Trong một tòa thần điện khác.
Diệp Linh Linh một mình ngồi trước cửa sổ nhìn ra ánh trăng bên ngoài cửa sổ.
Thần tình của nàng vẫn cũ thanh lãnh nhưng trong mắt lại ẩn chứa mấy phần tư niệm.
Phía sau truyền tới tiếng bước chân.
Nàng không ngoảnh đầu lại mà chỉ khẽ tiếng đạo:
"Tiểu Bạch?"
Liễu Bạch đi tới phía sau nàng, vươn tay từ phía sau ôm lấy eo nàng.
"Linh Linh tỷ.
"Thân thể Diệp Linh Linh hơi hơi run động một cái, ngay sau đó thả lỏng xuống tựa vào trong lòng hắn.
"Sao ngươi lại tới đây?
Nhạn Nhạn tỷ bên kia.
.."
"Nhạn Nhạn tỷ để ta tới.
"Liễu Bạch cúi đầu ghé tai nàng khẽ tiếng đạo.
Vành tai Diệp Linh Linh hơi đỏ lên nhưng lại không có nói chuyện.
Hai người cứ như vậy lặng lẽ ôm chặt lấy nhau.
Hồi lâu Diệp Linh Linh bỗng nhiên mở miệng:
"Tiểu Bạch, ta rất nhớ ngươi.
"Trong lòng Liễu Bạch mềm nhũn ra, đem nàng ôm chặt thêm mấy phần.
"Ta cũng vậy.
"Diệp Linh Linh xoay người lại ngẩng đầu nhìn hắn.
Ánh trăng trải dài trên khuôn mặt thanh lãnh của nàng, đôi nhãn mâu từng luôn mang theo sự u sầu kia giờ khắc này đầy rẫy sự dịu dàng.
Liễu Bạch cúi đầu hôn lấy nàng.
Đêm đã khuya.
Lúc Liễu Bạch quay trở về chủ điện Ninh Vinh Vinh đang ngồi trên giường, ôm lấy gối, mắt ba ba nhìn về phía cửa phòng.
Nhìn thấy hắn đi vào đôi mắt nàng sáng lên ngay sau đó lại có chút ủy khuất mà dẩu dẩu miệng.
"Tiểu Bạch ca ca, sao bây giờ ngươi mới tới?"
Liễu Bạch đi tới ngồi xuống bên cạnh giường nàng.
"Sao vẫn còn chưa ngủ?"
Ninh Vinh Vinh ôm lấy gối khẽ tiếng đạo:
"Ta đang chờ ngươi.
"Liễu Bạch cười rồi vươn tay xoa xoa tóc nàng:
"Vinh Vinh ngoan, mau ngủ đi.
"Ninh Vinh Vinh lắc lắc đầu bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn hắn.
"Tiểu Bạch ca ca, ngươi có thể ôm ta ngủ không?"
Liễu Bạch hơi hơi sững sờ.
Gò má Ninh Vinh Vinh hơi hồng lên, khẽ tiếng đạo:
"Chỉ.
Chỉ là ôm thôi mà.
"Nhìn đôi mắt đầy mong chờ kia của nàng, trong lòng Liễu Bạch dâng lên một luồng cảm giác thương tiếc.
"Được.
"Hắn nằm xuống bên cạnh nàng vươn tay đem nàng ôm vào trong lòng.
Ninh Vinh Vinh rúc vào lòng hắn, khuôn mặt nhỏ đầy rẫy nụ cười hạnh phúc.
"Tiểu Bạch ca ca, trên người ngươi thật ấm áp.
"Liễu Bạch cười cười nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài của nàng.
"Ngủ đi.
"Ninh Vinh Vinh gật gật đầu nhắm mắt lại.
Một hồi sau nàng lại mở mắt ra khẽ tiếng đạo:
"Tiểu Bạch ca ca, đợi ta hoàn thành xong khảo nghiệm cuối cùng, sau khi thành Thần ta cũng có thể giống như Nhạn Nhạn tỷ và Linh Linh tỷ vậy.
Được ở bên cạnh ngươi phải không?"
Liễu Bạch cúi đầu nhìn nàng, dưới ánh trăng khuôn mặt nhỏ của nàng đỏ bừng nhưng trong mắt lại đầy rẫy sự mong chờ.
Hắn cúi đầu khẽ hôn lên trán nàng một cái.
"Sẽ như thế thôi.
"Đôi mắt Ninh Vinh Vinh cong thành hình trăng khuyết, mỉm cười nhắm mắt lại.
Lần này nàng rất nhanh liền chìm sâu vào giấc ngủ.
Nhìn gương mặt ngủ yên bình kia của nàng, khóe miệng Liễu Bạch hơi hơi giướng lên.
Ba cái nha đầu này đúng thực là.
Hắn lắc lắc đầu cũng nhắm hai mắt lại.
Ngày hôm sau.
Ánh mặt trời ban mai tràn vào thần điện.
Liễu Bạch mở mắt ra phát hiện Ninh Vinh Vinh không biết từ khi nào đã tỉnh dậy, đang nằm bò bên cạnh hắn chống cằm nhìn hắn.
Thấy hắn tỉnh dậy nàng hì hì cười một tiếng.
"Tiểu Bạch ca ca, ngươi tỉnh rồi sao?"
Liễu Bạch vươn tay véo véo má nàng đạo:
"Nhìn cái gì thế?"
Ninh Vinh Vinh chớp chớp mắt:
"Nhìn Tiểu Bạch ca ca nè.
Bộ dáng lúc Tiểu Bạch ca ca ngủ thật là đẹp trai.
"Liễu Bạch bật cười.
Lúc này ngoài cửa truyền tới tiếng bước chân.
Độc Cô Nhạn và Diệp Linh Linh sóng vai đi vào nhìn thấy bộ dáng nũng nịu của hai người trên giường Độc Cô Nhạn lạnh hừ một tiếng.
"Ồ, còn rất ngọt ngào nha.
"Ninh Vinh Vinh đỏ mặt lên vội vàng ngồi dậy.
"Nhạn Nhạn tỷ, Linh Linh tỷ, chào buổi sáng.
"Diệp Linh Linh khẽ mỉm cười:
"Chào buổi sáng.
"Liễu Bạch ngồi dậy nhìn ba nữ, trong lòng đầy rẫy sự ấm áp.
"Đi thôi, đi xem Độc Cô tiền bối một chút.
".
Trong những ngày tiếp theo Liễu Bạch cùng ba nữ ở trên Hải Thần Đảo trải qua một đoạn thời gian bình yên mà ấm áp.
Một tháng sau.
Bên ngoài chủ điện Hải Thần Đảo.
Thất thải quang mang ngút trời dâng lên chiếu sáng toàn bộ bầu trời.
Luồng quang mang đó rực rỡ lóa mắt nhưng lại dịu dàng ấm áp phảng phất như ẩn chứa vẻ đẹp thuần khiết nhất thế gian vậy.
Liễu Bạch đứng ở cách đó không xa nhìn đạo quang mang kia, khóe miệng khẽ giướng lên.
Thành công rồi.
Khảo nghiệm cuối cùng của Ninh Vinh Vinh, truyền thừa Huyễn Thái chi thần cuối cùng đã hoàn thành rồi.
Nói đi thì cũng phải nói lại, khảo nghiệm này đối với người khác mà nói thì có khả năng là khó hơn lên trời, nhưng đối với Ninh Vinh Vinh có Liễu Bạch bảo hộ phía sau mà nói thì căn bản không tồn tại bất kỳ khả năng thất bại nào.
Có hắn là một cái
"máy gian lận"
có thể ra tay bất cứ lúc nào ở đây thì Ninh Vinh Vinh chỉ việc an tâm tiếp nhận truyền thừa là được.
Những cái gọi là thử thách, cái gọi là ma nạn kia ở trước mặt hắn chẳng qua chỉ là chuyện trong một câu nói mà thôi.
Quang mang dần dần thu liễm lại.
Một đạo thân ảnh từ trong đó chậm rãi bước ra.
Liễu Bạch ngước mắt nhìn qua, trong mắt lóe lên một tia kinh diễm.
Ninh Vinh Vinh mặc trên người bộ Thất thải Thần trang, cả người bao phủ trong luồng quang vựng giống như mộng ảo vậy.
Bộ Thần trang đó lấy bảy màu làm nền tảng, lưu quang tràn ngập các màu sắc, mỗi một đạo màu sắc đều phảng phất như ẩn chứa luồng sức mạnh thần diệu nào đó.
Tà váy khẽ lay động tựa như cầu vồng rủ xuống.
Mái tóc dài của nàng xõa trên vai, giữa mái tóc điểm xuyết từng đốm tinh quang làm cho khuôn mặt rạng rỡ kia càng thêm tinh tế động nhân.
Thứ động nhân nhất chính là đôi mắt của nàng.
Đôi mắt to kia vẫn cũ minh lượng như thế nhưng giờ khắc này lại nhiều thêm mấy phần hào quang của thần tính giống như hai viên bảo thạch rực rỡ chứa đầy sự hoan hỉ cùng mong chờ.
Ninh Vinh Vinh nhìn thấy Liễu Bạch đôi mắt sáng lên, xách tà váy chạy chậm tới.
"Tiểu Bạch ca ca!
"Nàng dừng lại trước mặt Liễu Bạch sau đó nhẹ nhàng xoay một vòng.
Thất thải Thần trang theo động tác của nàng khẽ lay động giống như cầu vồng đang xoay tròn vậy.
"Thế nào?
Huyễn Thái Thần trang của ta đẹp không?"
Nàng mắt ba ba nhìn Liễu Bạch, khuôn mặt nhỏ đầy rẫy sự mong chờ.
Liễu Bạch nhìn nàng trịnh trọng gật gật đầu:
"Đẹp.
"Ninh Vinh Vinh tức khắc cười tươi như hoa, đôi mắt cong thành hình trăng khuyết.
"Hì hì!
"Nàng lao vào lòng Liễu Bạch ngẩng đầu nhìn hắn.
"Tiểu Bạch ca ca, ta cuối cùng đã thành Thần rồi!
Sau này có thể vẫn luôn đi theo ngươi rồi!
"Liễu Bạch cười xoa xoa tóc nàng:
"Ưm, Vinh Vinh thật giỏi.
"Lúc này hai đạo thân ảnh từ phía xa lướt tới.
Chính là Độc Cô Nhạn và Diệp Linh Linh.
Bọn nàng đáp xuống gần đó nhìn bộ Thất thải Thần trang trên người Ninh Vinh Vinh, trong mắt đều mang theo tiếu ý.
"Không tệ nha Vinh Vinh.
"Độc Cô Nhạn quan sát nàng một lượt từ trên xuống dưới hài lòng gật gật đầu:
"Bộ Thần trang này so với Hải Thần Thần trang của ta còn màu mè hơn nhiều.
"Diệp Linh Linh cũng khẽ tiếng đạo:
"Rất hợp với Vinh Vinh.
"Ninh Vinh Vinh từ trong lòng Liễu Bạch thò đầu ra hì hì cười đạo:
"Đương nhiên rồi!
Ta chính là Huyễn Thái chi thần, đương nhiên phải thật xinh đẹp rồi!
"Độc Cô Nhạn liếc nhìn nàng một cái nhưng tiếu ý trong mắt lại che giấu không được.
Liễu Bạch nhìn ba nữ, trong lòng đầy rẫy sự ấm áp.
Một hồi sau hắn mở miệng đạo:
"Được rồi, hiện giờ đều đã thành Thần rồi.
Đã tới lúc phi thăng Thần Giới rồi chứ?"
Ba nữ nghe vậy nhìn nhau sau đó đồng loạt gật đầu.
Chuyện trên đại lục bọn nàng thực sự đã xử lý xong xuôi cả rồi.
Độc Cô Nhạn đã sớm đem sự vụ của Hải Thần Đảo giao cho các vị cung phụng của Hải Thần Đảo xử lý.
Diệp Linh Linh cũng không có điều gì vướng bận.
Ninh Vinh Vinh lại càng là trước khi thành Thần liền đã sắp xếp thỏa đáng chuyện của Thất Bảo Lưu Ly Tông rồi.
Đã tới lúc rời đi rồi.
Liễu Bạch ngẩng đầu nhìn bầu trời, trong mắt lóe lên một tia mong chờ.
Thần Giới.
Thế giới trong truyền thuyết kia hắn cuối cùng cũng sắp sửa được đi kiến thức kiến thức rồi.
Không biết ở đó so với thế giới Đấu Phá thì có điều gì khác biệt?
Nửa ngày sau.
Hải Thần Đảo, bờ biển.
Trên bãi cát vàng óng màu kim mấy người tĩnh tĩnh đứng lặng.
Liễu Bạch đứng ở phía trước nhất, phía sau là Độc Cô Nhạn, Diệp Linh Linh, Ninh Vinh Vinh cùng với Độc Cô Bác vừa mới xuất quan.
Khí chất hiện giờ của Độc Cô Bác đã khác biệt rất lớn so với trước kia.
Ông ấy vẫn là bộ dáng lão giả như trước nhưng quanh thân lại di màn ra một luồng khí tức quỷ dị mà mạnh mẽ.
Đó là luồng khí tức được dệt nên từ oán niệm cùng độc tố làm cho người ta nhìn mà phát sợ.
Nhung giờ khắc này ánh mắt ông ấy nhìn về phía Liễu Bạch lại đầy rẫy sự hân hoan cùng cảm khái.
"Tiểu quái vật, không nghĩ tới lão phu cũng có ngày thành Thần.
"Ông ấy lắc lắc đầu, ngữ khí mang theo vài phần thổn thức:
"Năm đó lúc đang giãy dụa trên đại lục làm sao dám nghĩ tới những thứ này chứ?"
Liễu Bạch cười cười đạo:
"Thiên phú của Độc Cô tiền bối vốn dĩ không tệ, thành Thần là chuyện đương nhiên thôi.
"Độc Cô Bác ha ha cười một tiếng không có nói thêm gì nữa.
Độc Cô Nhạn đứng ở bên cạnh Liễu Bạch nhìn mặt biển xa xăm, trong mắt mang theo vài phần không nỡ.
Dù sao cũng là nơi thành Thần, ít nhiều gì cũng có chút tình cảm.
Diệp Linh Linh tĩnh tĩnh đứng ở bên kia, thần sắc bình tĩnh chỉ là nhẹ nhàng ôm lấy cánh tay Liễu Bạch.
Ninh Vinh Vinh là người phấn khởi nhất, kéo lấy tay áo Liễu Bạch không ngừng hỏi:
"Tiểu Bạch ca ca, Thần Giới có bộ dáng thế nào?
Có đẹp không?"
Liễu Bạch bật cười:
"Ta cũng là lần đầu tiên tới đó nên không biết.
"Ninh Vinh Vinh chớp chớp mắt:
"Vậy chúng ta cùng nhau đi xem!
"Liễu Bạch gật đầu:
"Ngay lúc mọi người chuẩn bị khởi hành Liễu Bạch bỗng nhiên trong lòng có cảm giác quay đầu nhìn về phía xa xa.
Ở đó không gian hơi hơi dao động.
Một đạo kim sắc thân ảnh từ trong đó bước ra ngoài.
Đó là một vị nữ tử mặc trường quần màu vàng kim, một mái tóc vàng dài tựa như thác nước rủ xuống, quanh thân tỏa ra khí tức thần thánh mà cao quý.
Dung nhan của nàng tuyệt mỹ, nơi đường chân mày mang theo vài phần thanh lãnh cùng ngạo nhiên, nhưng giờ khắc này nhìn về phía bên này trong mắt lại lóe lên một tia nhu hòa.
Chính là Thiên Nhận Tuyết.
"Là Tiểu Tuyết!
"Đôi mắt Ninh Vinh Vinh sáng lên vội vàng vẫy tay:
"Tiểu Tuyết, ở đây này!
"Độc Cô Nhạn và Diệp Linh Linh cũng quay đầu nhìn qua, trong mắt đều mang theo tiếu ý.
Hiển nhiên mấy nữ đã sớm quen biết nhau rồi.
Dù sao lúc trước Độc Cô Nhạn và Diệp Linh Linh thành Thần Thiên Nhận Tuyết cũng đã từng tới chúc mừng qua.
Thiên Nhận Tuyết đạp không mà tới, đáp xuống trước mặt mọi người.
Nàng trước tiên gật đầu đạo:
"Độc Cô tiền bối"
, sau đó nhìn về phía ba nữ, cuối cùng ánh mắt rơi trên người Liễu Bạch.
"Liễu Bạch.
"Thanh âm của nàng vẫn cũ thanh lãnh nhưng bên trong đó lại ẩn chứa mấy phần dịu dàng không dễ phát giác được.
Liễu Bạch nhìn nàng khẽ mỉm cười:
"Sao nàng lại tới đây?"
Thiên Nhận Tuyết nhìn lướt qua tư thế của mọi người khẽ tiếng đạo:
"Các ngươi đây là chuẩn bị phi thăng rồi sao?"
Liễu Bạch gật đầu:
"Đúng vậy, chuyện trên đại lục đã xử lý xong xuôi cả rồi, đã tới lúc đi Thần Giới rồi.
"Hắn nhìn Thiên Nhận Tuyết:
"Nàng thì sao?
Định bao giờ thì phi thăng?"
Thiên Nhận Tuyết trầm mặc một hồi khẽ tiếng đạo:
"Năm nữa đi.
"Nàng dừng một chút giải thích đạo:
"Ta dù sao cũng là chủ nhân của Vũ Hồn Điện, không thể cứ như thế mà rời đi được.
Còn cần phải sắp xếp con đường cho Vũ Hồn Điện cái đã, đợi tới khi hết thảy đều được thu xếp thỏa đáng phi thăng cũng không muộn.
"Liễu Bạch gật đầu.
Hắn thấu hiểu sự lựa chọn của Thiên Nhận Tuyết.
Vị trí của Vũ Hồn Điện trên Đấu La đại lục là phi đồng tiểu khả, Thiên Nhận Tuyết với tư cách là nhân vật hạt nhân bên trong đó đúng thực là không thể cứ thế mà phủi tay áo ra đi được.
"Hắn nhìn Thiên Nhận Tuyết trịnh trọng đạo:
"Vậy Thần Giới tái hội.
"Thiên Nhận Tuyết nhìn hắn, trong mắt lóe lên một tia nhu hòa:
"Thần Giới tái hội.
"Hai người đối thị một lát, hết thảy đều không cần nói cũng hiểu.
Độc Cô Nhạn ở bên cạnh nhìn thấy khẽ ho một tiếng:
"Được rồi được rồi, đừng có quấn quýt nhau nữa.
Đợi tới Thần Giới có nhiều thời gian để gặp mặt mà.
"Gò má Thiên Nhận Tuyết hơi hơi đỏ lên nhưng cũng không có phản bác.
Ninh Vinh Vinh ở bên cạnh hì hì cười đạo:
"Tiểu Tuyết nương nương nha đầu nàng phải nhanh lên đó nghe chưa!
Bọn ta ở Thần Giới chờ ngươi!
"Thiên Nhận Tuyết gật gật đầu:
"Nàng nhìn Liễu Bạch một cái sau đó lùi lại phía sau một bước.
"Thuận buồm xuôi gió.
"Liễu Bạch nhìn nàng khẽ mỉm cười:
"Bảo trọng.
"Thiên Nhận Tuyết gật đầu ngay sau đó xoay người đạp không mà đi.
Kim sắc thân ảnh dần dần đi xa cuối cùng biến mất ở tận cùng chân trời.
Liễu Bạch thu hồi ánh mắt nhìn về phía mấy nữ bên cạnh và Độc Cô Bác.
"Đi thôi.
"Mọi người gật đầu.
Hạ giới thành Thần muốn phi thăng Thần Giới chỉ cần giao tiếp với thần cách liền có thể kết nối với Thần Giới.
Thần Giới cảm ứng được sự tồn tại của thần cách liền sẽ giáng xuống lối đi phi thăng, tiếp dẫn tân thần đi vào Thần Giới.
Độc Cô Nhạn, Diệp Linh Linh, Ninh Vinh Vinh nhìn nhau đồng thời nhắm hai mắt lại.
Độc Cô Bác tương tự cũng như vậy.
Trong sát na bốn luồng khí tức Thần cấp từ trên người bọn hắn vút trời dâng lên.
Đó là khí tức Hải Thần mênh mông như biển cả, bao dung vạn vật phảng phất như toàn bộ đại dương đều đang vì đó mà reo hò.
Đó là khí tức Thủy Thần thanh lãnh u thâm, nhuận trạch thương sinh tựa như vạn thủy thiên hạ đều đang triều bái.
Đó là khí tức Huyễn Thái chi thần rực rỡ nhiều màu sắc, như mộng như ảo, thất thải quang mang chiếu sáng nửa bầu trời.
Đó là khí tức Độc Oán chi thần quỷ dị mạc trắc làm cho người ta tâm quý, oán niệm cùng độc tố đan xen thành một phiến灰色 lĩnh vực.
Bốn luồng khí tức đan xen vào nhau xông thẳng vân tiêu, trong nháy mắt xuyên thủng rào cản giữa thiên địa.
Mà ngay lúc này Liễu Bạch động rồi.
Hắn khẽ bước lên phía trước một bước.
Oanh ——
Một luồng khí tức hoàn toàn khác biệt từ trên người hắn vút trời dâng lên.
Đó là khí tức của hỏa diễm.
Nhưng không phải là hỏa diễm thông thường.
Đó là hỏa diễm màu đen vừa nóng bỏng lại vừa thần thánh.
Minh Ngục Hắc Hoàng Hỏa thiêu đốt!
Vào sát na khí tức này xuất hiện thiên địa đều vì đó mà im lặng.
Ngay sau đó dị tượng càng thêm kinh hãi người xuất hiện rồi.
Phía sau Liễu Bạch một đạo hư ảnh chậm rãi lơ lửng hiện ra.
Đó là một đạo thân ảnh vĩ ngạn toàn thân thiêu đốt kim sắc hỏa diễm, nhìn không rõ diện mạo nhưng lại tỏa ra uy áp khiến người ta tâm quý.
Hỏa Thần hư ảnh.
Đó là thần cách đầu chiếu chỉ thuộc về Hỏa Thần, chính là bộ dáng của Liễu Bạch.
Liễu Bạch mặc dù mới chỉ là Nhất cấp thần vị nhưng bởi vì sự tồn tại của Dị Hỏa Liễu Bạch vô cùng xác tín rằng thần cách của hắn đã tiến hóa rồi, đặc biệt là vào sát na đột phá Đấu Tôn kia!
Lúc hắn toàn lực phóng thích khí tức, tự nhiên mà nhiên liền dẫn động hỏa chi pháp tắc trong thiên địa cộng minh.
Giờ khắc này hắn chính là Hỏa Thần.
Hỏa Thần chân chính.
Hỏa chi Chí Tôn của thiên địa!
Oanh!
Bầu trời đột nhiên biến đổi.
Bầu trời vốn dĩ đang trong xanh trong nháy mắt hóa thành một phiến rực rỡ màu vàng kim.
Màu vàng kim đó bắt đầu từ phía trên bầu trời Hải Thần Đảo lan tràn ra ngoài, chuyển mắt liền khuếch tán ra toàn bộ đại lục.
Mà ở trong luồng màu vàng kim đó lại có năm loại quang mang đan xen.
Hải Thần xanh thẳm.
Thủy Thần màu thanh.
Huyễn Thái chi thần thất thải.
Độc Oán chi thần màu xám.
Cùng với Hỏa Thần màu xích hồng.
Năm luồng quang mang trong bầu trời vàng kim tương quang tôn vinh lẫn nhau đem toàn bộ đại lục đều nhuộm thành một phiến màu sắc thần thánh.
Trên đại lục.
Vô số người ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, trong mắt đầy rẫy sự chấn hám.
"Cái đó là.
"Lối đi Thần Giới!"
"Có người sắp sửa phi thăng rồi!"
"Không, không phải là một người!
Là rất nhiều người!
"Tất cả mọi người đều ở vào lúc này dừng lại hành động trong tay mình ngây người nhìn lên bầu trời.
Màu vàng kim đó rực rỡ như thế, thần thánh như thế, phảng phất như toàn bộ thiên địa đều đang vì sát na này mà reo hò vậy.
Mà ngồn gốc của kim sắc quang mang chính là Hải Thần Đảo.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập