Tám giờ sáng hôm sau, một chiếc bán tải màu bạc của đội an ninh trấn dừng trước cổng đình.
Tiếng động cơ tắt đi khô và gọn, cắt ngang lớp im lặng vốn đã phủ kín thôn Tân Lộc từ sáng sớm.
Vài người đứng nép bên hiên nhà nhìn ra, không ai tiến lại gần, nhưng cũng không ai quay đi.
Đội phó Lâm bước xuống trước.
Ông ngoài bốn mươi, dáng người chắc gọn, khuôn mặt vuông với đôi mắt sắc nhưng không nóng nảy.
Theo sau là Hoàng, cán bộ trẻ mới chuyển về trấn chưa đầy một năm, tay ôm sổ ghi chép, ánh mắt còn lộ rõ sự tò mò.
Lâm không nói ngay.
Ông đứng giữa sân đình, đưa mắt quan sát một vòng.
Cái giếng nằm ở phía sau, thành đá sẫm màu hơn bình thường, như thể hơi nước vẫn còn bám lại từ đâu đó.
Gió buổi sáng thổi nhẹ qua, không đủ làm rung mặt nước.
“Hiện trường vẫn giữ nguyên chứ?
ông hỏi.
Ông Bách gật đầu.
“Từ hôm qua tới giờ không ai đụng vào.
Lâm khẽ gật, Hoàng đứng phía sau, nhỏ giọng nói:
“Em nghe nói tối qua có đánh chuông…”
Lâm liếc cậu ta.
“Cậu học mấy năm nghiệp vụ để đi nghe chuyện đó?
Hoàng cười ngượng.
“Em chỉ hỏi vậy thôi.
Lâm bước thêm vài bước về phía giếng rồi quay lại, giọng rõ ràng đủ để mọi người nghe thấy:
“Chúng tôi xử lý theo quy trình.
Ở đây không có tà hay không tà gì hết.
Có hiện tượng thì phải có nguyên nhân phải tin vào khoa học trước đã.
Một vài người trong làng nhìn nhau.
Không ai phản bác, nhưng cũng không ai thực sự yên tâm hơn.
Tín được gọi lại hỏi chuyện.
Lâm ghi chép chậm rãi, không bỏ sót chi tiết nào.
Ông hỏi về khoảnh khắc Đạt ngã xuống, hỏi về tiếng gọi mà cậu bé nói đã nghe thấy.
“Có ai đứng gần giếng lúc đó không?
“Không.
“Cậu có cảm giác bị ai kéo không?
Câu hỏi ấy khiến Tín khựng lại.
Anh nhìn thẳng vào Lâm, rồi nhìn xuống mặt đất, một thoáng do dự lướt qua.
“…Có thể là rêu.
Thành giếng trơn.
Lâm không truy thêm.
Ông chỉ gật đầu.
“Giếng lâu năm, đá mòn, nước lạnh.
Khi hoảng loạn, cơ thể phản ứng rất khác bình thường.
Cảm giác bị kéo không phải hiếm.
Giọng ông đều đều, không hề có ý trấn an, chỉ đơn giản là kết luận theo logic.
Trong khi Lâm hỏi để lấy thông tin thì Hoàng đã đi quanh giếng, cúi xuống quan sát thành đá.
“Có vết trầy mới ở đây.
Lâm bước tới, ông nhìn kỹ rồi nói:
“Có thể nạn nhân cố bám.
Ông ra hiệu chuẩn bị dây thừng.
“Tôi xuống kiểm tra.
Hoàng ngẩng lên.
“Anh xuống thật à?
Lâm nhìn cậu ta.
“Không thì cậu xuống?
Hoàng im bặt.
Dây thừng được buộc chắc quanh eo.
Lâm từ từ hạ mình xuống giếng, không khí phía dưới lạnh hơn hẳn, như thể ánh nắng trên mặt đất không chạm tới được nơi ấy.
Mùi nước cũ và rêu bám lâu năm khiến cổ họng khô lại.
Ông dừng ở lưng chừng, bật đèn pin rọi xuống mặt nước.
Ánh sáng vàng nhạt chạm vào lớp nước đục.
Mặt nước không phản chiếu ánh đèn như thường lệ, chỉ nuốt lấy ánh sáng, để lại một khoảng tối sâu thẳm.
“Có gì không anh?
Hoàng hỏi từ trên.
“Chưa thấy gì bất thường.
Giọng Lâm vẫn ổn định.
Ông hạ thấp thêm lúc này nước chạm vào ủng của Lâm, cảm giác lạnh thấm qua lớp cao su dày.
Ông cúi xuống sát hơn, đèn pin quét ngang mặt nước.
Trong một khoảnh khắc rất ngắn, ánh đèn rung nhẹ.
Như có thứ gì đó lướt qua dưới đáy.
Không phải cá cũng không giống bùn bị khuấy lên.
Một mảng mờ nhạt, dài và loãng, lướt sát dưới bề mặt rồi chìm xuống sâu hơn.
Chỉ một thoáng.
Ngắn đến mức nếu chớp mắt có thể bỏ lỡ.
Lâm đứng yên vài giây.
“Anh Lâm?
Hoàng gọi.
“Không có gì, có thể là rác.
Ông nói, giọng không đổi.
Nhưng khi leo lên, bàn tay cầm dây của ông lạnh hơn bình thường.
Ông không nhắc tới điều mình vừa thấy hoặc tưởng là đã thấy.
Cuộc kiểm tra kết thúc gần trưa.
Lâm ra quyết định niêm phong khu vực giếng, đề xuất xin lệnh bơm nước để kiểm tra đáy trong ngày hôm sau.
“Trong thời gian chờ, không ai lại gần.
Không đánh chuông nữa cũng không tự ý làm gì thêm, ” ông nói, giọng cứng hơn một chút.
“Chờ kết luận.
Hoàng đứng cạnh thêm vào, nửa đùa nửa thật:
“Thời đại này rồi, đừng để mấy chuyện đó dọa.
Vài thanh niên cười gượng.
Con chó mực không cười, nó đứng cách giếng vài bước, mắt dán vào mặt nước.
Chiều trôi qua tương đối yên ả, Lâm và Hoàng quyết định cắt cử người trực đêm tại đình, đề phòng người trong làng tự ý tụ tập hay tiếp tục “nghi lễ” nào đó.
Hoàng tình nguyện trực ca đầu.
Khoảng gần mười một giờ, không khí đã lạnh hẳn.
Hoàng ngồi trên bậc đình, lưng tựa cột gỗ, mắt lơ đãng nhìn về phía giếng.
Cậu không tin chuyện tà ma, nhưng cảm giác nơi này khiến da thịt hơi râm ran.
Tiếng nước nhỏ giọt vang lên.
Tách.
Hoàng ngẩng đầu.
Cậu soi đèn pin về phía giếng.
Mặt nước vẫn phẳng.
Con chó mực, vốn nằm cuộn gần đó, bỗng bật dậy.
Nó không sủa ngay, chỉ đứng im vài giây, rồi gầm gừ trầm thấp.
“Lại đây, ” Hoàng gọi.
Con chó không quay lại.
Nó bước từng bước chậm về phía giếng, lông dựng lên, thân mình căng cứng.
Hoàng đứng dậy, bước theo.
Mặt nước lõm xuống một vòng rất nhẹ.
Không phải sóng lan ra.
Mà là một điểm trũng ở giữa, như có thứ gì đó bên dưới vừa chạm lên.
Con chó sủa dữ dội, rồi đột ngột khựng lại.
Cả thân nó cứng đờ, cổ khẽ giật về phía trước như bị kéo.
Hoàng chưa kịp chạm tới thì con chó đổ gục xuống nền đất.
Không có tiếng rên chỉ một tiếng thở hắt ngắn ngủi.
Cậu chạy lại, quỳ xuống kiểm tra.
Cổ con chó hiện rõ những vệt hằn nhỏ, đều nhau.
Không sâu đến mức rách da, nhưng đủ rõ để không thể là ngẫu nhiên.
Hoàng nuốt khan, tim anh lúc này bắt đầu đập nhanh hơn.
“Anh Lâm…” giọng cậu khàn đi khi gọi vào bộ đàm.
Cách đó không xa, Lâm bước nhanh tới.
Ông nhìn con chó, nhìn giếng, rồi nhìn Hoàng.
“Có ai lại gần không?
Lâm không nói thêm ông chỉ cúi đầu nhìn mặt nước thật lâu.
Mặt nước phẳng lặng.
Quá phẳng.
******
Ở rất xa Tân Lộc, trong một căn phòng không ánh sáng, có người mở mắt.
Bóng tối không thay đổi.
Nhưng trong ý thức hắn, một dao động rất mỏng vừa chững lại.
Hắn không cười.
Chỉ khẽ nhúc nhích một ý niệm.
Ở Tân Lộc, không ai nghe thấy gì.
Chỉ có mặt nước dưới đáy giếng khẽ động.
Một vòng rất nhỏ.
Rồi im.
Sự im lặng lần này sâu hơn.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập