Ngoài cửa sổ hành lang, trời tối đặc.
Không mưa.
Nhưng trên nền gạch nơi Hoàng vừa bước qua, một dấu chân ướt in lại rất rõ.
Chỉ một dấu.
Không nối tiếp.
Không có dấu thứ hai.
Nó nằm đó vài giây — đủ lâu để tất cả đều nhìn thấy — rồi nhạt dần, khô đi, như thể nước chưa từng tồn tại.
Không ai lên tiếng ngay.
Người trực camera cúi xuống, đặt tay chạm thử nền gạch.
Khô.
Không ẩm.
Không lạnh.
Anh ta liếc nhìn giày Hoàng, rồi nhìn lại vị trí vừa có dấu nước.
"Có thể là do ai đó vừa đi qua trước đó.
"Câu nói tự tắt giữa chừng.
Không ai hỏi lại.
Lâm đứng yên thêm vài giây.
Ông không nhìn dấu chân nữa — ông nhìn Hoàng.
"Đưa cậu ấy vào phòng theo dõi riêng.
Hai người trực luân phiên.
Không để một mình.
"Giọng ông bình thản, như thể chỉ là quy trình.
Không ai nói đến lý do.
***
Hoàng được chuyển vào phòng nghỉ tạm cạnh phòng giám sát.
Cửa mở.
Camera hoạt động.
Một cán bộ ngồi trước màn hình.
Một người đứng ở hành lang.
Không phải vì tin có thứ gì đó.
Chỉ vì mọi thứ đang vượt quá phạm vi quen thuộc.
Trong lúc thay áo, Hoàng khựng lại một nhịp.
Cổ áo ướt.
Không phải ướt nhiều.
Chỉ là một vòng ẩm mỏng quanh cổ.
Khi anh sờ tay vào, nó biến mất.
Sáng hôm sau, tin báo từ thôn bên cạnh khiến phòng làm việc lặng đi.
Một người đàn ông mất tích trong đêm.
Cửa khóa trong.
Không có dấu hiệu cạy phá.
Gia đình nói ông ta gần đây hay nhắc tới chuyện giếng làng.
Hôm tát nước, ông từng đứng xem rất lâu.
Hai cây số.
Lâm nhìn bản đồ xã dán trên tường.
Nếu là hung thủ, hung thủ đã rời khỏi khu vực giếng.
Nếu không phải hung thủ.
Ý nghĩ đó dừng lại giữa chừng.
Một đồng nghiệp lên tiếng:
"Hay có người lợi dụng chuyện này để gây án?"
"Có thể."
Lâm đáp.
"Cũng có thể chúng ta đã bỏ sót một mắt xích.
"Anh không nói đến giếng.
Không nói đến tiếng nước.
Nhưng trong đầu, các sự kiện xếp lại theo một trật tự khác.
Trước khi tát giếng, mọi thứ chỉ xoay quanh khu vực đó.
Sau khi tát.
Sau khi mang mẫu vật từ giếng đi.
Sau khi dựng camera.
Sau khi bắt đầu thử nghiệm.
Sự việc không còn nằm yên nữa.
Chẳng lẽ.
chúng ta đã kích hoạt thứ gì đó?
Ý nghĩ ấy vô lý.
Nhưng không gạt đi được.
Trưa cùng ngày, họ xem lại toàn bộ dữ liệu.
Giả thuyết tâm lý tập thể.
Giả thuyết môi trường độc hại.
Giả thuyết tội phạm học.
Không cái nào khớp hoàn toàn.
Một người lớn tuổi trong đội, vốn ít nói, chậm rãi lên tiếng:
"Ngày xưa các cụ hay dặn, có những thứ không nên khuấy lên.
"Phòng làm việc im đi một nhịp.
"Anh cũng tin mấy chuyện đó?"
người trẻ hơn hỏi.
Ông kia lắc đầu.
"Không tin.
Nhưng cũng không dám nói là không có và chuyện của Hoàng hôm qua cũng quá quỷ dị đấy thôi.
"Lâm không cười.
Ông nhớ đến ánh mắt những người già trong làng khi họ quyết định tát giếng.
Không phải phản đối vì mê tín.
Mà là vì sợ.
Một nỗi sợ có trước cả lời giải thích.
Lần đầu tiên, Lâm tự hỏi:
Có phải khoa học không sai.
Chỉ là có những thứ.
chưa kịp đặt tên.
Chiều muộn, Lâm gọi Hoàng vào phòng làm việc.
"Cậu ngủ được không?"
Hoàng gật đầu.
Nhịp gật hơi chậm.
"Có nghe thấy gì không?"
Hoàng ngập ngừng.
"Không rõ.
nhưng đôi lúc em có cảm giác như có người đứng sau lưng."
"Chỉ cảm giác?"
"Vâng."
"Cảm giác thế nào?"
Hoàng im lặng vài giây.
"Như.
nếu em quay lại, sẽ có thứ gì đó không kịp biến mất.
"Lâm ghi chép.
Anh không tin vào
"cảm giác"
Nhưng anh cũng không thể bỏ qua nó.
"Cậu tạm thời không về làng.
Ở lại đây theo dõi thêm vài ngày.
"Hoàng gật đầu.
Lần này nhanh hơn.
Như thể bản thân cũng không muốn quay lại gần giếng.
Tối đó, Lâm ngồi một mình trước màn hình máy tính.
Báo cáo đã viết xong.
Không nhắc đến ma quỷ.
Không nhắc đến tiếng nước.
Chỉ là:
"Hiện tượng tử vong và mất tích chưa xác định nguyên nhân.
Có dấu hiệu lan rộng ngoài phạm vi ban đầu.
Đề nghị hỗ trợ chuyên môn và phân tích cấp cao.
"Anh đọc lại một lần nữa.
Rồi nhấn gửi.
Màn hình phản chiếu gương mặt anh.
Trong một khoảnh khắc rất ngắn, phần tối phía sau vai anh sâu hơn bình thường.
Anh quay đầu lại.
Không có gì.
Trong kho lưu trữ tạm, viên đá nằm trong hộp kính niêm phong.
Ánh đèn huỳnh quang phản chiếu trên bề mặt nhẵn bóng.
Hoàn toàn bình thường.
Chỉ là khi nhân viên kho đi ngang qua, anh ta có cảm giác bên trong khối đá có một vệt tối mảnh — như một sợi tóc đen bị kẹt trong đá.
Anh dừng lại nhìn kỹ.
Vệt tối dường như dịch chuyển.
Rất khẽ.
Như một cái bóng đang bơi trong nước sâu.
Anh chớp mắt.
Không còn gì.
Chắc do ánh sáng.
Anh tiếp tục bước đi.
Ngoài hành lang, Hoàng đứng tựa vào tường.
Mắt anh nhìn xuống nền gạch.
Khô ráo.
Không có dấu chân nào.
Nhưng ở rìa tầm nhìn, anh thấy bóng mình kéo dài hơn bình thường.
Anh không cúi xuống xác nhận.
Không nhìn quá lâu.
Vì anh có một cảm giác rất rõ:
Thứ đó không chỉ nghe thấy.
Nó cũng đang học cách nhìn.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập