Tách nhau ra, cả bọn quay trở lại khu vực riêng mình.
Tuấn cùng Thiên đến khu 2 trong khi Long và Nhi về khu 4.
Cứ như thế, buổi sáng trôi qua trong không khí tất bật như mọi khi.
Mùi mồ hôi, mùi tử thi và mùi ngọt ngào sai trái của Lục các vẫn vậy.
Trại cải tạo vẫn thở đều đặn, hung tợn như trước đây.
Tuy vậy, từ tận sâu bên trong gốc rễ của bộ máy thống trị, những vết nứt toác bắt đầu hình thành.
Buổi trưa.
".
tất cả có 30 phút nghỉ ngơi, 12 giờ 30 bắt đầu làm việc trở lại.
"Giọng nói tên trưởng quản mặc đồ đen vang lên, cứng rắn, gai góc và đầy dục vọng.
Ngay sau đó, giọng nói khác vang lên.
– Bắt đầu di chuyển, theo hàng dọc.
"Ồ, một gã trưởng quản khác sao?
Tên hắn là gì vậy?"
Vũ Thiên híp mắt lại, bề ngoài hắn ngoan ngoãn làm theo khẩu hiệu của kẻ mặc đồ đen, nhưng thi thoảng ánh mắt hắn lại liếc xuống cái tên được ghi trên vạt áo gã.
"Bùi Vân.
"- Lại một tên họ Bùi?
Đám này có duyên thật đấy.
Dưới suy đoán của mình, Vũ Thiên cho rằng rất có thể đám trưởng quản và cai ngục trong trại đều thuộc dạng thuật sĩ.
Có điều này là bởi Tuấn đã nói cho hắn biết về kẻ mà Tuấn gặp lần trước.
Tên Mạnh Tùng đó không có oán lực, không chỉ thế, chính mùi hương trên người gã đã cho Tuấn biết kẻ đó là thuật sĩ.
Nếu điều ấy là chính xác thì Vũ Thiên ngay hiện tại đang có lần đầu tiên chạm trán với một người sử dụng linh lực hàng thật giá thật.
– Không biết điểm yếu của kẻ này có giống với oán linh sư không nhỉ?
Vũ Thiên cúi gằm mặt, tránh giao tiếp bằng ánh mắt.
– Di chuyển theo hàng dọc nhanh lên cho ta!
"Tốt hơn hết thì đừng cố gắng thu hút sự chú ý của hắn thì hơn, ta đã đủ mệt mỏi với ả Mi sói và tên Long khốn kiếp kia rồi.
"Thu hồi ánh mắt và suy nghĩ, Vũ Thiên đi ngang qua một con
"rối"
lúc này đang mặc đồ kín mít.
– Hửm, quái lạ.
Không biết có phải tưởng tượng hay không, người trùm kín như bưng kia bất chợt nghiêng đầu nhìn hắn.
Tối.
Quá tối.
Gương mặt bị bóng tối nuốt trọn dưới lớp mũ phình to, thị giác của hắn rất tốt, nhưng lại không thể nhìn vào bên trong.
– Lớp màn sao?
Vũ Thiên lẩn vào trong đám người vô tri, ánh mắt hắn vẫn không rời bỏ người kia.
Chậm rãi, kẻ trong bộ đồ kín mít cũng rời đi, hắn biến mất trong dòng người.
– Nhanh quá, hắn chắc chắn là một kẻ chưa bị biến đổi.
Tiếng Bùi Vân lại vang lên:
Nhanh chóng rời đi, chú ý đi theo hàng dọc.
Đến tối, đúng 10 giờ đêm, Vũ Thiên bước ra khỏi trại cải tạo, bảng đỏ sau lưng hắn lập lòe, mười tiếng chuông trầm lắng vang vọng nơi ngột ngạt và lầm than.
Vũ Thiên cảnh giác cao độ, cuộc gặp sáng nay đã cho hắn biết rằng vẫn còn nhiều kẻ thần bí đang ẩn mình xung quanh hắn.
Vũ Thiên tiến tới vị trí đã được hẹn trước với cả bọn.
Hắn tới vừa hay đúng lúc Long cùng Nhi xuất hiện.
Nhi lúc này khoác trên mình một bộ đồ bó sát màu đen tuyền, khí chất nàng khi này như biến đổi hoàn toàn, từ trang nghiêm, thanh tao trở thành lạnh lùng và sắc bén.
Tâm điểm là những đường cong trên cơ thể nàng, chúng mềm mại, mượt mà y như các tác phẩm nghệ thuật được điêu khắc và trau truốt tỉ mỉ bởi người nghệ sĩ vậy.
Long đứng bên cạnh, vẫn bộ đồ cũ mà hắn hay mặc, điều thay đổi duy nhất là cái khăn che mặt màu sa mạc được hắn buộc gọn sau đầu.
– Chào buổi tốt hai vị.
Vũ Thiên mỉm cười, xã giao chào hỏi.
Bầu không khí ngay lập tức thay đổi, Long nhướng mày.
– Ngươi có chuyện muốn nói à?
Vũ Thiên gãi đầu đáp lại.
– Không có, chỉ muốn chào hỏi mà thôi.
Long không đáp, hắn không để ý nữa.
Nhi nói qua chiếc khăn che mặt.
– Vị còn lại đâu?
Vũ Thiên nhún vai, mặt bình thản.
– Hắn đang tới, cậu ta ở xa nơi này nhất.
Nhi gật đầu xem như hiểu, rốt cuộc thì điều này cũng không quan trọng với kế hoạch lắm.
– Còn 5 phút nữa.
Long khoanh tay, trong mắt lộ rõ vẻ khó chịu.
– Hình như quý ngài băng giá không được khỏe phải không vậy?
Vũ Thiên cười khúc khích, gương mặt toát lên vẻ hỏi thăm chín chắn.
Mí mắt Long co giật, lời chuẩn bị nói lại nuốt vào trong bụng.
"Cứ cười đi, không biết sau tối nay thì ai là người cười đến cuối đâu.
"Khà khà.
Vũ Thiên xoa cằm, thân hình nhỏ nhắn lất phất trong gió.
"Tên này có âm mưu gì sao?
Tác phong của hắn lạ hơn bình thường.
"Nheo mắt lại, Vũ Thiên âm thầm lên kế hoạch.
Nhi lúc này cũng vậy, đồng tử nàng lóe lên một tia suy tư khó ai thấu nổi.
10 giờ 3 phút.
Có vẻ như bản năng không cho phép cơ hàm được nghỉ ngơi mà Vũ Thiên không ít lần mở miệng trêu ghẹo Long.
Hắn lúc nào cũng nở một nụ cười hài hòa trên môi.
Với thân phận là kẻ không có dị lực, Vũ Thiên hoàn toàn không biết rằng oán lực mà Long kiềm chế đang ở vào trạng thái mãnh liệt nhất.
– Đồng chí băng, ngươi thế nào?
Mặt sao xanh đỏ tím vàng hết cả lên thế?
Ta nói rồi mà ngươi không nghe, rõ ràng là ngươi đang bị bệnh nha.
Long nghiến răng, cố nặn ra nụ cười ôn hòa.
– Ta ổn, ngươi không cần hỏi thăm nhiều như vậy.
"Thật sự có gì đó bất thường với tên này, hay là hắn sợ bị phát hiện?"
Vũ Thiên đảo mắt lên trên mấy tòa các gần nhất, mắt hắn liếc nhanh như sóc qua từng tầng một, bóng đêm phủ xuống khiến các tầng cao hơn bị che khuất nhưng may sao tòa các A và B vẫn rơi vào trong tầm nhìn của hắn.
"không có.
Xem như an toàn, cứ bình tĩnh phối hợp vậy.
"- Mọi người, ta tới!
Đúng lúc đó, tiếng Tuấn vang tới, không đủ to để đánh thức tất cả mọi người nhưng đủ rõ để cả ba nghe thấy.
"Đây rồi.
"Vũ Thiên lẩm bẩm, vẫy tay.
– Mau lên, chúng ta phải tiết kiệm thời gian.
Tuấn vội vàng đến, gật đầu biểu thị xin lỗi.
Long khó chịu, thấy Tuấn như thấy người để phát tiết, gã gằn giọng.
– Làm gì lâu la thế, anh có định đi không vậy.
Tuấn ngại ngùng gãi đầu, hắn áy náy nói.
– Lỗi tôi, thật sự xin lỗi đã làm mọi người phải chờ đợi lâu rồi.
Nhi bỗng nhiên lên tiếng.
– Còn mấy phút nữa mới đến lúc, anh đến đúng giờ.
Tuấn nhìn sang Nhi, ánh mắt dừng lại trên người nàng trong thoáng chốc.
Mặt hắn đỏ lên, vội vã xoay mặt đi.
– Đa tạ, mọi người chuẩn bị thế nào rồi?
Vũ Thiên hạ giọng.
– Đầy đủ a, cậu đến đúng lúc đấy, tôi không kiềm được nữa rồi.
Chúng ta bắt đầu đi chứ!
Tuấn gật gù, ánh nhìn chờ mong nhìn về phía Nhi.
Nàng bước lên trước, bắt đầu giải thích về kế hoạch mà nàng đã thiết kế từ trước.
Trước tiên nhất, kẻ bị mất rương báu có tên là Khải, hắn là một thành viên của cao tầng lục các.
Về nguyên nhân dẫn tới vụ trộm, không một ai thực sự biết rõ.
Điều duy nhất mà Nhi biết là đây là âm mưu của một trong hai liên minh lớn nhất trong lục các.
"Sẽ là bên nào?
Linh minh hay oán minh.
"Ngoài ra, theo lời Tùng nói với Nhi thì hiện tại, có hai nơi đang được nghi ngờ là vị trí nơi cất giấu rương binh khí.
Đầu tiên là ở tầng 13 của tòa các D.
Thứ hai là khu vực thứ 7 của trại cải tạo.
Nhắc đến tầng 13 tòa D, khuôn mặt của cả ba người tái đi.
Ngay cả người kiêu căng như Long cũng hẫng một nhịp.
– Vậy giờ chia người ra đi, ta và Nhi đi khu vực thứ 7, hai người các ngươi đi tòa D.
Tuấn biến sắc, hét lên.
– Cậu bị ngu sao?
Ngược lại mới đúng, tôi và Vũ Thiên đi khu số 7, còn hai cậu đi tòa D.
Long trợn tròn mắt.
– Anh nghĩ gì thế?
Tất cả thứ tốt rơi vào tay của hai người ư?
Làm gì có cái mùa xuân ấy!
Tuấn khựng lại một nhịp, đầu óc nảy số liên tục.
Vũ Thiên bước lên trước, vẫn như lần trước nhưng hiện tại không phải là
"lấy"
mà là
"buông"
– Tuấn, để họ khu số 7.
Tuấn ngập ngừng.
– N-nhưng, còn cậu thì sao?
Vũ Thiên mỉm cười tự tin.
– Tin tôi!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập