Chương 92: Để Phái Khổ Diệp Vĩ Đại Trở Lại! Diệp Phàm Là Con Chó Nằm Không Cũng Thắng!

Dịch:

Dưa Hấu

Oanh!

Khí thế của đạo thân ảnh kia chợt tăng vọt.

Đại Đạo Bảo Bình trên đỉnh đầu nàng tản ra uy năng cực kỳ khủng bố, một thân khí thế giờ khắc này không ngừng leo thang, tuy nói vẫn cùng cảnh giới với Diệp Phàm, nhưng chiến lực lại không biết đã tăng lên bao nhiêu lần.

Ông!

Đạo thân ảnh kia bước ra một bước, nàng nâng bàn tay ngọc ngà ẩn dưới lớp sương mù xám lên, một chưởng mang theo thần uy kinh khủng vỗ ra, trong nháy mắt liền giết đến trước mặt Diệp Phàm, sau đó trực tiếp đánh bay hắn ra ngoài.

"Ngọa tào!"

Sắc mặt Diệp Phàm biến đổi.

Hắn lập tức cảm giác được thực lực của đạo thân ảnh trước mắt tựa hồ đã có sự thay đổi, không còn bị giới hạn ở Luân Hải Bí Cảnh như vừa rồi nữa.

Oanh!

Thân ảnh Diệp Phàm bay ngược ra ngoài, lực đạo kinh khủng chấn cho toàn thân hắn run rẩy, ngũ tạng lục phủ đều bị lệch vị trí.

"Khụ khụ.

.."

"Ta thu hồi lại câu nói vừa rồi.

"Diệp Phàm không nhịn được muốn giơ tay xin hàng, nhưng chẳng có tác dụng gì.

Bá!

Đạo thân ảnh kia lần nữa lao tới, Đại Đạo Bảo Bình treo lơ lửng trên không, diễn hóa ra từng đạo thần hình cường thế đánh tới, dùng thần uy thuần túy nhất bộc phát ra uy thế vô tận.

"Mẹ nó!

"Ánh mắt Diệp Phàm ngưng lại.

Hắn đè nén mọi tạp niệm trong lòng, toàn tâm toàn ý lao vào chém giết với đạo thân ảnh trước mắt.

Oanh!

Diệp Phàm đưa tay diễn hóa Hỗn Nguyên Quyền, hắn đánh ra một đạo thần quang Hỗn Nguyên, va chạm mạnh mẽ với Đại Đạo Bảo Bình, sau đó.

Rắc!

Chỉ nghe một tiếng xương gãy vang lên.

Cánh tay Diệp Phàm trực tiếp bị vô số thần hình do Đại Đạo Bảo Bình diễn hóa ra bẻ gãy ngay tại chỗ.

"Ngọa tào!"

"Cứng vậy sao?"

Sắc mặt hắn biến đổi.

Nhưng mà đúng lúc này, trong tay đạo thân ảnh kia đột nhiên xuất hiện một thanh tiên kiếm sắc bén, nàng nhẹ nhàng vung kiếm, kiếm quang lóe lên, trực tiếp chém đứt cánh tay đã gãy của Diệp Phàm, giúp hắn tránh khỏi nỗi đau đớn khi bị gãy tay.

Diệp Phàm:

Ta cảm tạ ngươi!

Phập!

Kiếm quang chói lọi vạch phá sương mù xám, một cánh tay của Diệp Phàm bị chém đứt ngay tại chỗ, thần sắc hắn có chút vặn vẹo, nhưng cũng đã quen rồi, dù sao đây cũng không phải lần đầu tiên hắn bị gãy tay gãy chân.

"Diệp Phàm.

.."

Thần sắc Cơ Tử Nguyệt có chút hoảng hốt.

Nàng vừa mới thở phào nhẹ nhõm khi thấy Diệp Phàm thoát khỏi nguy hiểm, không ngờ đó mới chỉ là bắt đầu.

"Tới đây!"

"Tiếp tục!

"Diệp Phàm gầm nhẹ một tiếng.

Trong tuyệt cảnh, hắn đã cảm ngộ được một thứ gì đó cực kỳ đặc thù, hiện tại thi triển thần thuật càng thêm trôi chảy.

Oanh!

Quyền quang chói lọi xuyên qua tầng tầng sương mù xám, muốn nhất cử đánh nổ chiếc Đại Đạo Bảo Bình giữa không trung.

Bá!

Sau một khắc, lại là một đạo kiếm quang xé rách không gian lao tới.

A!

Diệp Phàm hét thảm một tiếng.

Chân trái của hắn trực tiếp bị chém đứt, đạo kiếm quang kia cực kỳ sắc bén, căn bản không giống như thứ mà cảnh giới này có thể chém ra được.

Rất rõ ràng.

Đề bài này đã vượt quá giới hạn.

Diệp Phàm muốn kháng nghị, nhưng hắn hoàn toàn không có cơ hội.

Diệp Phàm dựa vào một tay một chân còn lại để tiếp tục chém giết với đạo thân ảnh trước mắt.

Nhưng chỉ qua vài hiệp.

Bá!

Kiếm quang lần nữa chém ra từ trong sương mù xám, tia sáng sắc bén phảng phất có thể xé rách không gian, trong nháy mắt liền đến trước mặt Diệp Phàm, trực tiếp chém đứt nốt cánh tay còn lại của hắn.

"Gian lận!"

"Ngươi đang gian lận!

"Diệp Phàm đau đớn kháng nghị.

Hắn bây giờ thật sự chỉ còn lại một cái chân.

Bá!

Kiếm quang lóe lên, cái chân còn lại của Diệp Phàm cũng đứt nốt.

Khổ!

Quá khổ rồi!

Trong phòng trực tiếp, rất nhiều thành viên đều trợn mắt hốc mồm.

'Nhân Dục Đạo Tổ Sư Gia:

Cảnh tượng này sao có cảm giác quen quen?

Lại gãy tay gãy chân rồi.

'Cơ Hư Không Bình Thường Không Có Gì Lạ:

Hoang Cổ Cấm Địa?

'Già Thiên Đệ Nhất Điểm Tử:

Tiếp theo có phải là đến phần nhận thưởng không?

'Hắc Hoàng:

Gâu!

Phần thưởng?

Phần thưởng gì?

'Nhân Dục Đạo Tổ Sư Gia:

Diệp Phàm càng khổ, phần thưởng càng lớn.

'Cơ Hư Không Bình Thường Không Có Gì Lạ:

Tò mò.

'Già Thiên Đệ Nhất Điểm Tử:

Tò mò.

Nhân Hoàng Sơn.

Dưới gốc Ngộ Đạo Cổ Trà Thụ.

Hai vị Thiên Tôn Đạo Đức, Linh Bảo đưa mắt nhìn nhau.

Bọn hắn nhìn bộ dạng thê thảm của Diệp Phàm, có lòng muốn ra tay giúp đỡ vị đồng hương này vượt qua kiếp nạn.

Nhưng Lâm Chiêu đã ra tay ngăn cản bọn hắn, hắn bày tỏ:

"Chỉ có tuyệt cảnh thực sự mới có thể kích phát tiềm năng của một người!

"Nghe vậy, hai vị Thiên Tôn nhìn nhau.

Lâm Chiêu đầy hứng thú theo dõi hình ảnh đang phát sóng trực tiếp.

Hắn đang suy nghĩ.

Mình có nên nhúng tay vào một chút không?

Dù sao chỉ dựa vào một mình Nữ Đế thì cuối cùng vẫn không thể làm cho phái Khổ Diệp phát dương quang đại được, có lẽ chỉ khi hắn đích thân ra tay mới có thể khiến Diệp Thiên Đế trở nên vĩ đại hơn!

Vậy thì, nên làm khổ Diệp Phàm như thế nào đây?

Lâm Chiêu đã nghĩ ra một cách hay.

Thiên kiếp của nhân gian vũ trụ cuối cùng vẫn hơi quá đơn giản, thiên kiếp nhân hình của các vị Đế và Hoàng qua các thời đại cơ hồ không có chút tính khiêu chiến nào, Diệp Thiên Đế tương lai chính là một trong ba vị Thiên Đế.

Thiên Đế tự nhiên phải quyết đấu với Thiên Đế.

Cho nên, quyết định là ngươi!

Thích Uống Sữa Thú Nhất!

Nếu như.

Diệp Phàm trong lúc độ kiếp mà hô to một tiếng Thích Uống Sữa Thú Nhất.

Cũng không biết sẽ xảy ra chuyện gì nhỉ?

Thật khiến người ta tò mò.

Đương nhiên muốn Diệp Phàm hô to Thích Uống Sữa Thú Nhất trong lúc độ kiếp, thì trước tiên phải làm cho hắn biết được danh hiệu này đã.

Làm sao để hắn biết đây?

Nhắn tin riêng trong nhóm?

Không được!

Nãi Oa không chừng đang âm thầm theo dõi, tuyệt đối không thể nói trong nhóm được, chỉ có thể nghĩ cách từ chỗ khác.

Mắt Lâm Chiêu sáng lên, hắn đã nghĩ ra một cách hay.

Một khi kế hoạch này của hắn thành công, hắn nhất định sẽ nhảy vọt lên trở thành Đại Đại Giáo Chủ của phái Khổ Diệp, Đại Giáo Chủ Niếp Niếp cũng phải xếp dưới hắn, Phó Giáo Chủ Nãi Oa cũng phải bưng trà rót nước cho hắn.

Hết cách rồi.

Triệt để hết cách rồi.

"Khụ khụ.

"Diệp Phàm nằm trong vũng máu với vẻ mặt sống không bằng chết.

Hắn trực tiếp bị kiếm quang chém thành nhân trệ, cả người đều có chút mờ mịt.

Chuyến lịch luyện này khó khăn đến vậy sao?

Vượt quá giới hạn!

Vượt quá giới hạn rồi!

"Diệp Phàm!"

Cơ Tử Nguyệt lo lắng chạy tới.

"Hả?"

Diệp Phàm lấy lại tinh thần.

Hắn ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy đạo thân ảnh trong sương mù xám kia đã rút lui từ lúc nào, toàn bộ Thanh Đồng Tiên Điện đều trở nên yên tĩnh.

Trong lòng Diệp Phàm vui mừng.

Khảo nghiệm kết thúc rồi?

Vậy thì.

Tiếp theo chính là giao diện nhận thưởng!

"Nhanh!"

"Đỡ ta dậy!"

"Ta còn có thể chiến tiếp!

"Diệp Phàm có chút kích động nói.

"Ngươi.

.."

Cơ Tử Nguyệt mờ mịt nhìn hắn.

Thế này thì đỡ kiểu gì?"

Thôi bỏ đi!"

Diệp Phàm cố nén đau đớn.

Hắn giống như một con giòi, từng chút một bò về phía sâu nhất của Thanh Đồng Tiên Điện.

"Ấy?"

"Để ta ôm ngươi đi.

"Cơ Tử Nguyệt hiểu ý, ôm Diệp Phàm vào lòng, nàng còn giúp nhặt lại tay chân đã đứt của hắn, sau đó cứ thế đi thẳng về phía sâu nhất của Thanh Đồng Tiên Điện.

Dọc đường đi, bọn họ không gặp phải bất kỳ nguy hiểm nào.

Rất nhanh, bọn họ liền nhìn thấy một luồng Vạn Vật Mẫu Khí chói lọi nơi sâu nhất của Tiên Điện.

Giao diện nhận thưởng, Vạn Vật Mẫu Khí Nguyên Căn!

Nữ Đế là MVP!

Diệp Phàm là con chó nằm không cũng được nhận thưởng!

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập