"Bát Phiến môn, ân, Hắc Hoàng tông, Huyết tông, Ma Viêm cốc, Phong thành, Vọng Nguyệt lâu.
"Còn chưa tỉnh ngủ Hạc Vô Song nghe được một thiếu nữ thanh âm thấp giọng nỉ non.
Giọng nói trong trẻo lại có một vẻ giảo hoạt, khiến hắn nội tâm âm thầm thở dài.
Vốn muốn đứng dậy hắn chợt phát hiện thân thể vậy mà không chút khí lực.
Thần lực vận chuyển, hóa giải bất lực cảm giác, hắn vậy mà thấy được Phong Hi đang mỉm cười nhìn mình.
Nàng nụ cười có sự tinh ranh cùng không có hảo ý, muốn nhìn thấy hắn xấu mặt.
Thiếu nữ hoạt bát sinh động, lại có một vẻ tự do tự tại, không chút bận tâm lấy bản thân hình tượng.
"Hửm?"
Nghi hoặc nhíu mày, hắn thử nghiệm lần nữa đứng dậy.
"Cmn, tiểu Hi ngươi làm gì?"
"Hì hì, Hạc đại gia, ngươi còn chưa nhận rõ tình thế sao?
Tiểu nữ tử đã bắt cóc ngươi u~"Vỗ vỗ hắn khuôn mặt, Phong Hi kiêu hãnh mỉm cười, nàng vui vẻ đem hắn lại quấn thêm nhiều vòng, xềnh xệch lôi đi.
Mặc dù hắn có thể dễ dàng thoát ra, nhưng nghĩ đến hiếm khi được bồi Phong Hi chơi đùa, như vậy liền chiều theo nàng cũng tốt.
Nghĩ rồi, hắn một mặt u ám, bày ra nhân sinh tăm tối biểu lộ, phải ấm ức đến nhường nào mới có thể có lấy vẻ mặt đau khổ kia.
Trong lúc nhất thời hắn ánh mắt vậy mà sinh ra nồng đậm tuyệt vọng, đều nhanh buông xuôi.
Thấy vậy, Phong Hi ôm bụng cười nghiêng ngả, chẳng hề có thục nữ bộ dáng.
Tuy nàng chân thể còn chưa hiển hóa, nhưng thiếu nữ duyên dáng yêu kiều lại mang theo một loại khác phong tình.
Hôm nay, bế quan kết thúc Phong Hi lại đi tìm hắn.
Đem hắn gian phòng cửa chính đấm bay, vừa nhìn thấy Hạc Vô Song ôm lấy mỹ nhân ngủ đến thơm ngọt, nàng cảm giác có chút ghen tị.
Vốn dĩ nàng là muốn chui vào giữa bọn hắn, nhưng thấy Medusa nữ vương đã thức giấc, một mặt cưng chiều nhìn mình, Phong Hi cũng không thể làm gì khác hơn, chỉ cùng vị này cao ngạo nữ vương nũng nịu một hồi sau đó, kéo theo Hạc Vô Song đi đến Hắc Giác vực
"hành hiệp trượng nghĩa"
Hiển nhiên, Phong Hi có thể thành công bắt cóc hắn, Medusa nữ vương cũng ra không thiếu lực đi.
Phải biết, Xà nhân tộc cũng là chơi độc hảo thủ, khiến hắn thân thể tê dại, khẳng định chính là nàng kiệt tác.
Đem Hạc Vô Song dây trói giải khai, Phong Hi cười cười, chân thể bộ dáng hiển hóa nàng yêu nhiêu quyến rũ, phong thái tuyệt thế, say đắm lòng người.
Nâng lên cằm hắn, nàng lúc này một mặt nghiêm túc lại có phần thích thú hỏi:
"Vô Song, ta đẹp không?"
Thiếu nữ duyên dáng, hoạt bát sinh động nàng lúc này lại có một vẻ quyến rũ động lòng người.
Đôi mắt nàng trong trẻo tựa như thu thủy, khuôn mặt trái xoan mang theo nhàn nhạt mị hoặc, tuy kiều diễm nhưng lại có một loại thuần khiết cùng mỹ lệ.
Sợi tóc đen nhánh xen lẫn một điểm bạch phát, lại đem nàng khí chất gia trì, trở nên càng thêm phiêu miểu.
Phong Hi thân thể mang theo một loại thiên sinh mị hoặc, giống như Medusa nữ vương nhất mạch, nhưng nàng lại bởi vì nhân loại cùng thiên hồ kết hợp mà thành, thiên sinh mị cốt Phong Hi một cái nhăn mày một nụ cười đều đủ để khiến thế gian điên đảo.
Nàng dung mạo tuyệt mỹ, chỉ có Thanh Y, Thanh Nguyệt một số người mới có thể sánh vai, nhưng khí chất khác biệt, mỗi người một vẻ.
Nếu Thanh Y cô nương là thanh lãnh mà nói, Phong Hi lại tựa như ma nữ, tại nhân gian hành tẩu, hưởng thụ hết hồng trần vũ mị.
Lại Phong Hi khí tức kia, so Thanh Y cô nương cường đại hơn nhiều lắm, thậm chí đã đạt đến Medusa nữ vương trình độ, chỉ có Thanh Nguyệt mới có thể ép nàng một đầu.
Thiếu nữ làn da trắng muốt, không nhiễm bụi trần.
Nàng một thân bạch sắc trường y, ôm lấy nàng thân thể, đem đường cong mềm mại đều bày ra vô cùng tinh tế.
Mặc dù y phục kín đáo, nhưng dụ hoặc tràn đầy Phong Hi lại vẫn có một vẻ kiều diễm, dễ dàng thì khiến nam nhân sinh ra tà hỏa.
Thiếu nữ dung mạo quyến rũ động lòng người, phong tư tuyệt thế, khuynh quốc khuynh thành.
Như nàng muốn, chỉ dựa vào dung mạo cùng bản thân dụ hoặc, Phong Hi tuyệt đối có thể dấy lên một hồi gió tanh mưa máu.
Chỉ có điều, cô nương này thiên tính lạc quan, cũng chẳng muốn để tâm cái gì loạn không loạn, nàng muốn làm gì đều phải nhìn tâm tình.
Giai nhân khuôn mặt ghé sát lại, tuy vẫn mỉm cười, nhưng nàng điệu bộ lại có vẻ hờ hững cùng nhàn nhạt phẫn nộ, Hạc Vô Song thậm chí có thể cảm nhận được nàng thân thể hơi ấm, một chút hương thơm dịu nhẹ mang theo Phong Hi cô nương đặc hữu khí tức, khiến hắn khuôn mặt bất chợt đỏ lên.
Cô nàng này, càng lớn lên, nàng lại càng xinh đẹp, tựa như đóa hoa nở rộ, tuyệt mỹ cùng cực.
Lo sợ bản thân tà hỏa không chịu khống chế, hắn khẽ hắng giọng, một mặt chính nhân quân tử nói:
"Ân, tiểu Hi ngươi tự nhiên vô cùng xinh đẹp!"
"Như vậy.
.."
Phong Hi cười cười, trong ánh mắt lóe lên vẻ giảo hoạt.
Quay lưng về phía hắn, nàng dáng vẻ trầm ngâm, sau đó hướng hắn một mặt nghiêm túc hỏi:
"So với Thanh Y, Thanh Nguyệt tiền bối cùng với, Hồng Điệp tỷ tỷ thế nào?"
Nghe vậy, Hạc Vô Song như gặp sét đánh giữa trời quang, kinh hãi tột cùng.
Hắn không ngừng ngó nghiêng, không thấy vị kia thiếu nữ thân ảnh, mới thở phào nhẹ nhõm, thế nhưng, hắn cũng không biết nên trả lời thế nào.
Nói nàng đẹp nhất đi, Phong Hi đúng là vô cùng mỹ lệ, phong tư tuyệt thế, nhưng Thanh Y cũng không hề kém cạnh, coi như mỗi người một vẻ.
"Đúng, mỗi người một vẻ, mỗi người một vẻ, haha.
Hạc Vô Song cười cười, mồ hôi lạnh chảy dài.
Trong một thoáng do dự kia, hắn vậy mà cảm giác được tử vong điềm báo.
Còn tốt, nàng không sinh khí, hắn coi như giữ được một mạng.
Thấy hắn cẩn thận từng li từng tí như vậy, Phong Hi bật cười, cũng không lại làm khó hắn.
Mới vừa rồi, tuy Thanh Y không đến, nhưng Thanh Nguyệt lại vẫn luôn theo dõi Hạc Vô Song tên vô sỉ này.
Kể từ ngày hôm đó, nàng giống như nhập ma, căn bản không còn hiểu nổi bản thân tâm tình.
Tại trong lồng ngực, trái tim không chịu khống chế đập liên hồi, một cảm giác kỳ lạ dần sinh ra, khiến Thanh Nguyệt phiền muộn tới cực điểm.
Vừa nghĩ đến hắn, nàng liền hận đến nghiến răng, nhưng cũng có một vẻ khác lạ cảm giác, không tự giác được bắt đầu theo dõi hắn.
Nhìn thật sâu hắn một mắt, Thanh Nguyệt thở dài, quay người rời đi, nội tâm phức tạp cảm xúc đan xen khiến nàng đều không biết nên làm sao đối mặt Hạc Vô Song.
Mà Phong Hi lại là lắc đầu thở dài, có chút thất vọng nói:
"Tính toán, không đùa ngươi!"
"Tiểu nữ tử thời gian không nhiều, đành làm phiền Hạc đại gia chiếu cố rồi!
"Nói, nàng vung vung tay, một mặt hưng phấn, lạc quan sinh động thiếu nữ tùy ý nói cười khiến hắn cũng cảm thấy vui lây.
Ở cạnh nàng, hắn cũng viễn đều không thể buồn chán.
Nàng là Phong Hi, nữ tử đầu tiên đem hắn tâm cướp đi Phong Hi, giúp hắn cảm nhận được ý nghĩa của sinh mệnh đồng thời, mang lệch hắn.
"Nói đi, cướp, khụ khụ, tiểu Hi, ta xem Hắc Giác vực khí tượng, oán niệm ngút trời, chúng ta nếu đã gặp được, hẳn phải ra tay tương trợ mới đúng!
"Hạc Vô Song hắng giọng, một mặt chính khí nói.
Nếu không biết hắn, hẳn sẽ xem hắn như bậc quân tử, thấy chuyện bất bình, rút đao tương trợ đi, chính là, cướp phú tế bần loại kia người.
Không đúng, cướp phú tế bần, ta không phải đang làm sao?
Hạc Vô Song thầm nghĩ, vậy mà lại cảm thấy có lý.
Hắn không phải chính là bần cùng người sao?
Mặc dù hắn rất giàu, nhưng tham lam vô sỉ hắn đúng là nghĩ như vậy.
Thế là, hắn để mặc Phong Hi làm loạn, cùng nàng đem Hắc Giác vực nước quấy đục.
Vọng Nguyệt lâu.
Một tòa thành thị bên trong, bạch sắc cung khuyết sừng sững chiếm lĩnh lấy phần lớn thổ địa, thanh tịnh lại có một vẻ nhã nhặn, hoàn toàn không phù hợp với Hắc Giác vực phong cảnh.
Mà lại, nguyên tác cũng chẳng hề nhắc tới thế lực này, đoán chừng Phong Hi chính mình tìm ra.
Bởi lẽ, nguyên tác cũng chỉ có thể miêu tả Hắc Giác vực một phần nhỏ mà thôi.
Nghe nói, thế lực này tuy thiết lập không lâu, nhưng lại không một ai có thể khinh thường.
Bởi vì lâu chủ muốn lập uy, đem xung quanh mười tòa thành trì đều đồ sát, già trẻ không tha, mức độ man rợ cho dù là Hắc Giác vực nhân sĩ cũng cảm thấy rùng mình.
Một chút đấu vương, đấu hoàng muốn hành hiệp trượng nghĩa, nhưng kết cục của bọn hắn, chỉ có bị xé xác vứt cho chó ăn.
Vọng Nguyệt lâu lâu chủ hung danh, ngay lập tức sánh ngang Kim Ngân nhị lão dạng này tại Hắc Giác vực có tiếng tăm lừng lẫy cường giả.
Hôm nay, nó bảo khố đang chuẩn bị tiếp đón khách quý.
"Bành!
"Hai tên tội phạm, cầm trên tay cục gạch đen kịt, lần lượt đem thủ vệ đập ngất, tuy không nguy hiểm tới tính mạng, nhưng như muốn tỉnh lại, hẳn còn cần không thiếu thời gian.
"Cạch cạch cạch.
"Nặng nề môn hộ được đẩy ra, phía bên trong đồ vật, không nhiều, Hạc Vô Song là có chút thất vọng.
Tận cùng nhất, một thanh ngọc phiến khắc lên kỳ dị phù văn, khí tức ba động vậy mà có thể sánh ngang thất giai ma hạch vũ khí, là một thanh không tệ bảo phiến.
Thu!
Cách đó không xa, cũng là một thanh cổ cầm, có một vẻ cao quý cùng bí ẩn, tuy không sánh được ngọc phiến, nhưng cũng coi như không tệ bảo vật.
Khẳng định phải thu cất lấy, hắn coi như không dùng, cũng có thể đem bán, hẳn phải được không thiếu kim tệ đi.
Công pháp đấu kỹ, phẩm giai là thật không cao, chỉ có một bản địa giai sơ cấp hỏa thuộc tính đấu kỹ liệt hỏa phần thiên có thể khiến hắn nhìn nhiều một mắt, còn lại huyền giai đấu kỹ, trước thu lại liền tốt.
Lại còn đan phương, cũng chỉ có một bản lục giai cao cấp đan phương, tuệ minh đan, có thể giúp tinh thần thông thoáng, có thể tại học tập cao giai công pháp đấu kỹ lúc phục dụng, coi như không tệ đi.
"Vô Song, qua đây!
"Phong Hi vẫy vẫy tay, bên cạnh hắn thiếu nữ cầm lấy một bộ hắc sắc y phục, chỉ có một màu đen tuyền, cao quý lại có vẻ bí ẩn, xen lẫn một điểm thiếu nữ khí tức, đoán chừng chính là nàng tự mình thêm vào, coi như đánh dấu chủ quyền đi.
Phong Hi không ngừng tại hắn thân thể sờ soạng, nhìn ngắm một hồi, nàng gật đầu, hài lòng nói:
"Bản cô nương ánh mắt, vẫn là tinh chuẩn như vậy!"
"Cho ta sao?"
"Đương nhiên!
"Thấy Hạc Vô Song nghi hoặc, nàng mỉm cười, nụ cười mỹ lệ mang theo thiếu nữ hân hoan, ngược lại khiến Phong Hi càng thêm quyến rũ.
Nắm trong tay y phục, hắn nội tâm tràn ngập hạnh phúc, nhưng lại khó tránh khỏi suy tư.
Hắn còn chưa đưa nàng được thứ gì, nàng ưa thích, hắn tự hỏi chỉ có.
"Vô Song, ngươi làm gì?"
"Tiểu Hi, ta không có thứ gì có giá trị, ngươi xem thử, nếu không chê mà nói, ta liền lấy thân báo đáp thế nào?"
"Lấy thân, báo đáp?"
Phong Hi chớp chớp mắt, thế rồi, nàng ôm bụng cười nghiêng ngả, chẳng hề có thục nữ hình tượng.
"Ahaha, Vô Song, ngươi thật sự, quá, quá vô sỉ, hahaha, lại còn lấy thân báo đáp.
"Phong Hi ánh mắt giống như nhìn tên ngốc, nàng dáng vẻ lại như chế giễu hắn, nhìn thấy hắn đỏ mặt nghiêng đầu, nàng cố nén ý cười, hai tay đem khuôn mặt hắn nhào nặn, nói:
"Ngươi người này, đều là của ta, còn nói cái gì báo không báo đáp?
Chỉ cần, ngươi giữ được lời hứa liền tốt.
"Phong Hi nói, nàng giọng điệu hơi có vẻ đe dọa, nhưng lại khiến hắn cảm thấy vô cùng khả ái.
Lôi kéo nàng ngọc thủ, bọn hắn thân ảnh dần tan biến, chỉ để lại ngất đi thủ vệ.
Một hồi lâu sau, một tên ăn mặc thư sinh tráng hán xuất hiện, hắn nhíu mày, truyền âm cho vị kia thần bí lâu chủ:
"Đại ca, có tặc nhân đem thương khố đều trộm lấy!"
"Ồ?
Haha, Thanh Phong, ngươi tự mình điều tra đi, như bắt được mà nói, giết không tha!
".
Huyết thành, một tòa u ám thành trì, khắp tứ phương chính là tử thi la liệt, không có ngoại lệ, đều bị rút máu mà chết.
Tòa này thành trì bên trong, Huyết tông cai quản, tội ác nhiều không kể xiết.
Chỉ có ngươi không tưởng tượng ra được, không có bọn hắn không làm được tội nghiệt.
Hạc Vô Song hiện tại đều có chút đầu váng mắt hoa, bởi lẽ, hắn còn chưa thể quen được, và có thể cũng sẽ chẳng bao giờ có thể hòa nhập được vào Hắc Giác vực.
Hắn, quá ngây thơ!
Hạc Vô Song chẳng phải người tốt lành gì, hắn tự hiểu, nhưng cũng có chính mình đạo đức ranh giới.
"Cứu, cứu ta.
"Hắc hắc, tiểu nương tử, ngươi muốn đi đâu?"
"Không, cầu xin ngươi, cứu ta, ta cầu xin ngươi, mang ta ra khỏi nơi này!"
"Hửm?
Nha, tiểu bạch kiểm, lại còn mang theo mỹ nhân?
Có biết ta là ai không?
Tránh ra!
"Hạc Vô Song một đường đi tới, hắn nội tâm bất chợt sinh ra cảm giác ghê tởm.
Bởi lẽ, Hắc Giác vực kinh khủng, hắn căn bản chưa từng tận mắt chứng kiến.
Nhưng hôm nay, sự thật tại trước mắt hắn phơi bày, bảo hắn làm sao không phẫn nộ?"
Tiểu tử, Bản thiếu chủ nói tránh ra, ngươi điếc sao?."
Thiếu chủ, hẳn chính là Huyết tông thiếu tông chủ đi.
Phạm Lăng, Hắc Giác vực có tiếng ác nhân, hung danh hiển hách.
Tuy chỉ là đấu linh, nhưng hắn ác danh so hắn đấu hoàng lão cha còn kinh khủng hơn nhiều.
Mà lại, còn dám đánh Phong Hi chủ ý, kẻ này, quyết không thể lưu!
Hạc Vô Song cười khẩy.
Đế kiếm xuất vỏ, hắn lạnh lùng nói:
"Tiểu Hi, nhắm mắt lại, hôm nay ta muốn giết người!"
"Ân ân, Vô Song, đánh hắn!
"Phong Hi hì hì cười, vung vung tay, nàng như thể ngự thú sư, mà hắn có lẽ chính là linh sủng đi.
Một kiếm vung ra, đem Phạm Lăng chém thành hai nửa, hắn thở dài.
"Hắc Giác vực Hắc giác vực, haha, quả nhiên chính là tội ác thiên đường!"
"Đại nhân, đại nhân, tiểu nữ tử biết tội, đại nhân tha mạng, tha m-.
"Chết đi!
"Hắn vung kiếm, đem nữ tử kia cũng giết.
Bởi vì, hắn tuy không chủ động đi cứu, nhưng đem Phạm Lăng giết chết, hẳn coi như gián tiếp cứu lấy nàng đi, tên này đại đấu sư nữ tử lại còn dám đâm lén sau lưng hắn?
Chết không hết tội!
Lững thững bước đi, hắn sau lưng chính là núi thây biển máu.
Huyết thành người, đã không thể cứu.
Phản bội, cướp đoạt, ám toán, cưỡng hiếp, đây chính là tòa này thành trì người thường xuyên nhất làm, không một ai trong sạch.
Cũng, không một ai xứng đáng để hắn mang ra ngoài.
Hạc Vô Song thân hình phiêu phù, hắn tại Huyết tông phía trên đứng lấy, ánh mắt lạnh nhạt.
Không cảm nhận được Phạm Lao khí tức, hẳn vị này tông chủ không tại huyết thành.
Không quan trọng, đem Huyết tông diệt đi, Phạm Lao tự khắc sẽ tìm đến hắn.
Ngũ Hành nghịch chuyển, đế chưởng hiện.
Chỉ một chiêu, vốn là thanh âm náo nhiệt, tràn ngập dục vọng Huyết tông trong nháy mắt hóa thành phế tích.
Thần thức quét qua một lượt, không một ai sống sót, hắn lắc đầu thở dài, âm thầm hạ quyết tâm.
"Ta như thành đế, tất diệt Hắc Giác Vực!
"Sau cùng, vì chắc chắn Phạm Lao sẽ đi tìm hắn, Hạc Vô Song còn đem Phạm Lăng thi thể đinh tại tường thành, huyết dịch không ngừng chảy ra, cảnh tượng hãi hùng lại khiến Hắc Giác vực người có phần thỏa mãn.
Không phải vì có người hành hiệp trượng nghĩa, đem Huyết tông tiêu diệt, mà là vì thiếu đi một đấu hoàng thế lực, bọn hắn địa bàn tự nhiên được mở rộng.
Hôm nay, Hắc Giác vực xảy ra một hồi phong ba.
Chỉ trong một ngày, các đại thế lực thương khố đều bị tặc nhân đột nhập, đem toàn bộ tài sản lấy đi.
Thậm chí Huyết tông thiếu tông chủ còn bị chém thành hai nửa, đinh tại Huyết thành tường thành, khiến cho vị kia đại danh đỉnh đỉnh Huyết tông tông chủ Phạm Lao căm phẫn tột độ, thề phải tìm ra, đồng thời đem hung thủ lột da rút gân.
Dược Hoàng Hàn Phong cũng đánh tiếng, tìm ra hung thủ, đồng thời đem giao nộp lên người, hắn có thể vì người đó luyện chế đan dược một lần, khiến một đám cường giả đổ xô đi tìm.
Nhưng hiển nhiên, bọn hắn chẳng qua chỉ đang làm tốn công mà không có kết quả chuyện, bởi lẽ, đôi này gian ác chi đồ đã sớm quay về Già Nam học viện, chẳng hề bận tâm bản thân đã gây ra chuyện gì.
"Vô Song, ta phải đi rồi.
"Hạc Vô Song gian phòng, nằm trên ngực hắn Phong Hi thấp giọng nỉ non, nàng trong mắt có không muốn, nhưng sau cùng cũng đành thở dài tiếc nuối.
Bởi vì, nàng chỉ có thể từ xa nhìn hắn, mà hắn lại chẳng thể thấy được nàng, liệu hắn có cô đơn?
Ôm lấy thiếu nữ mềm mại linh lung thân thể, Hạc Vô Song trầm mặc.
Hắn biết, từ xa điều khiển phân thân, lại còn đem chân thể hiển hóa đã tạo nên gánh nặng rất lớn đối với nàng tinh thần.
Cho dù có là đấu tông đỉnh phong, duy trì một ngày đã là nàng cực hạn, thời gian còn lại vẫn là phân thân tự mình hành động.
"Ngươi mới vừa rồi phẫn nộ bộ dáng, thật sự rất soái.
"Phong Hi khúc khích cười, thấp giọng nỉ non.
Tên kia thiếu tông chủ Phạm Lăng vậy mà ăn gan hùm mật báo, tại hắn trước mặt dám đánh nàng chủ ý, hắn thuấn sát Huyết tông đã coi như nhân từ.
Chỉ một chưởng, đem huyết tông cơ nghiệp đánh sập, hắn sau cùng cũng không đuổi cùng giết tận, bởi vì hắn phát hiện, Phạm Lao không tại Huyết thành.
Đã thiên ý như vậy, hắn liền nên quay lại, để nàng nghỉ ngơi.
Một ngày dài chơi đùa, nàng đoán chừng đều đã thấm mệt, lại còn chưa kể đến nàng tinh thần phải chịu áp lực, hắn không đành lòng nhìn thấy nàng đau khổ.
Nhìn chăm chú lấy tên này tuyệt sắc thiếu nữ, nàng thân thể nhàn nhạt hương thơm như muốn vuốt lên hắn buồn bực tâm tình.
Đôi môi đỏ mọng mang theo một vẻ quyến rũ, nàng ánh mắt lóe lên sự giảo hoạt, vậy mà chủ động hôn hắn, chứa đựng nàng tình cảm.
Vuốt ve hắn khuôn mặt, nàng lẳng lặng suy tư, sau cùng cũng không đành lòng đem hắn ký ức lại phong ấn.
Già Nam học viện địa phương này, không một ai đủ để uy hiếp đến nàng, đã như vậy, nàng liền nên nhân cơ hội này, cùng hắn tạo ra thật nhiều kỷ niệm đẹp.
Nhưng hết thảy, vẫn là chờ nàng khôi phục lại nói.
Một làn mê vụ thoáng qua, Phong Hi chân thể biến mất, nàng phân thân bộ dáng lần nữa xuất hiện, đang ở trong ngực hắn thiếp đi.
Thấy vậy, Hạc Vô Song trong ánh mắt chứa đựng sự cưng chiều.
Nhẹ nhàng chạm vào nàng khuôn mặt trái xoan, hắn âm thầm hạ quyết tâm:
"Tứ cực, ta đã trì hoãn quá lâu, cũng là lúc nên đột phá!"
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập