Chương 6: Người Không Chạm Đất

Vệt nước mờ dần dưới ánh trăng, như chưa từng tồn tại.

Tín đứng rất lâu ngoài sân, cho đến khi hơi lạnh thấm qua áo.

Anh không tiến thêm bước nào về phía đình, cũng không cúi xuống nhìn lại nền đất thêm lần nữa.

Một cảm giác rất rõ ràng bám lấy anh — nếu nhìn lâu hơn một nhịp, anh sẽ thấy thứ không nên thấy.

Anh quay vào nhà.

Cánh cửa khép lại phát ra tiếng

"cạch"

khô khốc.

Âm thanh ấy vang lên lớn hơn bình thường, như thể căn nhà rỗng hơn trước.

Trong phòng khách, chiếc gương treo tường phản chiếu bóng anh mờ nhạt dưới ánh đèn vàng.

Tín đứng trước gương vài giây rồi tự cười nhạt.

"Mình nghĩ nhiều quá.

"Anh đưa tay tắt đèn.

Căn phòng chìm vào bóng tối.

Tách.

Âm thanh vang lên rất rõ, không lẫn vào đâu được.

Tín mở mắt trong bóng đêm.

Tim anh đập nhanh hơn một nhịp.

Tách.

Không phải ngoài sân.

Không phải từ mái.

Âm thanh ở ngay trong phòng.

Anh bật đèn trở lại.

Sàn nhà khô.

Tường khô.

Trần khô.

Không có gì.

Tách.

Lần này, âm thanh phát ra ngay phía sau lưng.

Tín quay phắt lại.

Chiếc gương.

Bề mặt gương phủ một lớp mờ mỏng, như hơi nước vừa đọng lên trong vài giây ngắn ngủi.

Nhưng trong phòng hoàn toàn khô ráo.

Không có hơi nước.

Không có chênh lệch nhiệt.

Anh bước tới gần hơn.

"Không thể nào.

"Anh đưa tay lau.

Lớp mờ không tan.

Ngược lại, nó gợn lên — như mặt nước vừa bị chạm vào.

Tín khựng lại.

Trong lớp mờ ấy, hình anh phản chiếu.

Nhưng người trong gương không nhìn thẳng.

Nó nhìn nghiêng.

Như đang dõi theo thứ gì đó phía sau anh.

Một thứ đứng rất sát.

Tín nuốt khan.

Anh không dám quay đầu.

Cảm giác có hơi thở lạnh lướt qua gáy.

Tách.

Âm thanh vang lên sát tai — không phải từ gương, không phải từ trần nhà — mà như từ bên trong đầu.

Cổ anh khẽ giật ngửa ra sau.

Không mạnh.

Nhưng có chủ ý.

Hai chân Tín rời khỏi mặt đất.

Rất nhẹ.

Chỉ vài phân.

Không có dây.

Không có lực kéo rõ ràng.

Chỉ có khoảng không phía sau cổ anh trở nên đặc lại — đặc như nước.

Anh há miệng thở.

Không khí vẫn có.

Nhưng phổi anh bắt đầu nặng.

Nặng như vừa hít phải nước.

Cảm giác ướt lạnh lan từ cuống họng xuống lồng ngực.

Anh ho khan — nhưng không có tiếng.

Miệng anh mở ra, và trong khoảnh khắc đó, anh có cảm giác mình đang ở dưới đáy giếng, nhìn lên một mặt nước đen đặc.

Hai tay anh quờ quạng trong không trung.

Không có vật gì.

Nhưng những đầu ngón tay chạm phải thứ gì đó mềm, lạnh, trơn như bề mặt nước — dù không có nước ở đó.

Mắt anh mở to.

Trong đồng tử, hình phản chiếu cuối cùng không phải căn phòng.

Mà là một mặt nước phẳng lặng.

Rồi ánh nhìn ấy chìm xuống.

Căn phòng trở lại im lặng.

Chỉ còn chiếc gương.

Lớp mờ trên gương tan dần.

Như chưa từng có gì xảy ra.

Sáng hôm sau, tiếng hét vang lên từ nhà Tín khiến cả xóm chạy sang.

Tín đứng giữa phòng khách.

Không treo cổ.

Không buộc dây.

Không tựa vào tường.

Chân anh cách mặt đất vài phân, như vẫn còn được nâng đỡ bởi một lực vô hình vừa rút đi.

Đầu hơi ngửa ra sau.

Mắt mở.

Miệng há.

Biểu cảm không phải sợ hãi.

Mà là ngạt thở.

Khi người ta chạm vào, cơ thể anh rơi xuống nền gạch.

Một tiếng

"bịch"

trầm và nặng.

Nặng như một thứ vừa được vớt lên khỏi nước sâu.

Không có nước trong nhà.

Nhưng khi bác sĩ pháp y từ trấn tới kiểm tra sơ bộ, ông ta khựng lại vài giây lâu hơn bình thường.

Ông ấn nhẹ lên ngực.

Một lượng nước trào ra từ miệng Tín.

Trong suốt.

Lạnh.

"Phổi đầy nước.

"Căn phòng hoàn toàn khô.

***

Chiếc xe của đội an ninh trấn quay lại Tân Lộc trước trưa.

Lần này, Lâm không nói nhiều.

Ông bước vào nhà Tín, nhìn quanh một vòng.

Ánh mắt dừng lại lâu hơn ở chiếc gương.

"Trước khi chết, anh ta có nói gì không?"

ông hỏi.

Một người phụ nữ đáp, giọng run:

"Nó bảo.

nghe tiếng nước.

"Hoàng đứng phía sau, tay siết chặt cuốn sổ.

Lâm quay sang cậu.

"Cậu cũng nghe thấy?"

Hoàng im lặng vài giây rồi gật đầu.

"Tối qua."

"Ở đâu?"

"Trong kho.

"Căn phòng chìm vào im lặng.

Lâm không nhắc tới khoa học.

Không cười nhạt.

Chỉ nói:

"Chúng ta kiểm tra lại.

"***

Buổi chiều, họ ra đình.

Giếng vẫn được che kín bằng tấm ván dày.

Khi tấm ván được nhấc lên, miệng giếng lộ ra — đáy trơ khô dưới ánh nắng.

Không nước.

Không bùn ướt.

Chỉ đá và lớp bùn nứt chân chim.

Hoàng bước lại gần.

Cậu cúi xuống — không quá lâu.

Chỉ một nhịp.

Dưới đáy giếng, trong khe đá, có một lớp bóng mỏng lướt qua.

Giống như mặt nước tồn tại ở một độ sâu khác, chồng lên đáy khô.

Không phản chiếu ánh nắng.

Mà phản chiếu bóng người.

Hoàng chớp mắt.

Không còn gì.

"Thấy gì không?"

Lâm hỏi.

"Không, "

Hoàng đáp.

Nhưng tay cậu lạnh như vừa thò xuống nước.

***

Tối đó, khi xe rời Tân Lộc, dân làng không còn xì xào.

Họ không nói tới ma.

Không nói tới chuông.

Chỉ lặp đi lặp lại một câu:

"Nghe tiếng nước.

"Ở kho vật chứng trấn, viên đá trong túi nylon nằm im trên kệ.

Đồng hồ chỉ 7 giờ 42 phút tối.

Tách.

Một giọt nước rơi xuống sàn.

Không ai ở đó.

Giọt nước không lan ra.

Nó thấm xuống nền bê tông như thể sàn nhà là mặt nước — và biến mất không để lại dấu.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập