ra được mấy chữ.
– Tiếp tục làm đi, đừng để bản thân rảnh tay.
– Ừm.
Vũ Thiên gật đầu, tiếp tục làm việc.
– Nơi này gọi là
"Lục các thiên phạt"
hoặc cậu cũng có thể gọi nó là trại tập trung là được.
Nơi đây vốn được tạo ra để nhốt và kiểm soát mấy kẻ sở hữu oán lực như tôi hoặc mấy kẻ đã trở thành
"rối"
như cái đám ở phía kia.
Tuấn mỉm cười nhưng nụ cười không chạm đến đôi mắt.
– O-oán lực?
Đó là thứ quỷ gì vậy?
Vũ Thiên tò mò, tai dựng lên.
– Aiii.
không thể nghĩ ra nha, đến một ngày lại có người thực sự tò mò và thích thú khi nghe về oán lực như cậu đấy.
Khà khà.
Tuấn nhắm mắt, mái tóc hắn bất chợt dựng đứng cả lên làm Vũ Thiên lùi lại mấy bước.
"Sao lại có gió ở đây?"
Hắn tự hỏi mấy câu, cảm giác có luồng khí đang khẽ chạy sượt qua hông mình.
"Khoan đã, là Tuấn, gã đang làm một cái gì đấy!
"Vũ Thiên phát giác ra sự bất thường xung quanh Tuấn khi hắn nhắm mắt lại, thế rồi như được thôi thúc.
Vũ Thiên tiến lại gần.
– Ê, cậu ổn chứ?
Phù.
Gió thổi mạnh hơn một nhịp rồi dừng hẳn.
– Oán lực- U hương.
Phạm Tuấn mở mắt, một vết bớt màu đen tuyền bất thình lình hiện ra và bao phủ lấy hoàn toàn mũi của hắn.
– Thứ đó là gì?
Vũ Thiên giật mình, hai mắt mở to.
– Thứ này gọi là oán thuật.
– Oán thuật?
Vũ Thiên lẩm bẩm.
– Ừm, oán thuật là dựa vào oán lực mà thi triển.
Mỗi người khi sinh ra đều sẽ mang một trong ba khả năng.
Đầu tiên là sở hữu oán lực, đây là những kẻ bị trời
"vứt bỏ"
Tiếp đến là sở hữu linh lực, năng lượng linh hồn.
Cuối cùng là sở hữu thú lực hay còn gọi là thần thú chi lực.
Trong ba loại trên thì hai cái sau được cả xã hội trọng vọng, khâm phục còn kẻ sở hữu oán lực như ta mà nói.
không khác gì cặn bã dư thừa.
Tuấn càng nói, mặt hắn càng tái đi.
– Tại sao.
Vũ Thiên ngập ngừng, run giọng hỏi.
– Vì oán lực đồng nghĩa với bị nguyền rủa, oán lực tức là ma, là quỷ.
Tuấn gằn giọng, đôi tay bỗng đập mạnh cuốc sắt xuống chân.
– Cậu có hiểu được không, oán lực là thứ khiến cho mọi con người vô tội bị đem vứt vào trong cái cũi này.
Ngày ngày lao động như một đám không có nhân quyền, bị vứt bỏ bởi cha mẹ, bởi xã hội.
Đây là đáy của xã hội!
Vũ Thiên biến sắc, hạ thấp giọng.
– .
Còn pháp luật thì sao?
Đó phải là thứ bảo vệ con người như chúng ta chứ!
– Có cái rắm í, cậu không hiểu được đâu.
Pháp luật nếu tồn tại thì bất bình đẳng giai cấp như này làm sao tồn tại.
Làm sao những kẻ sở hữu oán linh lại bị đem vứt vào cái nơi xó xỉnh này.
Tuấn phẫn uất nhưng trong lời nói mang theo sự vô lực.
– Cậu không hiểu, kẻ như cậu thì không thể hiểu.
Hắn ta quay lên, nhìn Vũ Thiên.
– Ở cậu, tôi không ngửi thấy được mùi gì cả.
không thú lực, không linh lực hay oán lực.
Rốt cuộc cậu là cái quái gì vậy?
Vũ Thiên không đáp, hắn chỉ đứng đó suy nghĩ, song tay vẫn làm việc.
"Nói như vậy.
tức là thế giới này không hề bình thường.
Không, là vô cùng bất bình thường."
"Nếu đúng theo lời Tuấn thì mình dù không có oán lực thì cũng được xem như dị loại, bị tóm vào đây cũng không phải là không thể.
"Mặt hắn tái đi, đầu óc quay cuồng.
– Nếu vậy thì chẳng phải nói ta là kẻ yếu nhất cái thế giới này rồi?
Vũ Thiên nhìn lên Tuấn, hai người chạm mắt nhau.
– Người thường có sao không?
Tuấn gật đầu.
– Cái đám rối kia chính là phàm nhân bị mang đi xóa ý thức.
trong đó nhiều là tội phạm, phần còn lại là oán linh sư bị xem là mối nguy hiểm.
Còn kẻ bình thường như cậu thì tôi không biết.
Tuấn nhún vai, giải thích.
Hừ.
Vũ Thiên hít sâu, phổi hắn căng phồng lên khi oxi được bơm thẳng vào phổi, cơ thể hắn run lên nhưng không phải vì lạnh mà là vì sợ.
– Vậy là tôi thuộc kiểu bình hoa sứ di động rồi?
Tuấn gãi đầu, cười trừ.
– Na ná như thế, nhìn chung cũng không có khác là bao.
Vũ Thiên:
– Ayy nha, những cậu cũng đừng tuyệt vọng quá.
Vũ Thiên nhìn sang, mong chờ.
– Ở tại đây thì chó gà sành sỏi là như nhau thôi, không lo bị chém chết đầu tiên đâu.
Hắn nhún vai, thản nhiên nói.
Vũ Thiên mặt xám tro, bong bóng hy vọng bị đâm thủng ngay khi nó vừa mới được hình thành.
– Cậu có thể an ủi tôi một câu nào khác không?
Tuấn bĩu môi.
– Chúng ta mới quen có một chút thôi đấy, cậu muốn gì từ tôi chứ?
Nghe vậy mí mắt Vũ Thiên co giật, ánh nhìn không khỏi xấu đi đôi chút.
– Vậy là cậu biết tôi là người thường từ trước rồi?
– Ừm, mùi của cậu tôi chưa thấy bao giờ.
– Vậy cậu gặp người có thú lực và linh lực rồi sao?
– Không, nhưng có ngửi qua mùi rồi.
– Kiểu gì hay thế, làm sao cậu nhận ra được?
12 giờ trưa.
Mười hai chiếc xe đẩy được lấp đầy bởi quặng kim quý giá, màu sắc hồng đỏ đặc trưng phản chiếu ánh sáng lung linh.
Một giọng nói lãnh khốc vang lên.
– 30 phút nghỉ ngơi, 12 giờ 30 phút quay trở lại làm việc!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập