Tưởng Lục chết ngay tại chỗ, trên đầu hắn thủng một lỗ tương đối lớn.
Hỏa lực viên đạn đã tác dụng với khí nén từ đòn đánh của Huy và tạo nên một vụ nổ ngay bên trong đầu của Lục.
Nó giết gã ngay lập tức, không chừa lại bất kì một cơ hội sống nào.
Trưởng Huyền Mang dõi theo một bóng người gầy gò đang đứng bên cạnh xác chết của Lục, ánh mắt kẻ kia bình thản đến đáng sợ, duy chỉ có luồng oán lực đang không ngừng vận chuyển làm cả bọn lạnh hết cả sóng lưng.
Gã kia mỉm cười, để lộ ra hai hàm răng nhọn hoắt như được mài bằng dao sắc.
Hắn hơi nghiêng đầu, hai đồng tử khẽ co lại.
– Các ngươi khá đấy.
Hắn khen ngợi, miệng thốt lên một câu sau khi nhìn vào hiện trường còn lại.
– Ồ, chuột nhắt!
Gã ta đột ngột quay về căn phòng nơi Kim bị hất tới, họ Trưởng cùng Huy cũng nhìn sang, ánh mắt bất chợt đông cứng.
Không biết từ lúc nào, một thiếu niên trẻ tuổi đang kéo lê Phạm Kim vào trong phòng, vừa hay lúc đó Vũ Thiên đặt Kim xuống sàn.
Vũ Thiên quay lại, đối mặt với kẻ cao gầy kia.
– X-xin chào.
các vị cảm thấy khỏe chứ?
Hắn cười ngờ nghệch, mí mắt khẽ co giật mấy cái trong khi não bộ vẫn đang quay cuồng tìm cách đối phó với trường hợp trước mắt.
Bên ngoài, gã cao gầy kia nở nụ cười âm tà, đôi môi mấp máy.
– Ngươi là thuật sĩ?
Vũ Thiên lập tức gật gù, ánh mắt tự tin.
– Đúng vậy.
Gã kia hỏi tiếp.
– Ngươi làm gì trong lúc trận chiến này diễn ra?
Vũ Thiên giả vờ tỏ vẻ không quan tâm.
– Quan sát thôi.
Gã lại hỏi tiếp.
– Ngươi có thuộc tính gì?
Vũ Thiên đứng hình trong thoáng chốc nhưng nhanh chóng phản ứng lại.
– Ngươi là kẻ nào?
Sao ta phải nói cho ngươi.
Trưởng Huyền Mang cũng giật mình nhìn qua, chỉ thấy một thiếu niên tầm mười ba, mười bốn tuổi đang nghiêm túc và bình tĩnh đối thoại với một kẻ mà hắn chỉ cảm nhận sơ qua mà cũng đủ để bị dọa.
"Thiếu niên này rốt cuộc là nhân vật gì?
Mà sao bọn ta không thể cảm ứng được hắn.
"Gã thanh niên cao gầy nhấc chân lên rồi dẫm xuống một cái thật mạnh.
Bép.
Tiếng máu cùng thịt văng tứ phía, cái tiếng lẹp bẹp của vật trơn trượt gì đấy lan trên sàn nhà bất giác khiến Vũ Thiên cũng cảm thấy buồn nôn.
Tên kia quay qua, cử chỉ thong thả.
– Ta gọi Cảnh Minh, tầng 21 tòa D, ngươi là ai?
Ta chưa thấy ngươi bao giờ.
Vừa nói hắn vừa ghì chặt gót dày xuống sàn, dí lên trên tổ hợp của cái đám bùi nhùi kia.
"Hoàn toàn đe dọa.
"Vũ Thiên mau chóng trả lời, tư thế hiên ngang.
– Vũ Thiên, tòa D, tầng-
Phụp.
Một vết cắt từ không khí trực tiếp bắn đến trước mắt hắn.
Quá nhanh.
không thể đỡ.
– Nói dối!
Cảnh Minh hờ hững xoay đi, đầu không ngoảnh lại.
"Nhanh quá, tiểu tử kia hắn phải chết!
"Trưởng Huyền Mang phản ứng dù nhạy đến đâu thì cũng không thể bắt kịp với tốc độ cắt của Cảnh Minh.
Cách 15 xen ti mét, Vũ Thiên cảm thấy rõ sự thay đổi trong không khí.
"Cử động đi, cơ thể này!
"Mọi tế bào cùng cơ quan của hắn dường như bị tê liệt hoàn toàn.
10 xen ti mét.
Nó muốn chạm tới cổ của Vũ Thiên.
– Oán lực – Tốc khí đạn.
Một giọng nói quen thuộc bất ngờ vang lên từ phía xa xa, từ bên trong cánh cửa dẫn vào hành lang tầng thứ 13.
Vũ Thiên như lấy lại được quyền làm chủ thân thể, hắn lập tức lắc người sang trái né được một nửa cú chém.
Cổ của hắn bị cứa một đường khá dài, tuy nhiên may mắn là nó không sâu vì góc cắt đã bị phản xạ của Vũ Thiên làm chệch hướng.
Cảnh Minh đột ngột ngồi xổm xuống, mắt nghiêm nghị.
Chỉ thấy tại nơi vốn là đầu của hắn, một viên đạn khí to bằng quả bi ve vừa mới phát nổ, dư chấn khiến chỏm tóc của gã cháy xém.
– Ngươi là tên nào?
– Hùng, ngươi tới rồi!
Vũ Thiên mừng rỡ kêu lên, Hùng quay sang nhìn hắn, gật đầu nhẹ rồi mau chóng tiến về chỗ hắn.
Bên kia, Trưởng Huyền Mang đỡ Huy đứng dậy, hắn xé một phần áo rồi bịt lấy hai vết thương trên người Huy lại.
– Không tốt, phải mau chóng tìm người có oán kỹ chữa thương.
Cảnh Minh đứng thẳng dậy, phủi bụi bám trên áo.
Hùng mở miệng, vẫn là tính cách quen thuộc ấy.
Cảnh Minh nở nụ cười đáng sợ như trước, hắn nói.
– Thú vị a, không nghĩ tới trong lục các có thể gặp được đồng hương.
Hùng nghe vậy lập tức kinh hãi, hắn quay qua nhìn vết thương trên cổ Vũ Thiên rồi lại nhớ về khoảnh khắc ấy.
– Ngươi đến từ miền Nam?
Cảnh Minh bất ngờ vỗ hai tay.
– Trúng phóc.
nhưng không có thưởng!
Hắn đột ngột đổi giọng, âm điệu trở nên hung dữ và máu lạnh.
– Oán lực – Khí trảm.
Bùm!
Âm thanh của sóng siêu âm trong không khí vang lên khi hai chiêu thức va chạm với nhau.
Xen lẫn với nó là tiếng cười điên dại của Cảnh Minh và tiếng bước chân nặng nề của Hùng.
– Tiếp chiêu, tiếp chiêu.
Hai cú cắt được phóng đi, oán lực được kiểm soát đến mức đáng kinh ngạc khi Hùng gần như không thể cảm nhận được sự tồn tại của oán lực.
Bất quá, bởi vì có cùng một hệ thống sức mạnh, Hùng chỉ mất hai giây để kịp định thần và né tránh.
Né sang phải, Hùng bắn ra một viên đạn cầu bằng khí.
Nó bay rất nhanh, và phát nổ ngay khi chạm gần đến Cảnh Minh.
– Ngươi có thể điều chỉnh vị trí của vụ nổ, ha hả.
Cái này thú vị đấy.
Hùng không đáp, hắn tiến lên, từng bước một áp sát.
Ở phía sau lưng hắn, Vũ Thiên lấy đà rồi phóng sang chỗ của Trưởng Huyền Minh.
Nhận thấy Vũ Thiên định trốn, Cảnh Minh tung ra một cú cắt tạo với tường một góc sáu mươi độ để chặn đường.
– Đừng hòng.
Hùng quát, tay trái và phải vo lại tạo hình một quả cầu to bằng nắm đấm.
Hắn thét lên một tiếng dài rồi bắn đi qua kẽ ngón tay.
Vũ Thiên không dừng lại khi da gà hắn nổi hết lên, báo hiệu bản thân đang gặp nguy hiểm.
"Cố lên, sắp tới!
"Đoàng!
Viên đạn pháo kích nổ ngay sát mép tường, cách Vũ Thiên nửa mét, nó không chỉ phá hủy cú cắt của Minh mà còn tạo đà để đẩy Vũ Thiên về phía trước.
– Khôn đấy.
"Sơ hở.
"Hùng ra đòn ngay.
Cảnh Minh cười toe toét, hắn còn đang định cắt thêm quả nữa cho bõ tức thì nhận ra có điều gì đó sai sai.
"Tư thế đó.
không ổn, phải tránh.
"Đối diện Hùng bất ngờ xoay lưng về phía hắn, hai tay chụm lại trong tư thế khai hỏa.
Bàng.
Đầu đạn được kích nổ ngay khi vừa ra khỏi kẽ ngón tay của Hùng vài cen ti mét, lực phản chấn lập tức giúp Hùng áp sát Minh trong chưa đầy một hơi thở.
Mắt Minh mở to, tay nâng lên định cắt.
– Oán lực – Khí Trảm-
– Cút!
Bàng!
Một cú đấm như trời giáng hạ xuống đỉnh đầu Minh khiến cả cơ thể hắn đổ gục xuống sàn nhà, đầu va chạm mạnh với sàn tạo nên một vết lõm, máu tràn ra, sắc đỏ tô thêm màu.
– Chưa đủ!
Hùng giật mình, thấy ngón tay Minh vẫn co giật, hắn nhấc chân rồi xoay người.
– Lần này thì hết.
Trưởng Huyền Mang nhìn sang, khiếp sợ khi chưa tới mười giây, kết quả đã có.
"Chỉ qua ta không mang theo kim loại mà thôi.
nếu không uy lực của ta đủ để hạ được hai kẻ này.
"Mắt hắn bùng cháy, cảm giác vô lực khi không thể tham gia vào trận chiến.
Vũ Thiên dõi theo, ánh mắt chợt đông cứng.
– Phía sau!
Hắn hét lên.
Chân Hùng lúc này chuẩn bị chạm đến đầu Minh thì bất chợt bị một lực cầm cố giữ lại.
– Hắn là thành viên của liên minh chúng ta, các hạ hạ thủ lưu tình.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập