Tin tức Long Đảo hợp nhất giống như mọc thêm đôi cánh vậy, nhanh chóng ở trong hư không truyền bá ra ngoài.
Mà bọn người Thanh Sơn, Thanh Mộc dùng bí pháp đặc thù hướng về tận sâu trong hư không vô tận phát ra lời triệu hoán.
Đó là bí pháp truyền tấn độc nhất vô nhị của Thái Hư Cổ Long nhất tộc, có thể vượt qua không gian truyền tới tai của những tộc nhân đang lưu lạc ở bên ngoài.
"Long Đảo hợp nhất, tân Long Hoàng sinh ra!"
"Tân Long Hoàng là con gái của lão Long Hoàng, thân phụ đại thành Vương tộc huyết mạch, đạt được Long Hoàng Bản Nguyên Quả là Chí Tôn Long Hoàng chân chính!"
"Chúng ta đã biết chỗ lão Long Hoàng bị vây khốn, không nhật sẽ lên đường tiến hành giải cứu!"
"Toàn bộ tộc nhân đang lưu lạc ở bên ngoài hãy mau chóng trở về!
"Tin tức truyền ra, toàn bộ hư không đều vì đó mà chấn động.
Những vị cường giả Long tộc năm đó bởi vì không nguyện ý nhìn thấy Long Đảo phân裂 mà phẫn nộ bỏ đi, những vị tộc nhân ra ngoài tìm kiếm tung tích lão Long Hoàng mà một đi không trở lại, những vị tồn tại cổ lão đang ẩn cư khổ tu tại các nơi bí cảnh.
Giờ khắc này ánh mắt của bọn hắn đều phóng về cùng một phương hướng.
Long Đảo.
Thời gian từng ngày trôi qua.
Nửa tháng sau.
Bên ngoài Long Đảo, hư không khẽ dao động, một đạo thân ảnh lơ lửng hiện ra.
Đó là một vị lão giả tóc trắng xóa, thân hình còng xuống nhưng quanh thân lại tỏa ra uy áp khủng bố khiến người ta tâm quý.
Khí tức của hắn vậy mà đạt tới Tam Tinh Đấu Thánh đỉnh phong!
Hắn nhìn tòa Long Đảo hoàn chỉnh phía trước kia, trong đôi mắt già nua vẩn đục vậy mà có lệ quang lấp lánh.
"Long Đảo.
Thực sự hợp nhất rồi.
"Hắn lẩm bẩm đạo, một bước bước ra biến mất tại chỗ.
Lại qua vài ngày.
Đạo thân ảnh thứ hai xuất hiện.
Đó là một vị trung niên nam tử diện mạo lãnh tuấn, cõng trên lưng một chuôi chiến đao khổng lồ.
Khí tức của hắn tương tự cũng đạt tới Tam Tinh Đấu Thánh!
Hắn nhìn Long Đảo trầm mặc một hồi sau đó tương tự cũng bước chân đi vào.
Đạo thứ ba.
Đạo thứ tư.
Đạo thứ năm.
Càng ngày càng có nhiều thân ảnh từ các phương hướng trong hư không chạy tới, quay trở về tòa Long Đảo mà bọn hắn đã từng rời đi kia.
Trong đó có những lão quái vật đã sống vô số năm qua, có những vị cường giả uy danh hiển hách năm đó, có những vị tộc nhân ra ngoài tìm kiếm lão Long Hoàng mà không được.
Mỗi một luồng khí tức đều ở trên cấp bậc Đấu Thánh.
Ba tháng sau.
Long Đảo đại điện.
Tử Nghiên ngồi cao trên vị trí chủ tọa, Liễu Bạch ngồi ở bên cạnh nàng.
Phía dưới đứng đầy người đen nghịt.
Những người đó đều là những vị cường giả Thái Hư Cổ Long nhất tộc lần lượt trở về trong vòng ba tháng qua.
Thanh Sơn đang kiểm kê số người, trên khuôn mặt già nua đầy rẫy sự kích động không kìm nén được.
"Long Hoàng bệ hạ, cộng thêm những tộc nhân trở về lúc trước hiện giờ Thái Hư Cổ Long nhất tộc ta tổng cộng có ba mươi bảy vị cường giả Đấu Thánh!
"Thanh âm của hắn đều đang phát run.
Ba mươi bảy vị Đấu Thánh!
Đây là khái niệm gì?
Phải biết rằng cho dù là những vật khổng lồ như Viễn Cổ Bát Tộc thì cường giả Đấu Thánh trong tộc cũng chẳng qua chỉ là lèo tèo vài vị.
Mà Thái Hư Cổ Long nhất tộc hiện giờ vậy mà có ba mươi bảy vị Đấu Thánh!
Đây mới thực sự là nội tình mà Chí Tôn tộc quần trong ma thú giới nên có!
Tử Nghiên nghe thấy con số này đôi mắt đều sáng rực hẳn lên.
Phen này đúng thực là vô địch rồi!
Nàng quay đầu nhìn về phía Liễu Bạch, trong mắt đầy rẫy sự đắc ý.
"Tiểu Bạch, thế nào?
Bản Long Hoàng lợi hại không?"
Liễu Bạch nhìn nàng bộ dáng này nhịn không được cười rồi:
"Lợi hại, lợi hại.
"Tử Nghiên đắc ý nhướng cằm lên sau đó lại nhìn về phía những tộc nhân trở về phía dưới kia.
"Chư vị, hoan nghênh về nhà.
"Thanh âm của nàng thanh thúy nhưng lại ẩn chứa Long Hoàng uy nghiêm:
"Từ ngày hôm nay trở đi Thái Hư Cổ Long nhất tộc sẽ thực sự quay trở lại đỉnh phong!
"Mọi người đồng loạt quỳ rạp xuống, tiếng reo hò vang vọng vân tiêu.
"Nguyện ý đi theo Long Hoàng bệ hạ!
".
Một đoạn thời gian sau đó, Long Hoàng đại điện.
Tử Nghiên ngồi cao trên vị trí chủ tọa, Liễu Bạch vẫn ngồi ở bên cạnh nàng.
Trải qua sự mài hợp đoạn thời gian này, địa vị của Liễu Bạch trên Long Đảo đã triệt để vững chắc, thân phận bạn lữ của Long Hoàng này đủ để làm cho bất luận kẻ nào đều cung kính đối đãi.
Phía dưới Thanh Mộc đang bưng một quyển ngọc giản, báo cáo chi tiết tình huống tộc nhân trở về đoạn thời gian này.
"Long Hoàng bệ hạ, cho tới hiện tại tộc nhân trở về đã đạt tới một trăm ba mươi bảy vị.
"Thanh âm Thanh Mộc bình ổn nhưng trong mắt lại lấp lánh quang mang phấn khởi:
"Trong đó cường giả Đấu Thánh ba mươi bảy vị, Bán Thánh năm mươi hai vị, còn lại đều là từ Đấu Tôn đỉnh phong trở lên.
"Tử Nghiên gật gật đầu, ra hiệu hắn nói tiếp.
Thanh Mộc tiếp tục đạo:
"Tuy nhiên đây mới chỉ là một bộ phận mà thôi.
Theo lời phản hồi từ truyền tấn thì còn không ít tộc nhân bởi vì khoảng cách quá mức xa xôi hoặc là đang bế quan trong bí cảnh chưa ra, còn cần một chút thời gian nữa mới có thể quay trở về.
Dự tính nếu như toàn bộ quay trở về thì số lượng cường giả Đấu Thánh có khả năng sẽ đột phá năm mươi vị.
"Năm mươi vị Đấu Thánh!
Con số này nếu như truyền ra ngoài đủ để làm cho toàn bộ đại lục vì đó mà chấn động.
"Ngoài ra, "Thanh Mộc dừng một chút, ngữ khí bên trong nhiều thêm mấy phần trịnh trọng:
"Hiện giờ trong số tộc nhân trở về mạnh nhất chính là Chúc Thiên trưởng lão."
"Chúc Thiên?"
Tử Nghiên nghiêng nghiêng đầu.
Thanh Sơn ở một bên bổ sung đạo:
"Chúc Thiên trưởng lão là một trong những nguyên lão của Thái Hư Cổ Long nhất tộc ta, bối phận cực cao, năm đó lúc Long Hoàng bệ hạ mất tích hắn đã là Tam Tinh Đấu Thánh rồi.
Sau đó Long Đảo phân liệt, hắn không nguyện nhìn thấy tộc nhân tàn sát lẫn nhau nên phẫn nộ bỏ đi, một mình du lịch trong hư không.
Những năm nay thực lực của hắn tiến thêm một bước, hiện giờ đã là Ngũ Tinh Đấu Thánh hậu kỳ rồi.
"Lời này vừa nói ra ngay cả Tử Nghiên cũng hơi hơi động dung.
Ngũ Tinh Đấu Thánh hậu kỳ!
Tầng thứ này đã đủ để đi ngang trên toàn bộ đại lục rồi.
Đương nhiên là trong tình huống không tính tới Viễn Cổ Bát Tộc.
Liễu Bạch ở một bên nghe vậy, trong lòng thầm thầm cảm khái.
Ngũ Tinh Đấu Thánh hậu kỳ, loại cường giả như thế đặt ở Trung Châu đủ để quét ngang bất kỳ thế lực nào.
Cho dù là Viễn Cổ Bát Tộc đối mặt với loại sực tồn tại như thế này cũng phải nể mặt ba phần.
Đúng thực không hổ là sự tồn tại tựa như Chí Tôn của ma thú giới, Thái Hư Cổ Long nhất tộc từ viễn cổ truyền thừa cho tới nay, trong đó chí cường giả thực sự là quá nhiều quá nhiều rồi.
Hắn chuyển niệm nghĩ lại cũng cảm thấy là chuyện đương nhiên.
Thái Hư Cổ Long nhất tộc từ viễn cổ mạnh tới tận bây giờ, thọ mệnh của ma thú lại cực dài, xác suất xuất hiện cường giả lại cao.
Cứ tích lũy theo năm tháng như thế tự nhiên cường giả tích lũy trong tộc liền càng lúc càng nhiều lên.
Cũng hèn chi trong nguyên tác Chúc Khôn có thể nói ra một câu Viễn Cổ Bát Tộc cũng không tính là thế lực đỉnh cấp gì đó.
Có lẽ ở niên đại đó của hắn thế lực đỉnh cấp thực sự nhất cũng chỉ có một nhà Thái Hư Cổ Long mà thôi.
Tử Nghiên ngược lại không có nghĩ nhiều như thế, đôi mắt nàng sáng lấp lánh đầy rẫy sự phấn khởi.
"Ngũ Tinh Đấu Thánh hậu kỳ!
Tốt quá rồi!
Thái Hư Cổ Long nhất tộc chúng ta quả nhiên lợi hại!
"Nàng quay đầu nhìn về phía Liễu Bạch đắc ý nhướng cằm lên:
Tộc nhân của bản Long Hoàng lợi hại không?"
Liễu Bạch cười gật đầu:
"Tử Nghiên đang định tiếp tục khoe khoang thì lại thấy Liễu Bạch đứng dậy.
"Tử Nghiên.
"Tử Nghiên hơi hơi sững sờ, dường như dự cảm được điều gì đó.
Liễu Bạch nhìn nàng chậm rãi mở miệng:
"Chuyện ở bên này đã kết thúc rồi, ta cũng nên rời đi thôi.
"Tử Nghiên ngây ngẩn cả người.
Trong đại điện bọn người Thanh Mộc, Thanh Sơn nhìn nhau mỉm cười biết ý lặng lẽ lui xuống.
Một hồi sau trong đại điện chỉ còn lại hai người.
Tử Nghiên đứng dậy đi tới trước mặt Liễu Bạch ôm chầm lấy hắn.
"Không thể không đi sao?"
Thanh âm của nàng buồn buồn mang theo vài phần ủy khuất:
"Ở chỗ này ngươi muốn cái gì ta đều có thể cho ngươi, tại sao phải đi?"
Liễu Bạch nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc tím dài mềm mại của nàng, cười cười đạo:
"Như thế sao được?
Ta cũng phải trở nên mạnh mẽ, ta cũng có con đường của ta phải đi.
"Tử Nghiên ngẩng đầu lên, đôi nhãn mâu màu tím kia đầy rẫy sự không nỡ:
"Nhưng mà.
"Liễu Bạch cúi đầu khẽ hôn lên trán nàng một cái:
"Hơn nữa đợi tới khi ngươi xử lý xong xuôi chuyện ở bên Cổ Long Đảo này cũng có thể tới Trung Châu tìm ta mà.
"Tử Nghiên dẩu dẩu miệng:
"Ta nhớ ngươi mà.
"Liễu Bạch cười rồi véo véo má nàng đạo:
"Với bản lĩnh của ngươi, muốn gặp ta chẳng phải cũng chỉ là chuyện trong chớp mắt thôi sao?"
Tử Nghiên nghĩ nghĩ hình như cũng đúng.
Với thực lực Tứ Tinh Đấu Thánh hiện tại của nàng xé rách không gian trực tiếp giáng lâm Trung Châu đúng thực là chuyện trong một ý niệm mà thôi.
Nàng lúc này mới miễn cưỡng gật gật đầu:
"Được rồi.
Ta xử lý xong xuôi chuyện bên này rồi sẽ đi tìm ngươi.
"Nàng nghĩ nghĩ lại mở miệng đạo:
"Đúng rồi, mang theo ba cái tên kia đi cùng luôn."
"Ba tên kia?"
Liễu Bạch nhướng mày.
"Chính là ba cái Long Vương kia đó.
"Tử Nghiên lý sở đương nhiên đạo:
"Bắc Long Vương, Nam Long Vương, Tây Long Vương, thực lực của bọn hắn cũng không tệ lắm, ít nhất có thể bảo vệ ngươi.
Mặc dù trong tay ngươi có bốn bộ khôi lỗi Đấu Thánh nhưng có thêm vài tên trợ thủ tống vẫn là tốt hơn.
"Liễu Bạch sững sờ, ngay sau đó trong lòng dâng lên một luồng ấm áp.
Cái nha đầu này xem ra thì đại đại liệt liệt nhưng thực ra chuyện gì cũng đều nghĩ thay cho hắn cả rồi.
"Được.
"Hắn gật đầu.
Tử Nghiên nhìn hắn bỗng nhiên nhón chân lên hung hăng in lên môi hắn một nụ một nụ hôn.
Liễu Bạch hơi hơi sững sờ, ngay sau đó vươn tay ôm lấy eo nàng, cúi đầu đáp lại.
Lương cửu môi mới tách ra.
"Đi đi.
"Liễu Bạch nhìn nàng khẽ vuốt ve gò má nàng:
"Chờ ta.
"Nói xong hắn xoay người bước nhanh ra khỏi đại điện.
Phía sau Tử Nghiên đứng tại chỗ nhìn theo bóng lưng hắn rời đi, hồi lâu không có cử động.
Bên ngoài Long Đảo, trong hư không.
Liễu Bạch lăng không đứng lặng, phía sau là Thanh Lân, Yêu Minh cùng với ba cái Long Vương bị khống chế.
Hắn quay đầu lại nhìn tòa Long Đảo khổng lồ kia lần cuối cùng.
Một hồi sau hắn thu hồi ánh mắt:
"Đi thôi.
"Dứt lời hắn giơ tay xé rách không gian bước chân vào bên trong.
Mấy người phía sau bám sát theo sau, biến mất trong hư không mênh mông.
Trung Châu, Thánh Đan Thành.
Trong hư không một đạo vết nứt không thanh không tức mà bị xé rách ra.
Liễu Bạch đi tiên phong bước ra ngoài, phía sau đi theo Thanh Lân, Yêu Minh cùng với tam đại Long Vương.
Năm người lăng không đứng lặng nhìn xuống tòa thành trì vô cùng phồn hoa phía dưới kia.
Thánh Đan Thành, trụ sở của Đan Tháp, thánh địa luyện dược sư Trung Châu.
Cách biệt lâu như thế một lần nữa quay trở lại, trong lòng Liễu Bạch vậy mà có mấy phần cảm giác giống như cách cả một đời vậy.
"Đây chính là thế giới của con người sao.
"Bắc Long Vương đứng ở phía sau Liễu Bạch ánh mắt quét qua thành trì bên dưới, trong mắt lóe lên một tia khinh miệt.
Hắn vốn là Long Vương của Thái Hư Cổ Long nhất tộc, là sự tồn tại khủng bố của Tam Tinh Đấu Thánh hậu kỳ, khu khu một tòa thành trì con người trong mắt hắn chẳng qua chỉ là một cái búng tay là có thể diệt trừ được.
"Thu liễm khí tức lại.
"Liễu Bạch đầu cũng không ngoảnh lại đạm nhiên đạo:
"Địa giới của con người có quy tắc của nơi này.
Các ngươi đi theo bên cạnh ta thì hãy điệu thấp một chút.
"Bắc Long Vương hơi hơi sững sờ, ngay sau đó cúi đầu:
"Vâng, chủ nhân.
"Nếu như là trước kia với sự kiêu ngạo của Long Vương hắn tuyệt đối sẽ không đặt bất kỳ một con người nào vào trong mắt.
Nhưng hiện giờ trong cơ thể hắn bị Liễu Bạch gieo xuống khôi lỗi ấn ký, tuyệt đối thần phục, sinh tử đều nằm trong một ý niệm của đối phương, Long tộc có cao ngạo tới đâu cũng không thể không cúi đầu.
Nam Long Vương và Tây Long Vương tương tự cũng cung kính vâng dạ.
Liễu Bạch không nói gì thêm thân hình khẽ động hướng về phía dưới rơi xuống.
Năm người rơi vào trong Thánh Đan Thành, trực tiếp quay trở về phủ đệ của mình.
Phủ đệ vẫn như cũ như lúc trước.
"Thanh Lân, ngươi đi nghỉ ngơi trước đi.
"Liễu Bạch nhìn về phía Thanh Lân, ánh mắt nhu hòa đi mấy phần:
"Những ngày này đi theo ta bôn ba vất vả cho ngươi rồi.
"Thanh Lân lắc lắc đầu khẽ tiếng đạo:
"Không vất vả đâu ạ, có thể đi theo thiếu gia Thanh Lân liền rất vui vẻ rồi.
"Liễu Bạch cười cười không có nói thêm gì nữa.
Yêu Minh và tam đại Long Vương thì tự mình tìm chỗ an đốn xuống.
Liễu Bạch một mình đứng ở trong đình viện.
Ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, hắn khẽ nheo mắt lại.
Bầu trời Trung Châu so với tận sâu trong hư không cũng không có gì khác biệt, vẫn cũ bao la, vẫn cũ thâm thúy.
Nhưng ở đây mới là nơi hắn thực sự muốn đứng chân.
"Thành lập một cái thế lực đi thôi.
"Hiện giờ thực lực hắn nắm giữ ở trong tay đã đủ để làm cho toàn bộ đại lục vì đó mà chấn động.
Tam đại Long Vương, Yêu Minh tộc trưởng của Cửu U Địa Minh Mãng tộc.
Cộng thêm bốn bộ Thiên Yêu Lỗi cấp bậc Đấu Thánh trong tay hắn cùng với một sự tồn tại có tiềm lực trưởng thành vô hạn như Thanh Lân.
Lại thêm Thái Hư Cổ Long tộc, đội hình như thế cho dù là Viễn Cổ Bát Tộc cũng phải dè chừng ba phần.
Tuy nhiên đối thủ trong tương lai của hắn chính là Hồn Tộc, cái vật khổng lồ ẩn nấp trong bóng tối vô số năm qua cuối cùng muốn thôn phệ toàn bộ đại lục kia.
Hồn Thiên Đế, sự tồn tại khủng bố của Cửu Tinh Đấu Thánh đỉnh phong.
Đối mặt với loại đối thủ như thế này hiện tại hắn không có phần thắng nào cả.
"Còn cần phải mạnh mẽ hơn nữa.
"Liễu Bạch thu hồi ánh mắt xoay người hướng về phía phòng luyện đan mà đi.
Hắn cần phải làm một chuyện trước tiên.
Tuyên bố quay trở về.
Mà phương thức tốt nhất chính là luyện chế một lò đan dược.
Trong phòng luyện đan.
Liễu Bạch khoanh chân mà ngồi, hắn nhắm mắt điều tức một hồi sau đó mở to đôi mắt ra.
Trong mắt tinh quang lấp lánh.
Hắn giơ tay vẫy một cái vô số thiên tài địa bảo từ trong nạp giới bay ra lửng lơ bên cạnh.
Hắn búng ngón tay một cái.
Một luồng hắc sắc hỏa diễm từ đầu ngón tay lướt ra ngoài rơi vào trong đỉnh đan.
Minh Ngục Hắc Hoàng Hỏa bốc lên, nhiệt độ bên trong đỉnh đan bắt đầu tăng vọt cấp tốc.
Liễu Bạch thần sắc bình tĩnh nhấc tay từng bụi từng bụi dược thảo ném vào trong đó.
Đề luyện, dung hợp, ngưng đan.
Mỗi một bước đi đều lưu loát tựa như nước chảy mây trôi, không có một chút trì trệ nào.
Luyện dược thuật của hắn sớm đã đạt tới một cảnh giới cực cao rồi.
Mặc dù vẫn chưa tấn thăng Cửu phẩm nhưng ở trong Bát phẩm đã coi như là đứng hàng đỉnh tiêm.
Dù sao linh hồn Thiên Cảnh hậu kỳ thì việc luyện chế Cửu phẩm đan dược đều là dư sức có thừa!
Thời gian chậm rãi trôi qua trong quá trình luyện đan.
Một ngày.
Hai ngày.
Ba ngày.
Bên ngoài phòng luyện đan tam đại Long Vương khoanh chân mà ngồi giống như ba tôn điêu tượng canh giữ ở chỗ này.
"Chủ nhân đây là đang luyện đan sao?"
Bắc Long Vương khẽ tiếng mở miệng.
Nam Long Vương gật đầu:
"Hẳn là vậy.
Không nghĩ tới chủ nhân không chỉ thực lực cường hoành mà ngay cả luyện dược thuật đều dường như lợi hại như thế.
"Tây Long Vương tiếp lời đạo:
"Có thể được Long Hoàng bệ hạ coi trọng thì há có thể là người phàm?"
Ba người nhìn nhau đồng loạt trầm mặc.
Đúng thế, có thể được Long Hoàng bệ hạ coi trọng thì há có thể là người phàm chứ?
Thời gian tiếp tục trôi qua.
Một tháng sau.
Ngày hôm nay phía trên bầu trời Thánh Đan Thành chợt có dị tượng xuất hiện.
Bầu trời vốn dĩ đang trong xanh đột nhiên tối sầm xuống.
Lớp lớp lôi vân không biết từ nơi nào tuôn tới, chuyển mắt liền che khuất bầu trời đi khép.
"Cái này là.
"Trong thành vô số người ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, trong mắt đầy rẫy sự chấn hám.
Lôi vân cuộn trào, trong đó ẩn ẩn có thất thải quang mang lấp lánh.
"Đan lôi!
"Có người kinh hô thành tiếng:
"Là đan lôi của Bát phẩm đan dược!
"Các luyện dược sư lại càng là kích động không thôi, nhao nhao từ trong phủ đệ của mình xông ra ngoài ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Bát phẩm đan dược, cái đó chính là sự tồn tại có thể dẫn tới hữu sắc đan lôi.
Mà luyện dược sư có thể luyện chế ra Bát phẩm đan dược thì người nào mà không phải là sự tồn tại đỉnh tiêm nhất trên đại lục?
Là kẻ nào?
Kẻ nào đang luyện chế Bát phẩm đan dược vậy?
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập