Trời đã khuya.
Trần Mặc ngồi trước màn hình đã tắt, để mặc lớp kính đen phản chiếu gương mặt mình.
Hình ảnh trong đó không hoàn toàn trùng khớp.
Có một độ trễ rất nhỏ chưa tới một giây.
Nếu là người khác, có lẽ sẽ cho rằng đó là mỏi mắt, nhưng hắn thì không.
“Phản hồi hoàn tất.
Dị giếng đã đạt ngưỡng ổn định.
Một Dị khi được mở khóa hoàn toàn sẽ không biến mất.
Nó không còn dao động ở rìa thực tại, mà bước vào một trạng thái cân bằng mới.
Khi đã cân bằng, cấu trúc cốt lõi của nó có thể bị trích xuất.
Không phải sức mạnh thô bạo.
Mà là thuộc tính.
Giếng đại diện cho điều gì?
Phản chiếu.
Độ sâu.
Sự méo mó trong nhận thức.
Hắn không cần độ sâu, hắn hiện tại không cần kéo ai chìm xuống.
Thứ hắn cần là khả năng can thiệp mà không cần xuất hiện, khả năng làm việc từ xa mà không để lại dấu vết.
Nếu thực tại được quan sát thông qua ánh sáng,
nếu camera chỉ ghi nhận hình ảnh,
nếu hình ảnh là sự hội tụ trên một bề mặt phản chiếu —
Vậy thứ dễ thao túng nhất không phải vật chất.
Mà là hình ảnh.
Giếng không nuốt người.
Nó nuốt ánh sáng — rồi trả lại một bản sao méo mó.
Trần Mặc đặt tay lên màn hình.
Hắn không chạm vào cấu trúc vật lý.
Chỉ điều chỉnh điểm liên kết vừa hình thành giữa mình và Dị.
Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng, nó không đau mà chỉ như ngâm tay trong nước quá lâu.
Lớp phản chiếu trên màn hình khẽ gợn sóng.
Không phải hình ảnh méo đi —
Mà chính mặt phẳng phản chiếu trở nên “có độ sâu”.
Hắn nhìn thấy mình.
Nhưng không hoàn toàn là mình.
Bóng trong màn hình chậm hơn nửa nhịp.
Rồi —
Hình ảnh trong màn hình nghiêng đầu, trong khi cơ thể hắn vẫn đứng yên.
Khoảng cách kết nối:
mười mét.
Hắn nhắm mắt, tập trung.
Hai mươi.
Năm mươi.
Hai trăm mét.
Trong căn hộ, mặt kính cửa sổ khẽ rung lên như có gió lướt qua, dù đêm nay hoàn toàn tĩnh lặng.
Bóng hắn xuất hiện trong lớp kính — mờ như một lớp nước mỏng.
Hắn “bước” thêm một bước.
Không phải bằng chân.
Mà bằng nhận thức.
Kết nối vượt khỏi tòa nhà.
Năm trăm mét.
Tám trăm mét.
Ổn định ở khoảng gần một kilomet.
Tại một quán cafe ven đường, cách căn hộ hắn đang ở gần một cây số, lớp kính mặt tiền khẽ dao động.
Một bóng nước mờ nhạt đứng đó.
Nếu ai nhìn thấy, chỉ nghĩ là ánh đèn đường bị khúc xạ.
Trần Mặc mở mắt.
Hắn vẫn ở trong phòng.
Nhưng “Thủy Ảnh” đã hiện diện nơi khác.
Đây không phải phân thân nhưng lại khá tương đồng sở dĩ nói thế là vì nó không có khối lượng, không nhiệt độ, không thể tác động vật lý.
Nhưng có thể quan sát.
Có thể đánh dấu.
Có thể tạo một nhiễu động rất nhỏ trong cấu trúc.
Đủ để chạm vào một vết nứt.
Đủ để mở khóa một Dị tiềm ẩn.
Mà không cần chân thân xuất hiện.
Một kilomet là đủ.
Đủ để không ai liên hệ hắn với hiện trường.
Hắn lặng đi một nhịp.
***
Sau khoảng mười lăm phút duy trì kết nối, tác dụng phụ bắt đầu xuất hiện.
Hắn cảm thấy đầu mình hơi nặng, thị giác lệch bị nửa nhịp.
Âm thanh xung quanh chậm hơn chuyển động một thoáng.
Hắn đứng dậy, bước vào phòng tắm.
Trong gương, hình ảnh phản chiếu chậm hơn hắn một thoáng.
Rồi trùng khớp trở lại.
“Có tác dụng phụ.
Hắn ghi nhớ đồng thời tổng kết:
Lệch đồng bộ nhẹ.
Méo thị giác tạm thời.
Không ảnh hưởng vận động.
Có thể thích nghi.
Khoảng cách vật lý chưa bao giờ là yếu tố quyết định mà do hiện tại Dị chưa đủ “ổn định”.
Dị không lớn lên bằng không gian.
Nó lớn lên bằng nhận thức, bằng nỗi sợ.
Dị hiện tại vẫn còn “mỏng”.
Cấu trúc của nó chưa hoàn toàn ổn định trong thực tại.
Vì số người thực sự ghi nhận nó… quá ít.
Nhưng khi nhiều người cùng ghi nhận, biết đến Dị —
dù là sợ hãi, bàn tán, hay nghi ngờ —
Cấu trúc của nó sẽ tự điều chỉnh.
Càng nhiều nhận thức chồng lên, Dị càng ổn định.
Ổn định đến một ngưỡng nào đó,
tác dụng phụ sẽ tự triệt tiêu.
Không phải vì hắn thích nghi.
Mà vì Dị đã được thế giới thừa nhận.
Trần Mặc mỉm cười.
Khi mức độ ghi nhận tăng lên.
Tức là — hắn có thể mạnh hơn mà không cần thay đổi bản thân.
Chỉ cần thay đổi số người biết đến nó.
“Mỗi Dị là một dạng lệch chuẩn.
“Nếu chồng chéo quá nhiều… cấu trúc sẽ loạn.
Hấp thu tùy tiện, đến một lúc nào đó, hắn sẽ không còn đứng ngoài hệ thống.
Mà trở thành một phần của nó.
Trần Mặc không có ý định đó.
Hắn cần ổn định để quan sát.
Không phải để biến thành thứ mình nghiên cứu.
Hắn trở lại bàn làm việc, mở file ghi chú mới.
Thuộc tính trích xuất:
Thủy Ảnh.
Phạm vi ban đầu:
~1km.
Có thể mở rộng theo cường độ Dị tương lai.
Tác dụng phụ:
nhẹ — phụ thuộc mức độ ổn định của Dị.
Ứng dụng:
can thiệp từ xa, tránh xuất hiện trực tiếp.
Hắn dừng lại một giây.
Rồi lưu.
Đèn tắt.
Căn phòng chìm vào bóng tối.
Trên mặt kính cửa sổ, bóng nước mỏng manh vẫn đứng đó lâu hơn một nhịp so với thực tại — rồi mới tan đi.
Cùng lúc đó.
Tại một tòa nhà hành chính trong thành phố.
Một phòng họp vẫn sáng đèn.
Vài người đang lật lại báo cáo hiện trường giếng làng.
Họ chưa biết phải gọi hiện tượng đó là gì.
Nhưng có một điều chắc chắn—
Có người đang phải đau đầu dọn dẹp “rác” mà ai đó để lại.
Và Trần Mặc… không hề hay biết.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập