Chương 1: Mùa hạ.

Mùa hè, mùa của học sinh, mùa của những chuyến du lịch và nghỉ ngơi.

Con người yêu thích mùa hè không phải vì nó mang lại cảm giác mấy cái điều hòa mát rượi trong phòng trở nên quan trọng như sinh mạng, thay vào đó, người ta say đắm mùa hè bởi cảm giác thanh xuân và những kí ức hoài niệm mà nó mang lại.

Một năm có bốn mùa là xuân, hạ, thu, đông.

Thiếu đi một cái, thừa ra một cái thì không được gọi là một năm.

Bốn mùa trong năm, bình đẳng về mặt thời gian và cảm xúc.

Ừm.

đấy là những gì mà người ta nghĩ như thế.

Vì sao ư?

Khà khà.

Vì đối với Vũ Thiên mà nói, mùa hạ là mùa hắn ghét nhất.

Người khác đối với hạ thì như cá gặp nước, như chim có trời.

Còn với hắn, mùa hạ tốt nhất là nên biến mất luôn đi.

Năm 2026, ngày cuối cùng của tháng 5.

Ừm, để xem nào, về cơ bản ngày hôm ấy là ngày trường trung học phổ thông thân mến của hắn bế giảng.

Đúng vậy, về cơ bản đối với tất cả học sinh ngoại trừ

"hắn"

thì là một ngày vô cùng vui vẻ, thậm chí là yêu đời.

Tuy nhiên.

Thật đáng lo ngại, Vũ Thiên ghét cay ghét đắng cái ngày ấy.

Cái sự

"thù địch"

đó đã mon men và thấm đẫm vào từng nốt son kỉ niệm và những hoài niệm bên trong tâm trí hắn.

Từ ngày đó.

Từ ngày hôm ấy, trái tim hắn tan nát như cách mấy tên đần độn mặc áo rách vai, rách cổ lao như điên trên những cái xe máy cà tàn vào lúc nửa đêm trên phố để rồi đâm sầm vào mấy cây trụ đèn giao thông vậy.

Đoàng.

rắc.

rắc.

Thốn thật.

Nhưng cũng đau đến phát khóc.

Hắn nhớ rõ.

17 giờ chiều ngày hôm đó.

Hắn bị đá, bị đuổi ra khỏi vòng tròn tình yêu mà hắn đã từng rất cố gắng để gây dựng.

"Vũ Thiên à, chúng ta thực sự không hợp!

"Má nó ghê rợn, nghe như lời nói của một con robot không có cảm xúc chút nào vậy.

Ây.

Đã thế tối hôm đó, hắn còn gặp phải một tên giao hàng trên nền tảng

"con ong chăm chỉ"

chết tiệt ấy nữa.

Nghĩ lại là thấy cay.

Một lần nhớ là một lần từng thớ cơ trên người hắn co bóp, máu sôi dục, huyết dịch như bị thiêu đốt.

"Ta thực sự muốn đấm vỡ mồm tên chết tiệt kia!"

"Cái gì mà nổ tiếng Việt ra?

Cái gì mà chỉnh đốn lại thái độ?"

Ừm.

Đồng ý là hôm đó hắn đang cay thật, nhưng cũng không vì thế mà hắn lại đối xử với một tên giao hàng như thế.

"Đáng chết.

"Hắn lẩm bẩm, còn nhớ rõ gương mặt đắc ý như chó ngáp phải ruồi của kẻ không mời và đến ấy.

Hắn lúc ấy không ra tay vì pháp luật còn tồn tại tức là con người còn phải tuân thủ.

Trong một khuôn khổ, không ai là ngoại lệ.

Aayyyy.

Mấy ngày như thế đã qua rồi, hắn hiện tại.

không biết phải diễn tả kiểu gì nữa nha.

Chỉ có một từ.

thảm!

-Nhóc con, cút đi làm việc nhanh.

Đến cuối ngày không đạt sản lượng thì chỉ có ăn đất mà sống thôi!

Người đàn bà chanh chua đứng ở cửa, hai hàng my rậm rạp như rừng rậm, đôi mắt ti hí như khe rãnh dưới biển đông.

Bà ta tên Mi, người ta gọi là Mi sói vì tính cách giống súc sinh và thái độ như luôn ngồi trên một cục than đang bốc cháy của mình.

-Dạ.

dạ, con đi liền.

Nằm trên chiếc giường đơn sơ với cái ga trải đệm màu trắng đục như cháo lòng.

Một thiếu niên cỡ 13 tuổi lật đật bò dậy.

Mái tóc hắn đen nhánh, rồi bời sau một đêm không ngủ ngon, ánh mắt có chút thất thần vì thiếu ngủ.

Ngoài ra, những quầng thâm đen đã mở hội xung quanh hốc mắt hắn.

Gân xanh trên trán lấp ló, phủ lên trên gương mặt Vũ Thiên một cảm giác đầy tức giận nhưng cũng đầy bất lực.

"Đệt mợ nó, tối qua đã mất ngủ rồi, sáng nay lại còn gặp phải cái mụ chết bầm này.

giai cấp cái cmn nó.

"Vũ Thiên âm thầm mắng chửi một câu trong khi hắn với tay sắp xếp lại chăn màn.

Tay phải hắn phối hợp cùng tay trái, trong một khoảng thời gian ngắn từng đồ dùng, vật dụng trên giường lẫn trên cái bàn thanh lịch đặt phía đối diện cửa sổ hướng ra ban công của hắn đã trở nên rất gọn gàng.

Phù.

– Con xuống ngay.

Vũ Thiên xoa trán, mồ hôi còn sót lại đôi chút.

– Hừ, nhanh cái chân lên, vắt chân lên cổ mà chạy đi.

Giọng Mi sói cáu gắt một tiếng, bà ta vô tình hất hất cái mái tóc màu đỏ dài đến tận nửa lưng một cái.

Chúng rung rinh trong gió, tỏa ra cái mùi hương khó chịu như người quá phụ ba mươi sáu năm không động vào bồn tắm vậy.

– Xịt, thối vãi.

Vũ Thiên lỡ miệng nói, tay hắn bịt lấy mũi nhưng ánh mắt như nhận ra sự ngu dốt của bản thân.

– Ngươi nói cái gì?

Mi sói híp mắt gằn giọng, không khí đặc quánh lại.

"Ừm, bỏ mợ rồi.

Ta khả năng là chuyển tab thêm lần nữa rồi!

"Vũ Thiên suýt nữa thì són ra quần, hắn cười hề hề một tiếng rồi mau chóng khoanh tay giải thích.

-Thưa Mi phu nhân, con thực sự không có ý nói xấu bà cũng như mái tóc của bà!

– Thật không?

Bà ta tiến vào phòng, ánh mắt lạnh lùng.

Ở khoảng cách gần, Vũ Thiên nhận ra những đốm tàn nhan trên gương mặt của người đã bước sang tuổi 60.

Hắn vô thức nuốt khan một tiếng, chắp tay cúi đầu.

Mi sói đứng trước mặt Vũ Thiên, về khoảng cách, giữa hai người chỉ tồn tại đủ một cái điện thoại đời mới khi đặt dọc mà thôi.

Bà ta cười đầy thú tính, miệng mấp máy.

– Ngươi khôn hồn thì nghe lời, không thì ta không tha cho ngươi đâu.

Tốt hơn hết là ngươi nên biết vị trí của mình nằm ở đâu đi, tên nô lệ rác rưởi!

Bà ta gằn chữ cuối cùng, như vết dao đâm chọt vào lòng tự trọng của Vũ Thiên.

"Đệt, con mắm!

"Hắn siết chặt bàn tay, từng đốt ngón tay trắng bệch cạ sát vào nhau.

Ánh mắt lấp lóe, lạnh như băng ấy không hề dao động, mặc cho cảm giác như bị một con thú hoang nhìn chằm chằm không hề giảm đi một chút nào.

– Ta.

– Câm mồm vào, ngươi thật là muốn ăn đòn!

Mi sói cười gằn, bà ta bỗng tát một cú như trời giáng vào thẳng má phải của Vũ Thiên, tiếng tát làm không khí lao xao, còn thân hình hắn thì liêu xiêu lùi lại.

– Ngươi vừa xưng hô như nào hả con kiến nhỏ?

Vũ Thiên đứng đối diện không đáp, hắn chỉ lẳng lặng gật đầu ra vẻ xin lỗi rồi loạng choảng bước đi.

– Hừ, tốt hơn hết là ngươi nên làm hết sức đi, coi như tối nay ta cắt nửa phần thức ăn, tên rác rưởi.

Vũ Thiên vẫn giữ im lặng, thân hình nhỏ nhắn của cậu thiếu niên 13 tuổi không để lộ bất kì một vẻ sợ sệt nào.

Hắn đi đến cửa, chuẩn bị bước ra ngoài.

Giọng Mi sói lại vọng ra sau lưng hắn, khiến hắn phẫn nộ đến cực điểm nhưng tuyệt nhiên lại vô lực phản kháng.

"Ta không có thực lực.

"Hắn thì thào, ánh mắt đỏ rực tràn đầy tơ máu.

Bước chân phải ra ngoài đầu tiên như một thói quen, phía sau là ả đàn bà cay độc nhưng mạnh mẽ.

Vũ Thiên rời khỏi căn phòng nhỏ bé thiếu thốn, đặt bước chân ra ngoài không gian rộng lớn.

Trên bầu trời, chim hót vang.

Ánh nắng chiếu rọi mọi thứ, từ những khối kiến trúc khổng lồ đến cực điểm, cho tới những hàng cây xanh rờn đang phủ lá và cành xuống bên dưới.

Hắn bước đều đặn, chân tay dần bình thường trở lại.

Hắn lại hít đều thở sâu, ánh mắt vô thức hướng lên vòm trời cao tít với vô vàn những đám mây to lớn đang thả bồng bềnh theo làn gió.

Ực.

"Ta muốn được làm chính mình!

"Hắn thầm tự nhủ.

Ánh mắt tràn đầy ước ao và hy vọng!

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập