11 giờ tối.
Bên ngoài, bầu trời hình
"lục giác"
hoàn toàn trở nên im lặng và tĩnh mịch.
Gió không còn đung đưa mà bị kìm hãm bởi một lực vô hình khiến cái nóng bức bất thường quay trở lại với lục các.
Phía dưới đại sảnh, ngay cái cửa dẫn tới khu vực trại cải tạo.
Một hàng dài những cái đèn lồng màu đỏ như máu đung đưa theo tiếng tim đập.
Một – trái.
Hai – phải.
Cứ thế, một.
hai, một.
hai.
Một hàng dài những con rối cuối cùng cũng rời khỏi địa ngục trần gian, chúng tạm thời ké chơi nhân gian trong một dịp ngắn ngủi chỉ có năm tiếng đồng hồ trước khi lại lết cái cơ thể hỏng hóc đó xuống bên dưới 18 tầng địa ngục một lần nữa.
Thật không khó để nhìn ra được trong hàng dài những kẻ đã bị thao túng là một vài những kẻ vẫn chưa sa lưới.
Ngay tại đó, ba cái bóng bước đi cùng nhau bên cạnh mép tường, từ dáng đi cho tới cách đi, từ thái độ cho tới cử chỉ.
Đó chắc chắn là con người.
– Hôm nay cháu bị tiểu tử kia đánh bại?
Tùng, người đàn ông đã vượt qua ngưỡng 60 tuổi trong đời cất giọng hỏi.
– Cháu thua vì chủ quan, nếu như biết rõ tên đó tinh ranh như thế.
Chắc chắn cháu đã không thua.
Long vừa tức vừa giận, nắm chặt bàn tay nói.
Tùng thở dài, vỗ vai Long.
– Biết là tốt, trong khoảng thời gian ngắn ngủi sắp tới, cố gắng mà tiến bộ đi.
Được phút nào hay phút ấy.
Nhi theo sát theo sau bỗng chen ngang.
– Có chuyện gì vậy thúc thúc, sắp có chuyện gì phát sinh sao?
Long vểnh tai lên, ánh mắt mong đợi.
Tùng hạ giọng.
– Chuyện này là bí mật, mấy đứa không được nói cho ai khác rõ chưa?
Cả hai gật đầu, im lặng lắng nghe.
Cách đó không xa, ngay tại tầng 3 của tòa các C.
Trong căn phòng 304 đóng kín.
– Vị trí của ấn thuật quyết định rất nhiều trong thực chiến.
Đối với các oán linh sư thông thường, ấn thuật có xu hướng sinh ra và xuất hiện ở lưng, cẳng tay, cẳng chân hoặc, bụng.
Đây là các vị trí tương đối gần với đan điền, cho phép oán lực được vận chuyển nhanh hơn, tốc độ xuất oán kỹ nhanh hơn.
Vũ Thiên hỏi tiếp.
– Điều đó có nghĩa là ấn thuật càng gần bụng thì tốc độ triển khai oán kỹ càng nhanh sao?
Hùng lắc đầu, nói tiếp.
– Chưa chắc, tốc độ thi triển oán kỹ không đơn thuần dựa vào vị trí của ấn thuật so với đan điền.
Trên thực tế, tốc độ và sức mạnh của một oán kỹ phụ thuộc vào độ phức tạp của nó.
Vũ Thiên bất ngờ.
"Độ phức tạp?"
Hùng gật đầu.
– Ngươi cứ tưởng tượng thế này cho dễ hiểu.
Khi một oán linh sư sử dụng oán kỹ, họ phải kích hoạt cả não bộ, đan điền và ấn thuật.
Với não bộ, nó đảm nhiệm vai trò tưởng tượng và điều khiển.
Với đan điền, nó được sử dụng như một kho lưu trữ oán lực.
Còn với ấn thuật, nó chính là bộ phát, là đầu ra của oán kỹ.
Thấy Vũ Thiên vẫn chưa hiểu, Hùng bỗng nhiên cảm thấy xác xuất tên này đánh bại được Long là cực thấp nhưng vẫn nói đều đều.
– Ừm.
về não trước đi, khi ngươi sử dụng oán kỹ của bản thân.
Cái đầu tiên ngươi phải hiểu chính là cách vận hành và trình tự xảy ra của nó.
Vì thế nên thiếu đi não bộ, một oán linh sư sẽ trở thành phế vật.
Tiếp tới là đan điền và ấn thuật.
Khi oán lực thoát ra tại đan điền và chạm vào ấn thuật, toàn bộ quá trình xảy ra trong não mà ngươi tưởng tượng ra sẽ ngay lập tức xả ra.
Tuy nhiên, hiệu quả của nó sẽ phụ thuộc vào tình trạng cơ thể và số lượng oán lực còn lại trong cơ thể ngươi.
hiểu chứ?
Vũ Thiên như bừng tỉnh, hắn gật đầu lia lịa như con chim gõ kiến đang đục cây.
– Ngươi trông ngu ngơ như vậy có thật là hiểu không thế?
Gân xanh mơ hồ phủ kín trán Hùng, gã bực bội hỏi.
– Rồi!
– Thật không?
– Thật.
– Ừm, ngươi còn gì để hỏi không?
Vũ Thiên trầm ngâm một hồi, đôi môi mấp máy.
– Vậy còn ngươi, ấn thuật của ngươi nằm ở đâu?
Hùng im lặng.
– Ngươi nghĩ ta ngu?
Vũ Thiên cười ngại ngùng, giấu đi vẻ hớ hênh trên mặt.
– Không, ta chỉ muốn bảo vệ ngươi thôi.
Hùng tỏ vẻ e ngại, hắn ngồi rúc vào.
– Ngươi là đồng tính sao, vãi thật.
Tránh xa ta ra.
"Tên này khó ăn rồi, đệt.
"Vũ Thiên tặc lưỡi.
– Ây nha, vậy là ấn thuật của ngươi nằm gần bụng sao?
Mặt Hùng xám xịt.
– Đánh trống lảng?
Ngươi lại xem thường ta quá.
Vũ Thiên nhún vai.
– Ta nói đùa đấy.
Hùng gật gù.
– Ừm, ta thừa biết a, ta đã cho ngươi xem bao giờ đâu-
Ồ, thì ra ta đoán đúng thật.
Hùng ngừng lại, hắn bắt đầu nhận ra suy nghĩ bằng cơ bắp không thực sự chính xác bằng sử dụng các neuron thần kinh trong bộ não của chính mình.
Bỏ mẹ rồi!
Hùng tức tốc quay mặt lên thì phát giác ra nụ cười đê tiện của Vũ Thiên.
"Con chó này!
"- Ngươi biết thì sao chứ.
Hừ.
còn không bắt kịp tốc độ ta đâu.
Vũ Thiên âm thầm gật gù rồi đột nhiên ra dấu cắt cổ.
– Tốt thôi, lần sau cẩn thận là được.
khà khà"Để xem thằng ngu này còn làm gì được mình nữa không?"
– Bình tĩnh đi, chúng ta hiện tại tiếp tục thảo luận chuyện chính.
Tuấn chủ động hòa giải căng thẳng.
– Hùng, em muốn lấy tên liên minh của chúng ta là gì?
Hùng suy tư, cuối cùng hắn đề nghị.
– Gọi là thiên minh đi.
Mắt Tuấn lóe sáng.
– Thiên là trời, cái tên này có nghĩa chúng ta đánh thắng những kẻ kia chính là theo ý trời.
Chính nghĩa luôn thắng cái ác, ánh sáng chiến thắng bóng tối.
"Hả, tên này vẽ vời cái đếch gì vậy?
Chỉ đơn giản là thiên minh thôi mà?"
Vũ Thiên nín cười, quăng cho Hùng cái nhìn cổ vũ.
Tuấn thưởng thức cái tên một cách chí phải, hắn hỏi Vũ Thiên.
– Còn cậu thì sao, có ý tưởng gì chứ?
Vũ Thiên bĩu môi.
– Cái tên kia không được, quá tầm thường.
Bàng.
Tiếng tay đập mạnh lên bàn vang lên.
Đó là Hùng, hắn lúc này mặt xanh mặt đỏ.
– Ý ngươi là ta đặt tên không hay sao, nói thẳng luôn đi chứ!
Vũ Thiên im lặng.
"Tên này cmn bị nhạy cảm quá mức rồi.
Không tốt.
"- Nghe ta nói, sồn sồn lên thế?
Vũ Thiên quát.
– Tên của ngươi đúng thật là không phải không hay.
Tuy vậy, nó cũng chỉ dừng lại ở mức tạm chấp nhận mà thôi.
Hùng nín giận, hắn nghi ngờ hỏi.
– Tại sao?
Vũ Thiên nhìn lên trần nhà, rồi lại nhìn xuống lòng bàn tay chai sạn.
– Vì nó thiếu đi chất riêng, nó quá chung chung và không đủ nói lên quyết tâm của chúng ta!
Tuấn giật mình, thầm nghĩ tên này quả thực có tài ăn nói kinh thiên.
"Chất riêng?"
– Vậy ngươi định thế nào?
Hùng dò hỏi.
– Giải phóng nô lệ, giải phóng tự do.
Vũ Thiên hít sâu, ánh mắt phát ra những tia lửa điện lộng lẫy.
– Gọi là giải phóng đi.
Liên minh giải phóng, đó là tên mà ta muốn chọn!
Câu nói vừa dứt, cả phòng chìm vào thật sâu tĩnh lặng.
Tuy vậy, trong tâm hồn của cả ba con người lúc này, từng cơn sóng bắt đầu xô đẩy, va chạm với nhau.
Vết gợn của sóng, vết gợn của ý chí quyết tâm đã thúc đẩy Vũ Thiên đưa ra lựa chọn đó.
Hắn hiểu nếu những kẻ yếu hơn chỉ đơn thuần chọn lựa những liên minh mạnh mẽ, những kẻ tham lam chọn lấy những liên minh quyền lực.
Vậy thì, hắn muốn liên minh của hắn phải thật vĩ đại, phải thời cuộc và lớn lao.
– Không có chỗ cho những kẻ qua cầu rút ván, mưu cầu lợi ích.
Liên minh của chúng ta nhất định phải hướng tới những điều tốt đẹp và tích cực.
Chúng ta không tuyển thành viên, thay vào đó, những con người lí tưởng sẽ tới, những kẻ có cốt khí có danh dự sẽ dừng chân!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập