Chương 5: Vệt Nước Không Khô

Ba ngày sau khi giếng bị bơm cạn, Tân Lộc trở lại nhịp sống quen thuộc một cách gượng gạo.

Người ta đi chợ, ra đồng, nói chuyện như chưa từng có đứa trẻ chết dưới đáy giếng.

Nhưng mỗi lần bước ngang qua đình, ánh mắt họ vẫn vô thức lướt về phía miệng giếng đã được che tạm bằng một tấm ván gỗ dày.

Không còn nước.

Không còn chuông bị đánh.

Không còn tiếng chó sủa giữa đêm.

Chỉ còn lại một khoảng trống âm ỉ.

Tín bắt đầu ngủ không sâu.

Đêm nào anh cũng tỉnh giữa chừng vì nghe như có tiếng nước nhỏ giọt đâu đó trong nhà.

Tách.

Tách.

Anh đã kiểm tra mái ngói.

Kiểm tra bể nước.

Kiểm tra cả vòi rửa.

Không có gì rò rỉ.

Sáng hôm ấy, khi cúi xuống rửa mặt, anh nhìn lâu hơn bình thường vào gương.

Hình ảnh phản chiếu vẫn là anh.

Nhưng khi anh chớp mắt, người trong gương dường như chậm hơn một nhịp rất nhỏ.

Nhỏ đến mức anh có thể tự trấn an:

do mình mệt.

Anh vốc nước lên mặt.

Cái lạnh làm anh tỉnh hẳn.

Khi ngẩng lên lần nữa, trong gương không còn gì bất thường.

Chỉ có đôi mắt đỏ hơn bình thường.

****

Ở trấn, kho vật chứng nằm phía sau trụ sở an ninh – một phòng bê tông thấp, cửa kim loại nặng và hiếm khi mở.

Viên đá từ giếng Tân Lộc được đặt trong túi nylon niêm phong, dán nhãn:

"Mẫu thu từ giếng – kiểm tra bổ sung.

"Hoàng nhận ca trực chiều.

Cậu không kể với ai về cảm giác lạnh buốt khi cầm viên đá hôm trước.

Lâm đã nói rất rõ:

"Không có hiện tượng siêu nhiên.

Nếu có gì bất thường thì là tâm lý.

"Hoàng cũng tin vào khoa học.

Tin vào những gì mình được đào tạo.

Khoảng bốn giờ chiều, khi sắp xếp lại kệ, cậu thấy túi nylon hơi lõm vào giữa, như có thứ gì đó ép từ bên trong.

Có thể do không khí, cậu nghĩ vậy.

Hoàng dùng bút gõ nhẹ vào mặt túi.

Viên đá không lăn, vẫn nằm yên đúng vị trí cũ.

Cậu đặt túi lại.

Khi quay đi được hai bước, một âm thanh rất nhỏ vang lên phía sau.

Tách.

Hoàng quay lại.

Sàn kho khô ráo.

Nhưng ngay dưới kệ có một vệt ướt mỏng kéo dài chừng gang tay.

Có thể ai đó làm đổ nước trước đó.

Cậu lấy khăn lau.

Khăn khô.

Vệt nước biến mất như chưa từng tồn tại.

***

Tối hôm đó, Hoàng là người trực cuối cùng.

Đồng hồ treo tường chỉ 10 giờ 48 phút.

Kho vật chứng yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng kim giây dịch chuyển.

Tách.

Tách.

Hoàng giật mình.

Không phải đồng hồ.

Âm thanh phát ra từ phía kệ.

Cậu cầm đèn pin, bước chậm lại gần.

Ánh sáng quét qua từng túi vật chứng rồi dừng lại ở túi nylon chứa viên đá.

Bề mặt viên đá không còn khô;

một lớp ẩm mỏng phủ lên nó như sương đọng.

"Chỉ là ngưng tụ, "

cậu tự nhủ.

Hoàng cúi sát hơn.

Trong khoảnh khắc rất ngắn, ánh đèn phản chiếu lên bề mặt viên đá – và cậu thấy mình.

Không phải phản chiếu qua lớp nylon.

Mà như đang đứng bên miệng một cái giếng khác.

Giếng không có nước, chỉ có một mặt phẳng đen đặc dưới đáy – giống như nước, nhưng không phải nước.

Người trong đó đang nhìn xuống.

Không nhìn lên.

Hoàng lùi lại, đèn pin rung nhẹ trong tay.

Khi ánh sáng ổn định, viên đá chỉ là một khối xám nhạt bình thường.

"Thiếu ngủ.

"Cậu quay người định rời khỏi kho.

Tách.

Lần này rõ ràng hơn.

Hoàng quay phắt lại.

Túi nylon khẽ lõm xuống ở giữa.

Không mạnh.

Chỉ như có một bàn tay nhỏ ấn từ bên trong.

Một giây.

Hai giây.

Rồi túi trở lại bình thường.

Hoàng không tiến lại gần nữa.

Cậu rút điện thoại, định gọi Lâm – nhưng tay dừng lại giữa chừng.

Nếu gọi, cậu sẽ phải giải thích mình vừa thấy gì.

Và cậu không chắc mình đã thấy gì là thật hay ảo giác do thiếu ngủ.

Cậu hít sâu, bước tới, dùng hai tay nhấc túi vật chứng lên.

Viên đá lạnh.

Không phải cái lạnh của đá.

Mà là cái lạnh của thứ vừa được vớt khỏi nước.

Trong kho khô ráo.

Hoàng cảm thấy lòng bàn tay mình ướt.

Cậu giật mình buông ra.

Túi rơi xuống kệ, phát ra tiếng

"bịch"

khô khốc.

Cậu nhìn xuống tay.

Không có nước.

Chỉ còn cảm giác ẩm lạnh bám lại trên da.

Cùng lúc đó, ở Tân Lộc, Tín lại tỉnh giấc.

Anh lại nghe thấy tiếng nước.

Không phải từ mái.

Không phải từ bếp.

Mà từ sân.

Anh mở cửa.

Ánh trăng nhạt phủ lên con đường đất.

Phía xa, đình làng lặng im.

Tấm ván che miệng giếng nằm bất động dưới ánh sáng.

Nhưng dưới chân Tín, nền sân tối hơn một chút.

Anh cúi xuống.

Một vệt nước mỏng kéo dài từ ngoài cổng vào tới thềm nhà – giống hệt hôm mẹ Đạt nói nghe tiếng con gọi.

Tín nhìn theo vệt nước.

Nó không dẫn ra ngoài.

Mà dẫn ngược lại phía anh.

Dừng ngay trước mũi chân.

Anh đứng lặng.

Gió không thổi.

Không có ai trên đường.

Nhưng anh có cảm giác, nếu lúc này cúi xuống nhìn lâu hơn một nhịp, anh sẽ thấy thứ gì đó không nên thấy.

Anh lùi lại.

Vệt nước mờ dần dưới ánh trăng.

Như chưa từng tồn tại.

***

Ở một nơi không ai biết đến, trong căn phòng không có cửa sổ, người kia mở mắt.

Trước mặt hắn là một mặt phẳng đen như nước, phẳng lặng tuyệt đối.

Một điểm sáng nhỏ vừa tách làm hai – một ở làng, một ở trấn.

Hắn không chạm vào.

Chỉ quan sát.

"Lan truyền mức thấp.

"Giọng nói không vui mừng, không tiếc nuối.

Chỉ ghi nhận.

Thử nghiệm đầu tiên đã bước sang giai đoạn hai.

Và ở kho vật chứng, khi kim đồng hồ chạm đúng 11 giờ 00 phút, trong túi nylon, viên đá khẽ dịch chuyển nửa phân — như tự điều chỉnh vị trí — rồi nằm im.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập