Sáng hôm sau, bầu trời âm u nhưng không mưa.
Tầng mây thấp như bị kéo sụp xuống, ép cả không khí lẫn tâm trạng con người trĩu nặng.
Người trong thôn Tân Lộc dậy sớm hơn thường lệ, nhưng không ai nói với ai câu nào.
Cửa nhà mở hé, ánh mắt lặng lẽ hướng về phía đình.
Chiếc xe chuyên dụng từ trấn quay lại lúc tám giờ mười hai phút.
Lần này đi cùng đội an ninh còn có hai công nhân mang theo máy bơm và cuộn ống dẫn dài, kim loại lạnh lẽo, nằm gọn trên thùng xe như một con rắn đang ngủ.
Đội phó Lâm bước xuống, nhìn đồng hồ rồi nói ngắn gọn:
“Bắt đầu đi.
Không có họp bàn không có giải thích thêm.
Máy bơm được đặt sát thành giếng.
Ống dẫn thả xuống, đầu ống chạm nước phát ra một tiếng “tõm” rất khẽ, nhưng trong không khí đang căng như dây đàn ấy, âm thanh đó nghe rõ đến lạ.
Hoàng đứng cạnh ghi chép thời điểm, thỉnh thoảng lại liếc xuống miệng giếng, như thể chờ đợi một thứ gì đó sẽ tự nổi lên.
Tiếng máy nổ giật lên từng nhịp rồi ổn định thành âm thanh đều đều.
Nước bắt đầu bị hút, chảy qua ống dẫn và đổ ra rãnh đất phía sau đình.
Dòng nước đục ngầu, có mùi tanh nhạt, nhưng không nồng như nước tù lâu ngày.
Nó giống mùi đất ẩm hơn là mùi mục rữa.
“Bao lâu thì cạn?
Hoàng hỏi.
“Không sâu lắm.
Tầm một tiếng.
” Lâm đáp mà không nhìn cậu.
“Đừng tưởng tượng lung tung.
Hoàng cười khan.
“Em chỉ hỏi chuyên môn thôi.
Tiếng máy bơm át cả tiếng gió.
Mực nước hạ dần, để lộ thành giếng phủ rêu đen bóng.
Lớp rêu ấy không xanh mà ngả sang màu xám sẫm, trơn nhẫy như da ẩm.
Có những vệt loang dài bất thường, như thể từng có thứ gì đó bám vào rồi trượt xuống.
Ba mươi phút sau, khi mực nước đã thấp hơn nửa, một tiếng “cạch” vang lên từ đáy, khô và sắc, như kim loại chạm vào đá.
Lâm lập tức giơ tay ra hiệu.
Máy tắt.
Âm thanh đột ngột biến mất khiến không gian rơi vào yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ từng giọt nước nhỏ xuống đáy.
Ông buộc dây quanh eo.
“Tôi xuống.
Hoàng muốn ngăn lại, nhưng nhìn ánh mắt ông thì biết vô ích.
Không khí dưới giếng lạnh hơn hẳn trên mặt đất.
Lâm hạ mình chậm rãi, đèn pin kẹp giữa răng.
Khi chân chạm lớp bùn ướt, mực nước chỉ còn ngang mắt cá.
Bùn mềm nhưng không lún sâu.
Ông lia đèn.
Bùn.
Đá vụn.
Vài mảnh gạch cũ.
Và ở giữa đáy giếng, nửa chìm trong lớp bùn, là một khối đá tròn bằng nắm tay, màu xám nhạt, bề mặt nhẵn bất thường.
Lâm cúi xuống nhặt lên.
Đá ướt nhưng không dính bùn.
Ông xoay nhẹ trong tay, dưới ánh đèn, khối đá không phản chiếu như đá thường.
Nó không lấp lánh, cũng không tối đi.
Ánh sáng dường như bị giữ lại trên bề mặt một khoảnh khắc rất ngắn rồi chìm xuống.
“Có gì không anh?
Hoàng gọi xuống.
“Một viên đá.
“Đá thì đầy dưới đó.
“Ừ.
Nhưng Lâm không ném nó trở lại.
Khi ông đặt viên đá vào túi nylon đựng vật chứng, phần nước còn sót dưới đáy giếng khẽ động.
Chỉ một vòng rất mỏng, lan ra rồi tan đi như chưa từng tồn tại.
Lâm ngẩng lên nhìn thành giếng mọi thứ vẫn im lìm.
“Cho bơm nốt phần còn lại.
Máy lại nổ, lần này nước rút nhanh hơn, để lộ toàn bộ đáy giếng.
Không có xác động vật.
Không có hốc bí mật, không có dấu vết gì có thể giải thích cái chết của con chó mực.
Chỉ là một cái giếng cũ.
Gần trưa, công việc kết thúc.
Lâm leo lên, tháo dây, đưa các túi vật chứng cho Hoàng.
Khi Hoàng chạm đến túi chứa viên đá, tay khẽ khựng lại.
“Anh có thấy… lạnh không?
“Đứng dưới nước gần một tiếng, không lạnh mới lạ.
Hoàng gật đầu, tự nhủ mình nghĩ nhiều.
Cụ Hòa chống gậy bước tới, ánh mắt dừng lại ở chiếc túi nylon.
“Túi đó có gì?
“Một viên đá thôi cụ.
” Hoàng đáp.
“Không có ma quỷ gì cả.
Cụ không nói thêm, chỉ nhìn xuống lòng giếng đã cạn nước, ánh mắt ấy không hề yên tâm.
Chiếc xe rời Tân Lộc lúc ba giờ hai mươi.
Đáy giếng trơ ra dưới ánh nắng nhạt, Hoàng quay đầu nhìn lần cuối.
Trong khoảnh khắc rất ngắn, cậu có cảm giác đáy giếng không hoàn toàn khô.
Như có một lớp nước mỏng vô hình vẫn nằm đó, phẳng lặng.
Cậu chớp mắt.
Cảm giác biến mất.
Buổi tối, con chó mực được chôn phía sau nhà trưởng thôn.
Dân làng thắp thêm một nén nhang ở đình.
Không ai nhắc tới chuyện đánh chuông nữa, như thể chỉ cần không nói ra thì mọi việc sẽ tự lắng xuống.
Đêm xuống chậm và đặc.
Giếng trống không, không nước, không tiếng động.
Gió lùa qua miệng giếng tạo thành âm thanh rỗng sâu, nghe như tiếng thở dài bị kéo dài đến vô tận.
Gần nửa đêm, Tín trằn trọc mãi không ngủ được.
Anh bước ra sân, nhìn về phía đình.
Trăng mờ, ánh sáng nhạt đủ để phân biệt đường nét.
Từ khoảng cách ấy, anh vẫn thấy rõ miệng giếng.
Anh nheo mắt.
Dưới đáy có thứ gì đó phản chiếu.
Không phải nước.
Một lớp bóng mờ, mỏng như mặt gương, nằm ngang đáy giếng.
Trong lớp phản chiếu ấy, anh thấy hình mình đang đứng.
Nhưng hình đó không nhìn lên.
Nó nhìn ngang, như đang dõi theo một thứ nằm ngoài khung nhìn của anh.
Tín lùi lại một bước.
Tim đập mạnh.
Khi anh nhìn lại, đáy giếng chỉ còn đá và bùn khô.
***
Ở một nơi rất xa Tân Lộc, trong căn phòng không ánh sáng, người kia khẽ mở mắt.
Trước mặt hắn đặt một mặt phẳng đen như nước.
Trên đó, một điểm sáng nhỏ vừa dịch chuyển.
Hắn mỉm cười rất nhẹ.
"Đã tách neo."
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập