Dịch:
Dưa Hấu
Nếu có thể.
Bất Tử Thiên Hậu thật sự muốn ly hôn với Bất Tử Thiên Hoàng, sau đó chia một nửa tu vi của hắn, lại bắt hắn xuất tiền để nuôi hài tử trong bụng.
Không!
Không được!
Nhất định phải bắt hắn ra đi tay trắng!
Tu vi, bí pháp tất cả đều là của nàng!
Bất Tử Thiên Hoàng nhất định phải ra đi tay trắng mới được!
Chỉ tiếc, những điều này tối đa cũng chỉ có thể nghĩ trong đầu mà thôi.
Trong cái thế giới cá lớn nuốt cá bé này, ngoại trừ Ninh Phi, không ai coi Bất Tử Thiên Hậu ra gì.
Về điểm này, bản thân Bất Tử Thiên Hậu cũng tự hiểu rõ.
Bất kể là Nhân Hoàng hay Bất Tử Thiên Hoàng, bọn hắn đều không coi Bất Tử Thiên Hậu ra gì.
Bất quá, so với Bất Tử Thiên Hoàng tà ác.
Nhân Hoàng vẫn lương thiện hơn nhiều, ít nhất hắn còn chừa cho Bất Tử Thiên Hậu một con đường sống, để nàng và thanh mai trúc mã năm xưa là Ninh Phi tu thành chính quả.
Nhân Hoàng, Tốt!
Bất Tử Thiên Hoàng, Xấu!
Bây giờ Bất Tử Thiên Hậu đại khái đã biết mình nên làm gì.
Trung!
Thành!
"Đến lúc đó."
"Mọi chuyện đành làm phiền Nhân Hoàng.
"Ninh Phi có chút cay đắng chắp tay nói với Lâm Chiêu.
Hắn và Bất Tử Thiên Hậu hiện tại cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể lựa chọn nương tựa vào Lâm Chiêu.
Dù sao sự việc đã phát triển đến nước này, Bất Tử Thiên Hoàng gần như không thể nào buông tha cho bọn hắn, bọn hắn chỉ có thể lựa chọn bám lấy chỗ dựa là Lâm Chiêu.
Nếu không, chờ đợi bọn hắn chỉ có một con đường chết.
Ngoài ra, ngoại trừ mối nguy cơ từ Bất Tử Thiên Hoàng, Ninh Phi và Bất Tử Thiên Hậu còn phải đề phòng những Chí Tôn cấm khu kia.
Dù sao, hai người bọn hắn từng là người của nhất mạch Bất Tử Thiên Hoàng.
Trong số những Chí Tôn cấm khu kia không chừng có kẻ thù hận Bất Tử Thiên Hoàng, lỡ như coi hai người bọn hắn là công cụ để trút giận.
Chờ đợi bọn hắn cũng là một con đường chết.
"Yên tâm."
Lâm Chiêu nhẹ nhàng xua tay.
Hắn đã nói sẽ che chở cho Ninh Phi và Bất Tử Thiên Hậu, vậy thì nhất định sẽ không nuốt lời.
Dù sao người khó chịu cũng không phải hắn, mà là Bất Tử Thiên Hoàng.
Ninh Phi và Bất Tử Thiên Hậu cáo lui rời đi.
Hai vị Thiên Tôn Đạo Đức, Linh Bảo có chút tò mò hỏi:
"Nhân Hoàng đạo hữu, không biết đây là.
"Lâm Chiêu liền kể lại ân oán giữa hắn và Bất Tử Thiên Hoàng, đồng thời hắn cũng chỉ ra lai lịch thân phận của Bất Tử Thiên Hoàng.
"Bất Tử Thiên Hoàng là sinh linh Tiên Vực."
"Bản thể của hắn là một con Tiên Hoàng, năm xưa Đế Tôn cả giáo phi thăng, chính là do hắn âm thầm xúi giục rất nhiều Chí Tôn đánh lén.
.."
"Cuối cùng dẫn đến việc Đế Tôn phi thăng thất bại.
"Nghe vậy, Đạo Đức, Linh Bảo khẽ nhíu mày.
Bọn hắn dò hỏi:
"Thực lực của tên Bất Tử Thiên Hoàng này ra sao?"
"Đã sống được mấy đời rồi?"
Lâm Chiêu trầm ngâm nói:
"Bất Tử Thiên Hoàng tồn tại từ đầu thời Thái Cổ cho đến nay, khoảng thời gian ở giữa ít nhất cũng kéo dài gần trăm vạn năm, cụ thể hắn đã sống được mấy đời ta không rõ, nhưng thực lực của hắn.
"Rất bình thường."
"Tối đa cũng chỉ sánh ngang với người thành đạo đời thứ ba, thứ tư mà thôi.
"Nghe vậy, hai vị Thiên Tôn hơi sững sờ.
"Sống trăm vạn năm?"
"Thực lực mới sánh ngang người thành đạo đời thứ tư?"
"Đúng vậy."
Lâm Chiêu gật đầu, nói:
"Bất Tử Thiên Hoàng hẳn là dựa vào huyết mạch của bản thân để đi lên con đường thuế biến, hắn thiên về phương diện thọ nguyên hơn, đối với việc gia tăng chiến lực hẳn là không lớn.
"Hai vị Thiên Tôn đưa mắt nhìn nhau.
Thảo nào.
Linh Bảo Thiên Tôn trầm ngâm nói:
"Nhân Hoàng đạo hữu, nếu Bất Tử Thiên Hoàng hiện thân, bần đạo tất nhiên sẽ dốc sức tương trợ."
"Bần đạo cũng vậy.
"Đạo Đức Thiên Tôn mỉm cười.
Nghe vậy, Lâm Chiêu mỉm cười gật đầu, hắn nghi ngờ Bất Tử Thiên Hoàng căn bản sẽ không hiện thân.
Bởi vì cách đây không lâu hắn cùng hai vị Thiên Tôn Đạo Đức, Linh Bảo đã gây ra động tĩnh lớn như vậy tại Thiên Binh Cổ Tinh, Bất Tử Thiên Hoàng chắc chắn đã chú ý tới.
Khoan nhắc tới Lâm Chiêu.
Chỉ riêng hai vị Thiên Tôn Đạo Đức và Linh Bảo đã không phải là đối thủ mà Bất Tử Thiên Hoàng có thể đối phó, dù sao đây cũng là hai vị Thiên Tôn đời thứ tư.
Một khi Tru Tiên Kiếm Trận được bày ra.
Bất Tử Thiên Hoàng lấy đầu ra mà đánh?
Một năm sau.
Hài tử trong bụng Bất Tử Thiên Hậu chào đời, Ninh Phi vốn muốn để Bất Tử Thiên Hậu vào trong Nhân Hoàng Sơn sinh hài tử.
Nhưng Bất Tử Thiên Hậu từ chối, nàng lựa chọn sinh con bên ngoài Nhân Hoàng Sơn.
Bởi vì nàng muốn đánh cược một lần, nếu như Bất Tử Thiên Hoàng thực sự hiện thân.
Vậy thì Nhân Hoàng cũng có cơ hội ra tay trấn sát Bất Tử Thiên Hoàng, vốn dĩ Bất Tử Thiên Hậu không muốn đánh cược, nhưng sau khi nhìn thấy Đạo Đức Thiên Tôn và Linh Bảo Thiên Tôn, cuối cùng nàng vẫn lựa chọn đánh cược một lần.
Có hai vị Cổ Thiên Tôn hỗ trợ.
Cơ hội Nhân Hoàng trấn sát Bất Tử Thiên Hoàng sẽ tăng lên rất nhiều.
Đây là cơ hội duy nhất trước mắt, nàng không muốn bỏ lỡ.
Sự thật chứng minh, Bất Tử Thiên Hậu đã cược đúng, nhưng cũng không hoàn toàn thành công.
Bất Tử Thiên Hoàng quả thực đã hiện thân, nhưng không hiện thân hoàn toàn.
"Oa!
"Ngay khoảnh khắc hài tử chào đời.
Một đạo cực đạo thần uy kinh khủng trong khoảnh khắc quét ngang toàn bộ Bắc Đẩu Ngũ Vực.
"Tiện phụ!"
Một tiếng gầm thét vang vọng tinh không.
Sau một khắc, thế nhân chỉ thấy một tòa Phi Tiên Bộc hiển hóa tại vực ngoại, vô tận Tiên khí phiêu đãng trong tinh không, thác nước màu trắng tựa như ngân hà chảy ngược, hùng vĩ và tráng lệ, bên trong có một đạo thân ảnh vĩ ngạn sừng sững.
Rõ ràng là Bất Tử Thiên Hoàng.
Bá!
Ánh mắt chói lọi như đuốc chiếu rọi tới.
Bất Tử Thiên Hoàng biết rõ việc mình hiện thân sẽ gặp nguy hiểm, nhưng hắn vẫn không nhịn được mà hiện thân.
Hết cách rồi.
Nón xanh đã đội lên đầu.
Hắn chắc chắn không thể nào làm ngơ được!
Thân là Thần Minh thời đại Thái Cổ, người mở ra một kỷ nguyên, trong lòng Bất Tử Thiên Hoàng cũng có sự kiêu ngạo của riêng mình.
Có một số giới hạn… Hắn tự nhiên không thể dung nhẫn.
Oanh!
Đao quang chói lọi vượt giới mà đến, Bất Tử Thiên Hoàng nổi giận chém ra một đao, một đao này cách Phi Tiên Bộc chém thẳng về phía Bắc Đẩu.
Hiển nhiên Bất Tử Thiên Hoàng có ý định đánh chìm toàn bộ Bắc Đẩu.
Trong khoảnh khắc, cực đạo thần uy kinh khủng chấn nhiếp hoàn vũ.
Thiên địa vạn đạo giờ khắc này đều phát ra một tiếng bi minh.
Vô tận đao quang xé rách tinh không, trong hư không lờ mờ chảy ra một dòng sông thời gian, phong mang của một đao này cơ hồ xuyên thủng toàn bộ đại vũ trụ.
Trong lúc nhất thời, toàn bộ Bắc Đẩu Ngũ Vực không ngừng rung chuyển, phảng phất như giây tiếp theo sẽ sụp đổ, vô số người đều hoảng sợ tột độ trong giờ khắc này.
"Chuyện gì xảy ra vậy?"
"Chuyện gì xảy ra!"
"Chẳng lẽ trời sập rồi sao?"
Trong lòng vô số người nảy sinh sự sợ hãi.
Ông!
Các đại sinh mệnh cấm khu thức tỉnh, rất nhiều Chí Tôn cấm khu nhao nhao tỉnh lại từ trong giấc ngủ say, bọn hắn bị một đao này của Bất Tử Thiên Hoàng làm cho kinh hãi, trong chớp mắt đã chứng kiến toàn bộ quá trình Bất Tử Thiên Hoàng nổi giận.
"Bất Tử Thiên Hoàng!"
"Đáng chết!
Hắn đây là muốn đánh chìm toàn bộ Bắc Đẩu sao?"
"Mau ngăn hắn lại!
"Trong lòng rất nhiều Chí Tôn cấm khu vừa kinh vừa giận, nơi trầm miên của bọn hắn nằm ngay tại Bắc Đẩu Tinh Vực, nếu Bất Tử Thiên Hoàng đánh chìm Bắc Đẩu, sẽ gây ra ảnh hưởng to lớn cho bọn hắn.
Bất quá rất nhiều Chí Tôn cấm khu ngoài miệng thì hô hào mau ngăn cản Bất Tử Thiên Hoàng, nhưng trớ trêu thay lại chẳng có ai ra tay.
Nói đùa.
Một kích trong cơn thịnh nộ của một vị Thiên Hoàng.
Những Chí Tôn cấm khu như bọn hắn lấy đầu ra mà cản?
Không hề khoa trương mà nói, trong số rất nhiều Chí Tôn cấm khu hiện tại, không có bất kỳ ai có thể đỡ được một đao này của Bất Tử Thiên Hoàng, cho dù có đỡ được, cuối cùng cũng sẽ mất đi nửa cái mạng.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập