Tại Nhân Hoàng Sơn.
Lâm Chiêu nhìn chăm chú vào giao diện Group Chat.
Ánh mắt hắn dừng lại lâu hơn một chút trên dòng chữ thành viên
"Diệp Hắc (Benz Đại Đế)"
"Giai đoạn hiện tại, hẳn là Diệp Phàm còn chưa ngồi Cửu Long Kéo Quan đi tới Bắc Đẩu bước vào con đường tu hành."
Lâm Chiêu thầm nghĩ.
Đương nhiên, đó cũng không phải là điều quan trọng nhất.
Quan trọng nhất là dòng thời gian hắn đang ở và dòng thời gian của Diệp Phàm liệu có liên quan hay không?
Thế giới của cả hai liệu có phải là cùng một thế giới?
Vũ trụ Già Thiên bên phía Diệp Phàm, có tồn tại một người như hắn hay không?
Đây là vấn đề liên quan đến thuyết vũ trụ song song!
Bất quá Lâm Chiêu đoán chừng cả hai hẳn là cùng một thế giới, dù sao cũng phải nhìn xem Chủ nhóm là ai.
Hoang Thiên Đế!
Nhóc tì kia!
Nếu thế giới của Lâm Chiêu và Diệp Phàm không phải là một, vậy thì cuộc trò chuyện trong nhóm này ý nghĩa không lớn.
Bởi vì tương lai căn bản không biết nhau, trong nguyên tác Già Thiên vũ trụ vốn không có nhân vật Lâm Chiêu.
Nếu Diệp Phàm và Lâm Chiêu ở hai thế giới khác biệt, vậy thì tương lai bọn họ tất nhiên sẽ không quen biết.
Nhưng sự tồn tại của Group Chat, bản thân nó đã chứng minh rất nhiều điều.
Tương lai Lâm Chiêu quen biết Hoang Thiên Đế, vậy thì chắc chắn cũng sẽ quen biết Diệp Thiên Đế.
Tất nhiên mọi người đều biết nhau, như vậy bọn hắn trong nhóm chắc chắn phải cùng ở trong một thế giới.
Nghĩ tới đây, Lâm Chiêu dần yên lòng.
Hắn đóng lại giao diện trò chuyện trước mắt, đưa ánh mắt nhìn về phía bên ngoài Nhân Hoàng Sơn.
Ngoài núi, đại diện vạn tộc đã nhao nhao đến bái kiến.
Trong vũ trụ cũng có không ít thế lực đã bước lên Tinh Không Cổ Lộ đi tới Bắc Đẩu, chuẩn bị đến triều bái vị tân tấn Nhân Hoàng là hắn.
Lâm Chiêu khẽ nhíu mày, hắn cũng không vội vã triệu kiến bọn họ.
Thay vào đó, hắn nhắm mắt dưỡng thần, dù sao vẫn còn không ít thế lực đang trên đường tới, chi bằng đợi đến lúc đó gặp mặt một thể.
Hắn lười phải gặp riêng từng người một.
"Hả?"
Đúng lúc này, Lâm Chiêu đột nhiên nhìn thấy một chuyện thú vị.
Bên ngoài Nhân Hoàng Sơn.
Đại diện vạn tộc lặng lẽ chờ đợi tại đây, bất kể là Thái Cổ Hoàng Tộc hay là Vương Tộc, tất cả đều đã đến đông đủ.
Nhân Hoàng không nói rõ là không gặp bọn hắn, nghĩa là thời cơ chưa tới, không ai dám can đảm tự tiện rời đi.
Nhưng việc phải đứng chung một chỗ với rất nhiều Nhân tộc ti tiện khiến một số kẻ thuộc Thái Cổ tộc cảm thấy bực bội.
Hai bên trừng mắt nhìn nhau, cứ như vậy mà hằm hè ngay bên ngoài Nhân Hoàng Sơn.
Theo lý mà nói, loại chuyện này ở quá khứ là không thể nào xảy ra.
Dù sao Nhân tộc Bắc Đẩu đứng trước mặt Thái Cổ tộc thật sự hoàn toàn không phải là đối thủ, chỉ có thể coi là nô lệ và huyết thực.
Nhưng lúc này không giống ngày xưa, theo việc Lâm Chiêu cường thế chứng đạo, địa vị của toàn bộ Nhân tộc Bắc Đẩu nước lên thì thuyền lên.
Cho dù là Thái Cổ tộc cũng không dám tự tiện ức hiếp bọn họ.
Chính vì lẽ đó, Nhân tộc Bắc Đẩu bắt đầu vùng lên.
Trước mắt, ngay bên ngoài Nhân Hoàng Sơn, một tu sĩ Nhân tộc cảnh giới Đạo Cung nho nhỏ lại dám điên cuồng khiêu khích một vị Thái Cổ Vương Giả cấp bậc Tiên Tam.
"Tới!"
"Có gan thì giết ta đi!
"Vị tu sĩ Nhân tộc kia không chút kiêng kỵ khiêu khích, hắn chỉ tay vào ngọn núi lớn Nhân Hoàng Sơn mà nói:
"Có gan ngươi ngay tại thánh địa vô thượng Nhân Hoàng Sơn của Nhân tộc ta, ngay trước mặt Nhân Hoàng vô thượng của tộc ta, giết ta!"
"Giết ta!"
"Giết ta đi!"
"Ta cầu ngươi giết ta!
"Vị tu sĩ Nhân tộc kia không ngừng khiêu khích.
Chứng kiến cảnh này, sắc mặt vị Thái Cổ Vương Giả kia trầm xuống, rõ ràng con kiến hôi trước mắt chỉ là một tu sĩ Đạo Cung mà thôi.
Hắn chỉ cần một ánh mắt là có thể trừng chết, nhưng hết lần này tới lần khác hắn không dám động thủ.
Dù sao nơi đây chính là Nhân Hoàng Sơn, vị tân tấn Nhân Hoàng kia nói không chừng đang quan sát ngay trong núi.
Một khi hắn dám động thủ?
Chỉ sợ con kiến hôi trước mắt chưa chết, hắn đã phải chết trước.
Tuy nghĩ thế, nhưng vị Thái Cổ Vương này chỉ có thể giữ im lặng, hắn mặc kệ con kiến hôi trước mắt không chút kiêng kỵ khiêu khích mình, cuối cùng vẫn không dám ra tay.
"Ha ha ha ha!"
"Sợ?"
"Hèn?"
"Ta cho ngươi biết!"
"Nhân tộc ta bây giờ cũng có chỗ dựa!"
"Nhân tộc ta bây giờ cũng có Cổ Hoàng trấn áp đương thời!"
"Trước đó ta không quản, nhưng bây giờ?
Các ngươi, Thái Cổ vạn tộc, tất cả đều mẹ nó thành thật nằm sấp xuống cho ta!"
"Một đời này là thiên hạ của Nhân tộc ta!
"Vị tu sĩ Nhân tộc kia không chút kiêng kỵ cười lớn, những lời này của hắn lập tức khiến không ít Nhân tộc hùa theo.
"Hay!"
"Nói hay lắm!"
"Tại một đời này, ta mẹ nó quản ngươi là cái chó má Thái Cổ vạn tộc gì?
Là rồng thì cuộn lại, là hổ thì nằm xuống cho ta!"
"Không phục?"
"Vậy ngươi giết ta đi!"
"Có ngon thì ngay tại thánh địa vô thượng Nhân Hoàng Sơn của Nhân tộc ta, ngay trước mặt Nhân Hoàng vô thượng của tộc ta, giết ta xem!
"Đám đông Nhân tộc hét lớn.
Ta đánh không lại ngươi.
Nhưng ngươi dám giết ta sao?
Thấy cảnh này, sắc mặt toàn bộ thành viên Thái Cổ vạn tộc đều tối sầm lại.
Nhưng trớ trêu thay, bọn hắn một câu cũng không thốt nên lời, ở phía trước nhất, mấy đại Hoàng Tộc đều im lặng không nói.
Tổ tiên Hoàng giả của bọn hắn trong thời gian tại vị đều từng chủ trương vạn tộc cùng tồn tại, bởi vậy những Hoàng tộc này ngày thường cũng không quá mức ức hiếp Nhân tộc.
Dù sao bọn hắn còn muốn giữ thể diện, không thể làm trái ý chí của Cổ Hoàng nhà mình.
Dưới mắt, đối mặt với đám Nhân tộc đang giở thói vô lại, mấy đại Hoàng Tộc rất ăn ý lựa chọn không nói một lời.
Nhân tộc Bắc Đẩu bị Thái Cổ vạn tộc chèn ép quá mức tàn nhẫn, bây giờ chạm đáy bật lại, cơ hồ tất cả mọi người đều vùng lên.
Vút!
Càng ngày càng nhiều người đến triều bái, điều này cũng khiến tình hình bên ngoài Nhân Hoàng Sơn gần như sắp mất kiểm soát.
Tuy nói người của Thái Cổ vạn tộc không dám động thủ, nhưng đại diện Nhân tộc sẽ không động thủ khiêu khích, đã có người bắt đầu rục rịch muốn thử.
"Được rồi."
Đúng lúc này, một tiếng cười nhạt vang vọng thiên địa.
Lâm Chiêu mở miệng ngăn lại màn kịch khôi hài này, nhưng hắn cũng không trừng trị bất luận kẻ nào.
Dù sao hắn cũng cảm thấy thật thú vị, Nhân tộc Bắc Đẩu bị Thái Cổ vạn tộc ức hiếp quá ác liệt, hắn không ngại để Nhân tộc mượn uy thế của mình mà ức hiếp ngược lại.
Kẻ khinh người, người hằng khinh chi.
Hôm nay ngươi mạnh hơn ta, mặc cho ngươi tùy tiện bắt nạt.
Nhưng nếu ngày mai ta mạnh hơn ngươi… Ha ha.
Lâm Chiêu ra ý bảo đại diện vạn tộc tiến vào Nhân Hoàng Sơn, hắn xếp bằng trên đỉnh núi, thân hình vĩ ngạn, tóc đen xõa dài, khuôn mặt tuấn lãng, đôi mắt thâm thúy phảng phất có thể xuyên qua vạn cổ tuế nguyệt.
Đại diện vạn tộc cung kính tiến vào trong núi, dẫn đầu rõ ràng là tam phương thế lực Vạn Long Tổ, Hoàng Kim Tộc Địa và Hỏa Lân Động.
"Chúng ta bái kiến Nhân Hoàng!"
Các thế lực vạn tộc hướng về phía Lâm Chiêu trên đỉnh núi quỳ bái.
Lâm Chiêu nhìn về phía đoàn người Hỏa Lân Động, ánh mắt hắn dừng lại trên người một nữ tử.
Nữ tử kia khuôn mặt tuyệt mỹ, mắt ngọc mày ngài, ánh mắt lưu chuyển, đôi mắt màu xanh thẳm thanh tịnh mà sáng ngời, phảng phất có thể nhìn thấu lòng người.
Nàng là nữ nhi của Kỳ Lân Cổ Hoàng, Hỏa Lân Nhi.
Quan hệ giữa Lâm Chiêu và nàng thật sự không tệ.
Trước kia hắn cùng Hỏa Lân Động kết thù hận, cuối cùng Hỏa Lân Nhi đứng ra hóa giải ân oán này, hơn nữa còn nhìn ra thiên phú của hắn phi thường nên đã đầu tư đặt cược từ sớm.
Bởi vậy đối với Lâm Chiêu mà nói, Hỏa Lân Nhi cũng được coi là một người bằng hữu hiếm hoi của hắn.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập