– Cái tên này rất hay.
Vũ Thiên, hôm nay ta, Nguyễn Hùng chính thức nể phục ngươi!
Không khí căng thẳng trong phòng dịu đi ít nhiều sau khi tiếng cười của Hùng chạm đến mọi ngóc ngách của nó.
Tuấn cũng cười lớn, hắn xoa hai bàn tay liên hồi, cảm khái câu nói của Vũ Thiên.
– Thấy chưa, tôi chắc chắn cậu không đơn giản mà Thiên.
Thử hỏi trên đời này có bao nhiêu
"cái"
13 tuổi có thể bật ra được những lời nói kinh điển như vậy chứ!
Ha hả.
Vũ Thiên bình tĩnh trả lời.
– Cái này không phải là lời nói của riêng tôi đâu, bất kỳ một ai, kể cả cậu, kể cả Hùng đều có thể nói được.
Hùng tò mò.
– Tại sao?
Vũ Thiên không đáp, hắn chỉ nở nụ cười đầy bác ái.
– Vì chúng ta đều chịu chung sự bóc lột, chung một thân phận sao?
Tuấn như nảy ra ý gì, lập tức nói.
– Vẫn chỉ có cậu là thông minh.
Khà khà.
Hùng phát hồng:
Tên chết dẫm, cậu lại nói tôi ngu sao.
– Ây nha, tôi không có câu nào nói vậy hết a.
Vũ Thiên nhún vai, tỏ ra chín chắn.
– Hừ-
– Thôi đi nào anh em.
Vậy chúng ta chốt tên
"Giải phóng"
nhé?
Tuấn lại thể hiện vai trò của người anh trưởng.
– Tốt, không có gì dị nghị.
Vũ Thiên tán thành.
– Ừm, nó hay thật.
Hùng nói, nuốt cục tức xuống bụng, tranh thủ lườm Vũ Thiên một cái.
– Vậy tốt, để tôi lấy cho cậu bộ quần áo, tranh thủ nằm nghỉ chút đi.
Hùng đứng dậy.
– Nhà em có mấy cái bánh quy để hơn tuần nhưng vẫn còn ăn được.
à đúng rồi, em còn mấy chai nước lọc nữa.
Vũ Thiên sáng cả mắt.
– Bánh quy, mặc kệ cái hạn sử dụng đi.
Hùng cười khẩy.
– Ai cho ngươi?
– Cút!
Tận một giờ sáng Vũ Thiên mới về đến phòng, hắn liếc nhìn hai bên trước khi mở cửa đi vào.
Căn phòng 506 của hắn nằm ở cuối dãy, bố cục phòng vô cùng đơn giản, một cái cửa sổ, một cái bàn học, một nhà vệ sinh và một cái giường.
Còn nhớ một vài ngày trước, hắn vẫn còn là một học sinh cấp ba sắp ra trường.
Ừm, thực ra nên bổ sung là bị bồ đá nữa.
Bây giờ thì sao, đến quần áo cũng phải xin người khác, đồ ăn thì ăn thứ hết hạn.
Khổ.
"Ngày mai còn phải gặp mụ Mi sói nữa.
"Khốn nạn thật!
Vũ Thiên cởi dép, hắn đẩy thân thể chằng chịt vết thương lên giường.
Kẽo kẹt một tiếng ngắn trầm, thân hình còi cọc của một đứa trẻ 13 tuổi nằm trọn trên giường.
Vũ Thiên âm thầm suy nghĩ về những gì đã diễn ra trong ngày hôm nay.
Từ cuộc đụng độ với Long, rồi lại tới Hùng.
Cuối cùng là việc ba người bọn hắn thành lập nên một cái liên minh bất đắc dĩ.
"Ta cần một món vũ khí, tay không rồi cũng đến ngày bị phế mà thôi.
Vũ khí gì hợp với ta nhỉ.
"- Kiếm?
dao?
hay là thương?
Không được, mấy thứ này chỉ có tác dụng trong mấy phim kiếm hiệp mà thôi.
Hừ.
– Để mai hỏi mấy tên kia cũng được.
Ngủ trước cái đã.
Một đêm trằn trọc trôi qua.
May mắn cho Vũ Thiên là hắn không gặp phải bất cứ một kẻ làm phiền nào cả.
Lộp bộp.
Cốc.
– Dậy nhanh nhóc con!
Lờ mờ lấy lại ý thức, xúc giác cảm nhận được nhiệt độ của ánh nắng, thiếu niên Vũ Thiên tỉnh lại.
"Đến nữa rồi, đến nữa rồi.
"- Dạ, con dậy liền.
Mi sói đập cửa mạnh như muốn phá nó ra vậy.
– Nhanh lên, thằng nhóc, hôm qua ngươi làm thiếu 5 tiếng đồng hồ.
Mấy ngày sau lo mà làm bù vào không thì chết với ta!
Vũ Thiên tái mét, dù biết ả sẽ trù dập gã nhưng thế này thì quá mức độ rồi.
– Mi đại nhân, ta bị đánh trọng thương.
Tiếng nói chanh chua vọng vào, không một chút lí lẽ.
– Im mồm, ngươi nghĩ chỉ có mình ngươi mệt mỏi sao?
Vũ Thiên bất lực.
– Còn 5 phút, cơ động lên.
Nói rồi ả ta bỏ đi, để lại căn phòng một lần nữa chìm trong im lặng.
"Con chó, đợi đến khi có cơ hội chắc chắn ta sẽ không tha cho ngươi.
"Sột soạt.
Vũ Thiên kéo rèm ra hết cỡ, để lộ ra từng tia nắng ấm áp của mặt trời.
Đi!
Khi cái đồng hồ quả lắc treo trên đỉnh trại cải tạo vang lên đúng 5 tiếng.
Dòng người lại kéo nhau bước vào, Vũ Thiên, Tuấn, Long và Nhi gặp lại nhau.
Long bất ngờ thay lại là kẻ mở đầu cuộc trò chuyện.
Và bất ngờ hơn nữa chính là.
– Ê, nghe nói ngày hôm qua có tên trưởng quản bị ăn trộm đồ.
Nhi tiếp lời.
– Hắn gọi Đại Phú, mất một rương binh khí khá lớn.
Vũ Thiên dựng tai, nghe ngóng.
Tuấn không kìm được mà hỏi.
– Có những thứ gì trong đó?
Long trả lời.
– Không chắc lắm nhưng dựa vào bộ dạng của gã thì có vẻ là oán binh và linh binh.
Ngoài ra chắc là thêm tiền tài và vàng bạc nữa.
Tuấn giật nảy mình khi biết trong rương có oán binh.
Vũ Thiên cũng không nhịn được mà nuốt khan.
Tay hắn bất giác siết chặt.
– Ngươi chắc chắn không chỉ nói cho xuông thôi nhỉ, quý ngài băng giá?
Long cười thầm, một tia âm hiểm phát ra từ sâu trong đồng tử hắn.
Hắn khoanh tay.
– Không hổ là kẻ lạc.
đặc biệt, không gì có thể qua được mắt ngươi a.
Thôi vậy, ta cũng đang định đem chuyện này hỏi các ngươi.
Hắn nhìn sang Tuấn, ánh nhìn tự đắc một lần nữa hiện lên.
– Tuấn, thúc ta muốn chúng ta phối hợp truy tìm rương báu kia!
Tuấn co rụt hai mắt, thở dốc.
– Hợp tác?
Nhi gật gù.
– Được chứ?
Tuấn cười lớn, hào khí đáp.
– Nếu được thì quá tốt rồi, bất quá Phạm mỗ cũng không phải người tùy tiện.
Như vậy đi, nếu chúng ta tìm ra được thì chia chiến lợi phẩm như nào?
Câu nói vừa dứt, nụ cười trên môi Long tắt ngấm.
"Lão cáo già!
"- Ha hả, Tuấn nói đúng.
Nhi, cậu xem chúng ta chia như nào bây giờ?
Nhi cười ngại ngùng, tay nàng che miệng.
"Thằng đần này, lại dồn việc cho mình rồi.
"- Hai vị, chúng ta quân số bằng nhau, nhưng Vũ Thiên dù sao cũng là người không có dị lực, vậy nên chia 3-7.
Chúng ta bảy phần, hai vị ba phần thế nào?
Long gật đầu, tấm tắc khen ngợi.
– Như vậy cũng quá tiện nghi cho quý ngài họ Vũ rồi còn gì nữa?
Tuấn, anh sẽ không từ chối chứ?
Đáy mắt Tuấn hiện lên một tia oán hận nhưng mau chóng biến mất, hắn chắp tay.
– Cảm tạ các vị-
– Khoan đã!
Vũ Thiên lên giọng, ánh nhìn tự tin và chế giễu.
– Không phải chứ?
Nếu giả sử bọn ta khổ công tìm được chẳng lẽ lại phải chia bảy phần ra ư?
Long khinh nhờn.
– Đừng tự đánh giá cao bản thân quá, lạc loài!
Tuấn nhận thấy không khí đang trở nên xấu đi, vội vàng bước ra can ngăn.
– Ồ, chẳng lẽ các ngươi cho rằng khả năng đó là vô lý, các ngươi quên mất Tuấn có oán kỹ như nào rồi ư?
Nhi chấn động, bị vẻ tự tin của Vũ Thiên làm cho tỉnh ngộ.
– Long, hắn có năng lực liên quan đến mùi hương, cái rương kia vừa hay có chứa một vòng quế nguyệt dát vàng.
Chúng ta phải chấp thuận lời đề nghị của hắn.
Nàng nói rất nhỏ, tiếng nói ấy rơi vào tai Long thì giống như một quả bom phát nổ.
"Chết tiệt.
"- Phù.
vậy ngươi muốn như nào?
Long thở hắt ra, chấp nhận bước xuống một bậc thang.
Chỉ chờ có thế, Vũ Thiên tiến lên phía trước, đầu ghé sát đầu với Long, khí thế không chịu thua kém.
– Kẻ nào tìm ra trước lấy bảy phần!
Long tái mét.
– Không thể, các ngươi có năng lực về mùi hương, chúng ta không đấu lại.
Vũ Thiên nhún vai.
– Nhưng ta là người bình thường.
có phải không?
Hắn cố tình kéo dài từ cuối cùng, khiến Long chùn bước.
Hắn nghiến răng, vẻ do dự lộ rõ trên gương mặt tuấn tú.
– T-tốt, chúng ta đồng ý!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập