Chương 21: Tưởng Lục chết?

Cánh bướm tung bay, hư ảnh của nó tỏa ra thứ uy áp khiến linh hồn của những oán linh sư đằng sau phải run rẩy.

Ngọc và Hải nhìn nhau, trong mắt đối phương đều ánh lên vẻ không cam lòng.

Phạm Kim cũng vậy, trong khi Trưởng Huyền Mang loay hoay với khối quặng đồng thô, gã gần như chấp nhận cái kết đang đến dần.

Mỗi cú đập cánh của con bướm không chỉ làm nhiệt độ xung quanh tăng lên mà còn khiến cái cảm giác tử vong ngày một gần hơn.

Trưởng Huyền Mang nhìn sang Kim, chuẩn bị tấn công.

– Làm pha cuối không?

Kim liếc nhìn hắn, nụ cười âm u.

– Ta hết vị rồi, còn 4 phút.

Trưởng Huyền Mang lắc đầu, ánh mắt tuy ảm đạm thất sắc nhưng vẫn có một tia hy vọng.

– Hắn không thể tấn công khi chưa chạm đến nhiệt độ thích hợp, nhiệt thăng của hắn vẫn chưa vào thế đánh.

Chúng ta nếu có thể phá hủy điệp hoàn ấn thì chiến thắng cũng không phải không thể.

Ngọc đột ngột từ phía sau lưng bước đến, dung nhan hắn xám xịt, dáng đi có chút run rẩy nhưng thái độ hắn thì không.

– Tôi muốn giúp một tay.

Giọng nói hắn vang lên, cả hai xoay người lại.

Kim nghi hoặc.

– Ngươi là kẻ nào?

Có mục đích gì?

Ngọc giới thiệu bản thân, vừa nói, hắn vừa liếc nhìn dòng nhiệt lực đang không ngừng gia tăng.

– Chúng ta không có nhiều thời gian, hoặc là cùng hợp tác, hoặc là mất tất cả.

Trưởng Huyền Mang huých vai Kim.

– Hắn nói không tệ, tên kia đang muốn giết hết cả đám, không đánh cũng chết mà thôi.

Hải lấy hết dũng khí, bước đến.

– Thêm cả tôi, oán kỹ của tôi là về âm thanh, tôi có thể làm hắn bị choáng.

Kim nhíu mày.

– Cậu định làm gì với nó?

Nhiệt độ cao làm tác dụng của âm thanh bị méo, không thể đảm bảo đầu ra thích hợp.

Ngọc tiếp lời, cái nhìn tự tin.

– Nhưng nó cũng đồng nghĩa với việc âm thanh sẽ đi nhanh hơn.

Kim im lặng suy nghĩ, cuối cùng hắn thở dài.

– Đánh đổi hiệu quả lấy tốc độ, thú vị đấy.

Làm đi.

Ngọc gật đầu, hắn liền lao lên trước, Hải theo sau nhưng giữ một khoảng cách đủ xa.

Tưởng Lục thấy cả bọn định đánh trả thì cười lớn đến mức cổ họng hắn muốn rách toát ra.

– Hai thằng oắt và hai tên đã phế?

Các ngươi muốn chơi sao, tới đây!

Tưởng Lục dừng quá trình tăng nhiệt lại, nhiệt độ chạm mốc 250 độ, dù ít hơn nhiều so với ban nãy nhưng đủ để đánh một trận.

Tay phải Lục đưa lên, tạo thế đuôi rắn, Ngọc nghiêm nghị lập tức kích hoạt oán kỹ của bản thân mình.

– Oán lực – Tán hồn yên!

Lập tức một màn sương mù dày cỡ gang tay xuất hiện từ khắp nơi trên cơ thể Ngọc, nó lan tỏa trong không khí, đặc quánh lại cách vị trí đủ xa để không bị ảnh hưởng hoàn toàn bởi nhiệt độ của Lục.

Vì để cho chắc ăn, Ngọc quyết định dùng phần lớn lượng oán lực trong cơ thể để gia trì vào đòn này, ngoài ra hắn cũng giảm đi một phần hai lượng sương mù mà bản thân tạo thành nhằm tiết kiệm oán lực.

Tưởng Lục nheo mắt quan sát, về mặt bản chất hắn không cảm nhận được bất cứ một đặc điểm có hại nào từ trong lớp sương mù.

"Kì lạ.

"Hắn không tiếp tục chần chừ, Lục rút kinh nghiệm, hắn đeo sợi dây chuyền vào tay và lập tức lao đến phía sương mù.

Nghe thấy tiếng chân dồn dập, Ngọc xoay lưng lùi lại nhanh chóng.

Xoẹt.

Ngay khi tiếp xúc sương mù tan trong vài giây không khí đặc quánh hơi nước, chúng bốc lên nghìn nghịt phả khí nóng đến khắp mọi vị trí trong hành lang, đằng sau Kim, tấm khiên được dựng lên bởi oán lực tan đi trong một khắc.

Lập tức, các oán linh sư trước đó sử dụng oán lực để gia trì cho tấm khiên cùng một số oán linh sư yếu khác bị bỏng nặng.

Lượng hơi nước bốc lên trong thoáng chốc đã làm cho tầm nhìn của tất cả rơi vào hư ảo.

Trưởng Huyền Mang vừa mới tạo nên được một đầu đạn khoảng mười ba mi li mét, hắn chuẩn bị sử dụng chiêu thức thì lớp màn trắng xóa cản trở.

– Chết tiệt, các ngươi làm cái quái gì vậy?

Kim chửi thầm, tận dụng khoảng cách để áp sát lại.

Tưởng Lục dựng tai lên nghe ngóng.

Bịch.

Hắn quay sang phải, thực hiện một cú đấm chớp nhoáng khiến vai Ngọc bị chấn mạnh về phía sau.

Ngọc bị hất trở lại vào lớp hơi nước, tạm thời an toàn.

Lục Tưởng không lùi mà tiến, hắn cho thấy bản thân có kinh nghiệm trong dạng thực chiến kiểu này.

Bỗng nhiên, vô cùng bất ngờ, từ phía sau, Kim bật dậy, đấm mạnh vào gáy hắn.

Nhanh nhẹn, Tưởng Lục né tránh, cú đấm sượt qua má hắn một khoảng, Kim giật mình, định nâng tay lên móc thì ăn liền một cú đấm tẩm hỏa linh lực vào yết hầu.

Phập.

Máu phun ra, Kim như diều gặp gió mà bị văng thẳng vào một cánh cửa nằm đối diện với vị trí của hắn.

Tưởng Lục xoay người lại, tạo thế tấn để chờ đòn đánh tiếp theo.

"Màn hơi nước này sắp tan rồi, còn hai kẻ nữa định chiến đấu với ta.

đám còn lại bất quá nhãi nhép thôi.

"Cười gằn, hắn tự tin suy nghĩ.

Cùng lúc đó, Vũ Thiên bị một tiếng đập mạnh làm cho bản thân tỉnh táo trở lại.

– Cái gì thế?

Hắn cúi thấp người, hạ trọng tâm để di chuyển không phát ra tiếng động.

Phòng hắn lúc này ảnh hưởng ít nhiều bởi hơi nước nhưng do cửa sổ vẫn để mở nên chúng nhanh chóng bị gió cưỡng ép bay ra ngoài.

Cánh cửa như bị thứ gì đè lấy từ bên ngoài, Vũ Thiên hoảng sợ nhận ra trận chiến vốn ồn ào bây giờ lại im lặng đến đáng sợ.

– Xong rồi.

Hắn hít sâu, lấy hết dũng khí đẩy cửa ra, kẽo kẹt một tiếng rất nhỏ nhưng đủ để Lục nghe được.

– Còn sống?

Hắn cười toe toét, hai chân vừa định bước đến thì Ngọc đã từ chỗ nào lao đến.

Mặc cho nhiệt độ thiêu đốt siêu nóng, nóng đến bủn rủn chân tay, xác thịt tan chảy nhưng Ngọc vẫn dồn hết đống oán lực còn lại vào bàn tay phải để tấn công.

Đoàng.

Tiếng xương va chạm với xương.

Cái nóng ập tới khi oán lực biến mất.

Gần như toàn bộ phần da trên người Ngọc bị cháy xém đến biến dạng, chỉ có bàn tay phải của hắn là nát hoàn toàn.

– Rác rưởi.

Lục đá vào thân hình đang lảo đảo chạy trốn khiến Ngọc va vào sàn.

Hắn chết.

– Chết đi!

Tiếng Huy cất lên từ nơi mà Ngọc vừa lao ra.

Nhận thấy điều chẳng lành, Lục liền sử dụng nhiệt thăng.

Cánh bướm vỗ hai cái, hai tia lửa bắn về phía Huy.

Tia lửa được đè nén lại, bắn đi với vận tốc không thể bắt kịp.

Hai lỗ tròn xuất hiện trên người Huy.

Một cái trên vai, một cái dưới bụng.

May mắn thay, nó không đủ để khiến hắn bỏ mạng ngay lập tức.

Giọng Huy thều thào và rên rỉ vì đau đớn, Lục thấy vậy thì vồ tới bồi thêm một cú đá.

– Oán lực – Oán âm phá giới!

Ngay khi chiêu thức được kích hoạt, giọng nói của Huy trở nên cô đọng lại, tai mọi người như ù đi trong thoáng chốc, riêng Lục, bởi vì trực tiếp hứng trọn chiêu thức nên thân hình liêu xiêu trong gió, loạng choạng cố gắng đứng lên.

Xung quanh cơ thể Lục lúc này không còn là nhiệt độ cao nữa, pha tấn công bằng sóng âm tần số thấp vừa rồi đã trực tiếp làm tổn thương não của hắn, khiến việc kích hoạt hỏa linh lực bị ngắt quãng.

Huy phun máu khắp sàn, ánh mắt băng lãnh.

– Hạ hắn nhanh!

Giọng nói khàn đặc của Huy, mang theo dư vị của nỗi uất hận nghẹn ngào.

– Tới ngay!

Hơi nước tan hết, tầm nhìn của tất cả quay trở lại.

Ngay lúc ấy, Lục mở to mắt, cái nhìn hoảng sợ lần đầu tiên treo trên mặt hắn.

– Oán lực – Chỉ xích thiên nhai!

Phộc!

Viên đan đồng mười ba mi li mét trong tay Trưởng Huyền Mang phóng đến, lần này hắn không ngắm vào vật chứa mà ngắm thẳng vào đầu.

– Ngươi vẫn yếu ớt như ngày nào nhỉ, Tưởng Lục?

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập