Dịch:
Dưa Hấu
Trong nguyên tác.
Thái Cổ Hoàng Tộc tại Bắc Đẩu rất nhiều.
Vạn Long Tổ, Hỏa Lân Động, Hoàng Kim Tộc Địa, Huyết Hoàng Sơn, Nguyên Thủy Hồ, Đấu Chiến Thánh Viên, Thần Tằm nhất tộc.
Nhưng hiện tại, số lượng Hoàng tộc Thái Cổ nổi lên mặt nước cũng không nhiều.
Bởi vì một số Cổ Hoàng vẫn chưa xuất thế, như Huyết Hoàng Cổ Hoàng, Nguyên Hoàng, Đấu Chiến Thánh Hoàng, Thần Tằm Cổ Hoàng.
Bây giờ vẫn còn cách thời điểm cuối Thái Cổ một đoạn thời gian.
Trên đỉnh Nhân Hoàng Sơn.
Lâm Chiêu bình tĩnh ngồi xếp bằng, thân hình vĩ ngạn, mái tóc đen dày xõa xuống vai, khuôn mặt anh tuấn không lộ chút cảm xúc, đôi mắt thâm thúy tựa như có thể nhìn thấu lòng người.
Hắn mặc cho vạn linh triều bái mình.
Cuối cùng hắn nhẹ nhàng phất tay, nâng mọi người dậy.
Lập tức, Lâm Chiêu cũng không nói nhiều lời sáo rỗng.
Hắn đi thẳng vào vấn đề:
"Hôm nay bản hoàng sẽ giảng đạo tại nơi này trong ba năm, có thể lãnh ngộ được bao nhiêu toàn bộ dựa vào ngộ tính của các ngươi.
"Dứt lời, Lâm Chiêu bắt đầu nhẹ giọng giải thích về lý giải Đại Đạo của bản thân, trong đó bao hàm cả những cảm ngộ tu luyện của hắn đối với các đại bí cảnh.
Đây là truyền thống của mỗi vị thành đạo giả.
Vạn tộc đến triều bái.
Hoàng giả giảng đạo.
Đương nhiên vạn tộc ở đây không chỉ riêng Thái Cổ vạn tộc, mà là toàn bộ chúng sinh vạn tộc trong vũ trụ, Thái Cổ vạn tộc chỉ là một phần trong số đó mà thôi.
Hai khái niệm này không thể gộp làm một.
Ầm ầm!
Lâm Chiêu ngồi xếp bằng trên đỉnh Nhân Hoàng Sơn, trong miệng hắn phun ra Đại Đạo chân ngôn, vô tận thiên địa dị tượng buông xuống, ngàn vạn pháp tắc diễn hóa thành trật tự thần liên, thiên địa vạn đạo cùng Thiên Tâm cộng hưởng, thiên hoa loạn trụy, địa dũng kim liên.
Chứng kiến cảnh tượng này, vạn tộc chúng sinh vội vàng yên lặng ngồi xuống.
Bọn hắn hết sức chăm chú lắng nghe Nhân Hoàng giảng giải đại đạo chân ngôn, say sưa như si như dại.
Rất nhanh, thời gian ba năm thấm thoắt trôi qua.
Đúng giờ, Lâm Chiêu ngừng giảng đạo, vạn tộc chúng sinh có chút tiếc nuối mở mắt ra.
Bọn hắn ngước nhìn về phía Nhân Hoàng, muốn khẩn cầu hắn giảng thêm vài năm nữa, nhưng Lâm Chiêu không cho bọn hắn cơ hội mở miệng, liền phất tay nói:
"Thời gian đã đến, các ngươi tự rời đi thôi.
"Nhân Hoàng đã mở miệng, vạn tộc chúng sinh không dám không tuân, bọn hắn dù có tiếc nuối đến đâu cũng chỉ có thể bất đắc dĩ rời đi.
"Chúng ta bái tạ ơn giảng đạo của Nhân Hoàng."
Vạn tộc chúng sinh cung kính hành lễ, cuối cùng mới lục tục rời đi.
Lâm Chiêu nhìn theo bóng lưng bọn hắn.
Hắn bất động thanh sắc truyền âm giữ lại một nhóm người, chính là đám Nhân tộc mồm miệng lanh lợi đã khẩu chiến với Thái Cổ tộc bên ngoài Cổ Hoàng Sơn lúc trước.
Cổ Hoàng Sơn này của hắn quá trống trải, hắn định giữ những người này lại để hỗ trợ xử lý một vài việc vặt.
Thuận tiện.
cũng là cho bọn hắn một con đường sống.
Dù sao bọn hắn đã đắc tội với Thái Cổ vạn tộc.
Những kẻ thuộc Thái Cổ tộc kia không dám động thủ tại Nhân Hoàng Sơn, nhưng ra khỏi Nhân Hoàng Sơn thì lại là chuyện khác.
Đến lúc đó, Lâm Chiêu thân là một đời Hoàng giả, cũng không tiện nhúng tay vào ân oán giữa bọn họ.
Nghĩ đi nghĩ lại, chi bằng giữ bọn hắn lại Nhân Hoàng Sơn cho xong chuyện, vừa vặn hắn cũng đang thiếu nhân thủ hỗ trợ cai quản Nhân Hoàng Sơn.
Những người kia nhận được truyền âm của Lâm Chiêu, vẻ mặt đầy kích động quay trở lại, một lần nữa đứng trên đỉnh Nhân Hoàng Sơn, cung kính hành lễ với Lâm Chiêu:
"Bái kiến Nhân Hoàng!"
"Được.
.."
Lâm Chiêu khẽ gật đầu.
Hắn bình tĩnh nói:
"Đạo trường của bản hoàng còn thiếu vài người phụ việc, các ngươi có nguyện ý ở lại Nhân Hoàng Sơn không?"
Nghe vậy, sắc mặt mấy người kia lập tức đại hỉ.
Bọn hắn vội vàng quỳ lạy Lâm Chiêu:
"Đệ tử nguyện ý, đa tạ ân điển của Nhân Hoàng!
"Tự xưng đệ tử là bởi vì bọn hắn gia nhập nhất mạch Nhân Hoàng Sơn, cũng được coi là người của Nhân Hoàng Sơn.
Còn việc đa tạ ân điển.
là bởi vì bọn hắn hiểu rõ Nhân Hoàng đang mở cho bọn hắn một con đường sống.
"Phải."
Lâm Chiêu bình tĩnh phất tay:
"Lui ra đi."
"Vâng!
"Những người kia cung kính lui xuống.
Một lát sau, một bóng hình xinh đẹp thanh lệ thoát tục xuất hiện trên đỉnh Nhân Hoàng Sơn.
Nữ tử kia dáng người thướt tha yêu kiều, cao gầy mảnh mai, làn da trắng nõn, đôi mắt đẹp màu thủy lam sóng nước long lanh.
"Nhân Hoàng thật sự là thương hại thế nhân."
Hỏa Lân Nhi cười tủm tỉm nói.
Nghe vậy, Lâm Chiêu ngoái đầu nhìn nàng, hắn khẽ nói:
"Năm xưa ta cũng chẳng khác gì bọn hắn.
"Hỏa Lân Nhi hơi khựng lại.
Năm xưa Lâm Chiêu ra sao?
Trong lòng nàng rõ như ban ngày, e rằng còn chật vật hơn đám người này nhiều, nhưng bây giờ đã khác.
Hắn là Hoàng!
Hắn là Nhân Hoàng chí cao vô thượng!
Hắn là thần minh vô thượng được vạn tộc cùng tôn kính!
Hỏa Lân Nhi kinh ngạc nhìn Lâm Chiêu trước mắt, trong mắt nàng toát lên một tia kính nể, giọng nói êm ái vang lên:
"Nhân Hoàng quả thật là nhân kiệt cái thế!
"Nghe lời này, Lâm Chiêu có chút dở khóc dở cười.
Trong nguyên tác, quan hệ giữa Hỏa Lân Nhi và Diệp Phàm dường như cũng rất tốt, mở miệng một câu Diệp huynh thật là nhân kiệt cái thế, đến cuối cùng trực tiếp dẫn theo ca ca nàng cùng đại quân Thiên Đình của Diệp Phàm phi thăng thành Tiên.
Chậc chậc chậc.
Phụ thân nàng, Kỳ Lân Cổ Hoàng, liều sống liều chết cả đời, kết quả ngay cả cái bóng của Tiên Vực cũng không thấy đâu.
Đây chính là sự chênh lệch.
Lâm Chiêu tiện tay chỉ vào chỗ ngồi trước mặt, nói:
"Hỏa Kỳ Tử đạo hữu sao không đến?"
Hỏa Lân Nhi thận trọng ngồi xuống:
"Huynh trưởng có chút xấu hổ khi đối mặt với ngươi.
"Nói xong, chính nàng cũng không nhịn được
bật cười, trước kia Hỏa Kỳ Tử cực kỳ khó chịu với Lâm Chiêu.
Bởi vì Hỏa Lân Nhi từng có một khoảng thời gian thường xuyên tiếp xúc với Lâm Chiêu, Hỏa Kỳ Tử thân là một kẻ cuồng muội khống, tự nhiên trong lòng không thoải mái.
Nhưng hiện tại, Lâm Chiêu đã chứng đạo thành tựu Nhân Hoàng, Hỏa Kỳ Tử dù có khó chịu đến đâu cũng không dám hó hé nửa lời.
Nghe vậy, Lâm Chiêu bất đắc dĩ cười.
Hắn có chút phiền muộn nói:
"Bằng hữu của ta trên thế giới này vốn không nhiều, Hỏa Kỳ Tử đạo huynh đâu cần phải như vậy, chuyện năm đó ta cũng không để trong lòng.
"Hỏa Lân Nhi mỉm cười, nàng cùng Lâm Chiêu hàn huyên đôi câu, rồi đột nhiên hỏi một vấn đề.
"Lâm Chiêu."
"Ngươi có biết tình hình hiện tại của phụ thân ta không?"
Giọng Hỏa Lân Nhi thoáng chút lo lắng.
Nàng và phụ thân Kỳ Lân Cổ Hoàng đã mấy chục vạn năm không gặp mặt, nếu không phải thần linh trong Cổ Hoàng Binh Kỳ Lân Trượng báo hiệu Cổ Hoàng vẫn chưa chết.
nàng còn nghi ngờ phụ thân mình có khi nào đã qua đời rồi hay không.
Lâm Chiêu trầm ngâm nói:
"Kỳ Lân Cổ Hoàng hẳn là chưa chết."
"Ngày ta thành đạo, từng cảm ứng được thần niệm của hắn tại Thái Sơ Cổ Quáng.
"Nghe vậy, thần sắc Hỏa Lân Nhi vui mừng khôn xiết.
"Phụ thân.
"Không sao là tốt rồi."
"Hắn không sao là tốt rồi.
"Gương mặt xinh đẹp của nàng thoáng lộ vẻ tịch mịch.
"Ngươi rất muốn gặp phụ thân sao?"
Lâm Chiêu khẽ nói:
"Ba trăm năm sau, ta sẽ đi một chuyến đến các đại sinh mệnh cấm khu.
Nếu ngươi muốn gặp phụ thân, có thể đi cùng ta.
"Có thể chứ?"
Hỏa Lân Nhi tràn đầy mong đợi.
"Chúng ta là bằng hữu, đương nhiên có thể."
Lâm Chiêu cười nói.
Đối với bằng hữu, hắn chưa bao giờ bạc đãi, giúp được thì giúp.
"Được!"
Hỏa Lân Nhi vui vẻ nói:
"Lâm Chiêu, ba trăm năm sau ta sẽ lại tới tìm ngươi.
"Dứt lời, nàng liền đứng dậy cáo từ.
"Được."
Hắn nhìn theo bóng lưng Hỏa Lân Nhi rời đi, sau đó chậm rãi nhắm mắt lại.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập