Nhưng mục tiêu của Tiêu Viêm tơ hào chưa bao giờ là hai vân cả.
Thứ mà hắn muốn luyện chính là ba vân!
Nhưng đạo văn lộ thứ ba này thì lại cần tới loại ngọn lửa thứ ba.
Mà bên bên trong cơ thể hắn hiện giờ chỉ có hai loại mà thôi.
“Tiểu tử, ngươi có chắc chắn là muốn làm như vậy không?
Giọng nói của Dược Lão vang lên bên bên trong lòng mang theo vài phần ngưng trọng.
Tiêu Viêm nghiến nghiến răng.
“Lão sư, chỉ có Tam Văn Thanh Linh Đan mới có thể nắm chắc phần thắng!
Yêu Nguyệt và Liễu Linh luyện thảy đều là đan dược tứ phẩm, Thanh Linh Đan hai vân tuy rằng hệt như cũ là tứ phẩm nhưng so với hạng người như bọn họ thì căn bản tơ hào không có cái sự nắm chắc thắng lợi tuyệt đối.
Chỉ có ba vân mới có thể thực thụ nghiền ép tất thảy!
Dược Lão im lặng.
Lão biết Tiêu Viêm nói đúng.
Yêu Nguyệt là tiểu công chúa của hoàng thất Gia Mã, từ nhỏ đã được hưởng cái sự bồi dưỡng tốt nhất đan dược luyện chế ra nhất định là phi phàm.
Liễu Linh là đồ đệ của Cổ Hà, có được chân truyền của Đan Vương cũng tơ hào không thể coi thường được.
Nếu như chỉ luyện chế Thanh Linh Đan hai vân thì thắng bại đúng thực là rất khó nói.
“Thôi được rồi, nếu ngươi đã chấp nhất như thế thì lão phu liền giúp ngươi thêm một lần nữa vậy.
Dược Lão thở dài một tiếng.
Khắc tiếp theo một luồng ngọn lửa màu trắng cực kỳ ẩn hối âm thầm tuôn ra từ bên bên trong chiếc nhẫn xuôi theo cánh tay của Tiêu Viêm tràn vào bên bên trong dược đỉnh.
Cốt Linh Lãnh Hỏa!
Đó chính là Dị Hỏa của Dược Lão, là thứ bảo vật mà lão năm đó đã phải hao tốn không biết bao nhiêu công sức và gian khổ mới thu phục được.
Tuy rằng hiện giờ lão chỉ còn lại linh hồn thể không cách nào toàn lực thôi động nhưng việc mượn ra một luồng ngọn lửa thì vẫn có thể làm được.
Thân thể của Tiêu Viêm mạnh mẽ chấn động một cái cái luồng sức mạnh linh hồn vốn dĩ thảy đều đã gần hệt như cạn kiệt kia ngay vào cái khoảnh khắc này lại một lần nữa bộc phát ra những luồng dao động kinh người!
Hắn khẽ quát một tiếng đôi bàn tay mạnh mẽ vỗ vào trên dược đỉnh!
“Oanh ——!
Một luồng dao động năng lượng cuồng bạo đột nhiên nổ tung ra từ bên bên trong dược đỉnh!
Cái luồng dao động đó mạnh mẽ tới mức nháy mắt đem mấy tên tuyển thủ dự thi ở xung quanh chấn tới mức liên tục lùi về phía sau!
Ngay cả Yêu Nguyệt và Liễu Linh thảy đều không kìm được mà liếc mắt nhìn sang trong mắt đầy vẻ kinh ngạc.
“Có chuyện gì thế?
“Cái tên tiểu tử đó định làm cái gì thế?
Trong tiếng kinh hô cái dược đỉnh trước mặt Tiêu Viêm run rẩy kịch liệt từng đạo vết rạn nháy mắt lan rộng ra trên thân đỉnh!
“Không ổn rồi!
Sắp nổ đỉnh rồi!
Pháp Mã đột nhiên đứng dậy sắc mặt đại biến.
Nổ đỉnh chính là cái sự cố đáng sợ nhất trong quá trình luyện đan.
Nhẹ thì đan dược tiêu tùng, nặng thì người luyện đan sẽ bị trọng thương thậm chí là nguy kịch tới tính mạng!
Tuy nhiên ngay vào cái sát na tiếp sau Tiêu Viêm đã làm ra một hành động mà tất thảy mọi người thảy đều không ngờ tới.
Lòng bàn tay hắn mạnh mẽ vỗ một cái vào đáy đỉnh, một luồng xảo kình đem cái dược đỉnh sắp sửa nổ tung kia chấn tới mức hất ngược lên trên!
Cùng lúc đó một đoàn ngọn lửa màu trắng từ bên bên trong đỉnh vọt lên trời cao đâm thẳng vào mây xanh!
Cái đóa ngọn lửa màu trắng đó lạnh lẽo thấu xương nhưng lại hàm chứa năng lượng kinh người.
Nó vọt vào bên bên trong tầng mây trên bầu trời hòa quyện vào làm một với cái đóa mây trắng nõn nà kia cư nhiên làm cho người ta nhất thời khó có thể nhận ra được!
“Cái đó là.
Đồng tử của Pháp Mã hơi co rụt lại.
Tiêu Viêm sau khi vỗ bay dược đỉnh thì cả người lảo đảo lùi về phía sau vài bước suýt chút nữa thì ngã quỵ xuống đất.
Hắn thở dốc dồn dập khuôn mặt trắng bệch hệt như tờ giấy nhưng đôi mắt đó thì lại tử tử đăm đăm nhìn lên bầu trời.
Mọi người xung quanh nhìn nhau ngơ ngác hoàn toàn không hiểu nổi chuyện gì vừa xảy ra.
“Hắn thất bại rồi sao?
“Dược đỉnh thảy đều đã nổ rồi nhất định là thất bại rồi mà.
“Đáng tiếc đáng tiếc cái chiêu vừa nãy tính ra nhìn cũng khá là rực rỡ.
Tiếng thở dài tiếc nuối vang lên không ngớt.
Trên khuôn mặt của Viêm Lợi hiện lên một vệt nụ cười đắc ý nhìn về phía ánh mắt của Tiêu Viêm đầy vẻ trào phúng.
Lão thảy đều đã nhận định cái tên tiểu tử không biết trời cao đất dày này sau cùng vẫn hệt như cũ là đã thất bại rồi.
“Hừ, lãng phí thời gian của lão phu.
Lão cười lạnh một tiếng xoay đầu nhìn về phía dược đỉnh của chính mình, ở nơi đó viên Tử Tâm Phá Chướng Đan của lão sắp sửa ra lò rồi.
Tuy nhiên ngay vào cái khoảnh khắc này Tiêu Viêm bỗng nhiên giơ cao tay phải lòng bàn tay hướng lên trên.
Một luồng sức hút mạnh mẽ đột nhiên hướng về phía bầu trời bộc phát ra ngoài!
Tất thảy mọi người thảy đều xuôi theo lòng bàn tay của hắn nhìn qua chỉ thấy trên bầu trời cái đoàn ngọn lửa màu trắng hòa làm một với mây kia lúc này đang rơi xuống với tốc độ cực nhanh!
Theo ngọn lửa rơi xuống cái sắc trắng trên bề mặt của nó dần dần tan biến đi lộ ra bên bên trong đó chính là một viên đan dược màu xanh!
“Cái đó chính là.
Đôi mắt của Pháp Mã mạnh mẽ trợn trừng lên.
Gia Hình Thiên đột nhiên đứng dậy trong mắt bộc phát ra tinh quang rực rỡ.
Hải Ba Đông thì lại càng là trợn tròn đôi mắt khuôn mặt đầy vẻ không thể tin nổi.
Cái miệng nhỏ nhắn của Yêu Nguyệt há hốc ra tới mức có thể nhét vừa một quả trứng gà, ngay cả việc chính mình đang luyện đan thảy đều cũng quên sạch luôn rồi.
Ánh mắt của Liễu Linh đầy vẻ phức tạp vừa có cái sự chấn động lại có vài phần bội phục.
Mà Viêm Lợi lúc này nụ cười đã hoàn toàn đông cứng lại trên khuôn mặt.
Tiêu Viêm lòng bàn tay nắm chặt một cái cái viên đan dược đó vững vàng rơi vào bên bên trong lòng bàn tay của hắn.
Hắn cúi đầu nhìn qua chỉ thấy viên đan dược đó toàn thân màu xanh to bằng long nhãn, trên bề mặt thân đan tròn trịa có ba đạo vân vòng tròn rõ nét —— xanh, tím, trắng —— được sắp xếp một cách có trật tự tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.
Tam Văn Thanh Linh Đan.
Thành công rồi.
Trên khuôn mặt trắng bệch của Tiêu Viêm hiện lên một vệt nụ cười, hắn hít sâu một hơi giơ cao viên đan dược trong tay lên nói lớn.
“Đan dược tứ phẩm, Tam Văn Thanh Linh Đan!
Giọng nói không lớn nhưng lại hệt như tiếng lôi đình nổ vang trên bầu trời quảng trường!
Toàn trường nháy mắt im bặt hệt như chết lặng!
Tất thảy mọi người thảy đều ngây dại nhìn vào viên đan dược màu xanh trong tay của Tiêu Viêm, nhìn vào ba đạo văn lộ có thể nhìn thấy rõ nét kia nhất thời cư nhiên tơ hào không có một ai có khả năng nói nên lời.
“Ba.
Ba vân sao?
“Đúng thực chính là Tam Văn Thanh Linh Đan rồi!
Gia Hình Thiên mạnh mẽ vỗ bàn cười lớn.
“Tiểu tử tốt!
Tiểu tử tốt nha!
Hải Ba Đông thì lại càng là cười ha hả vỗ vỗ đùi nói.
“Ta thảy đều đã biết mà!
Ta thảy đều đã biết cái tên tiểu tử này tơ hào không có đơn giản như thế mà!
Yêu Nguyệt trợn tròn đôi mắt khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ không thể tin nổi.
Nàng nhìn nhìn cái Phượng Hoàng Đỉnh trước mặt mình lại nhìn nhìn viên Tam Văn Thanh Linh Đan trong tay Tiêu Viêm bỗng nhiên cảm thấy đan dược của chính mình dường như cũng tơ hào không có thơm tho tới bấy nhiêu nữa rồi.
Liễu Linh im lặng một hồi sau cùng cười khổ một tiếng lắc lắc đầu.
Hắn biết chính mình đã thua rồi.
Thua tới mức tâm phục khẩu phục.
Mà Viêm Lợi lúc này sắc mặt thảy đều đã khó coi tới cực điểm rồi.
Lão tử tử đăm đăm nhìn vào viên Tam Văn Thanh Linh Đan đó đôi môi run rẩy nhưng lại không nói nên lời.
Viên Tử Tâm Phá Chướng Đan mà lão hằng tự hào so với Tam Văn Thanh Linh Đan thì căn bản thảy đều là không đáng nhắc tới!
Tử Tâm Phá Chướng Đan tuy mạnh nhưng chỉ có thể có tác dụng đối với Đại Đấu Sư.
Mà Tam Văn Thanh Linh Đan cư nhiên lại có thể làm cho cường giả cấp bậc Đấu Linh nhảy vọt thăng cấp ba tinh!
Sự chênh lệch giữa hai bên chính là một trời một vực.
“Không.
Không có khả năng.
Viêm Lợi lầm bẩm tự nhủ cả người hệt như mất hồn lạc phách vậy.
Tại vị trí khách quý Liễu Bạch khóe môi khẽ nhếch.
“Đúng thực là.
Hắn khẽ giọng nói.
“Kết quả sau cùng vẫn cứ là luyện chế ra rồi.
Hắn bưng chén trà lên nhấp một ngụm nhỏ ánh mắt rơi trên đạo thân ảnh tuy rằng hư nhược nhưng lại đứng thẳng tắp đó.
Trạng thái của Tiêu Viêm lúc này cực kỳ tệ đứng thảy đều không vững nhưng đôi mắt đó thì lại sáng rực tới mức kinh người.
Ngay vào cái sát na đó hắn dường như cảm ứng được điều gì đó ngẩng đầu nhìn về phía vị trí khách quý một cái.
Tầm mắt của hai người ngắn ngủi giao hội giữa không trung.
Liễu Bạch mỉm cười một cái khẽ gật đầu.
Tiêu Viêm ngẩn ra một cái ngay sau đó cũng gật gật đầu, tuy rằng hắn tơ hào không có quen biết vị Liễu Bạch đại sư trong truyền thuyết này nhưng biểu hiện thiện ý trong mắt đối phương thì hắn thảy đều có thể cảm thụ được.
“Có ý tứ.
Liễu Bạch đặt chén trà xuống trong mắt lóe lên một tia tán thưởng.
Đây mới chính là cái tên Tiêu Viêm mà hắn quen biết.
Vĩnh viễn tơ hào không có bỏ cuộc, xoay chuyển tình thế trong nghịch cảnh.
Đây mới chính là dáng vẻ mà một vị khí vận chi tử thảy đều nên có.
Toàn trường im bặt hẳn đi một hồi sau cùng lại bùng nổ ra tiếng hoan hô chấn động cả màng nhĩ.
“Nham Kiêu!
Nham Kiêu!
“Tam Văn Thanh Linh Đan!
Cực phẩm trong hàng ngũ đan dược tứ phẩm!
Vô số người vung vẩy cánh tay kích động hò hét.
Những cái người vốn dĩ đang coi trọng Yêu Nguyệt và Liễu Linh lúc này cũng tơ hào không có do dự đem tiếng vỗ tay dành tặng cho vị hắc mã vừa mới xuất thế này.
Pháp Mã đứng trên cao đài khuôn mặt già nua đầy vẻ nụ cười hân hoan.
Lão giơ bàn tay lên ra hiệu cho mọi người giữ trật tự sau đó nói lớn.
“Chư vị!
Chức quán quân của Luyện dược sư đại hội nhiệm kỳ này thảy đều đã không còn gì phải nghi ngờ nữa rồi!
Ánh mắt lão rơi trên người của Tiêu Viêm giọng nói mang theo vài phần kích động.
“Viên Tam Văn Thanh Linh Đan mà Nham Kiêu tiểu hữu luyện chế ra phẩm giai cao tới mức tứ phẩm vả lại còn là loại tam văn cực phẩm!
Công hiệu của viên đan dược này đủ để làm cho cường giả cấp bậc Đại Đấu Sư nhảy vọt thăng cấp ba tinh!
Nhìn thấu toàn bộ đại hội nhiệm kỳ này tơ hào không có một ai có thể sánh kịp!
“Bởi vậy lão hủ tuyên bố quán quân của Luyện dược sư đại hội nhiệm kỳ này chính là —— Nham Kiêu!
Lời vừa dứt toàn trường lại một lần nữa sôi sục!
Yêu Nguyệt tuy rằng có chút thất lạc nhưng vẫn cứ là vỗ tay tản thưởng khuôn mặt nhỏ nhắn mang theo nụ cười chân thành.
Liễu Linh thì lại càng là phóng khoáng trực tiếp hướng về phía Tiêu Viêm chắp tay một cái biểu thị sự bội phục.
Còn về phần Viêm Lợi lúc này thảy đều đã lủi mất vào đám người biến mất tăm biến tích không thấy đâu nữa rồi.
Viên Tử Tâm Phá Chướng Đan mà lão hằng tự hào ở ngay trước mặt Tam Văn Thanh Linh Đan căn bản thảy đều là không chịu nổi một kích, ở lại đây cũng chỉ là tự rước lấy nhục mà thôi.
Lễ trao giải nhanh chóng bắt đầu.
Pháp Mã đích thân bước chân xuống cao đài đi tới trước mặt Tiêu Viêm.
Phía sau lão có mấy vị trưởng lão công hội đi cùng trong tay bưng lấy cái phần thưởng của đại hội lần này.
“Nham Kiêu tiểu hữu, chúc mừng ngươi.
Pháp Mã đem phần thưởng đưa vào tay của Tiêu Viêm nụ cười rạng rỡ.
“Luyện dược thuật của ngươi làm cho lão hủ thảy đều phải mở mang nhãn giới.
Tương lai sau này ngươi nhất định sẽ thành đại khí.
Tiêu Viêm tiếp nhận lấy phần thưởng khuôn mặt trắng bệch nặn ra một vệt nụ cười.
“Đa tạ Pháp Mã hội trưởng.
Pháp Mã vỗ vỗ vai hắn hạ thấp giọng nói.
“Nghiên ngơi cho tốt đi tiêu hao của ngươi quá mức to lớn đừng có gắng gượng quá.
Tiêu Viêm gật gật đầu bên bên trong lòng dâng lên một luồng hơi ấm.
Sau khi lễ trao giải kết thúc đám người dần dần giải tán.
Yêu Nguyệt và Liễu Linh cũng bước lên phía trước hàn huyên với Tiêu Viêm vài câu bày tỏ cái ý tứ sùng kính của chính mình.
Yêu Nguyệt thì lại càng là kéo lấy tay áo của Tiêu Viêm đòi mời hắn đi ăn cơm làm cho Tiêu Viêm có chút dở khóc dở cười.
Vất vả lắm mới ứng phó xong đám người Tiêu Viêm đang chuẩn bị rời đi thì ở phía sau lại truyền tới một đạo giọng nói ôn hòa.
“Nham Kiêu huynh đệ, xin dừng bước.
Tiêu Viêm quay đầu lại nhìn qua thì thấy Liễu Bạch tơ hào không biết từ bao giờ đã đi tới phía sau lưng hắn, bên cạnh còn đi cùng với Tiểu Y Tiên và Thanh Lân.
Bên bên trong lòng Tiêu Viêm rúng động một cái vội vàng chắp tay hành lễ.
“Liễu Bạch đại sư.
Hắn mới chính là tận mắt chứng kiến qua thủ đoạn của vị này.
Cái viên đan dược thất phẩm đó, cái bộ khôi lỗi màu vàng kim đó, cái thực lực khủng bố đó thảy đều đang chứng minh cho sự thâm bất khả trắc của người này.
Liễu Bạch mỉm cười một cái phẩy phẩy tay.
“Cần gì phải đa lễ như vậy.
Biểu hiện hôm nay của Nham Kiêu huynh đệ đúng thực chính là làm cho Liễu mỗ thảy đều phải mở mang nhãn giới rồi.
Tam Văn Thanh Linh Đan có thể luyện chế thành công dưới cái loại tình huống đó cái tâm tính và thủ đoạn này đúng thực là hiếm thấy.
Tiêu Viêm khiêm tốn nói.
“Liễu Bạch đại sư quá khen rồi vãn bối chẳng qua chỉ là may mắn mà thôi.
“May mắn sao?
Liễu Bạch lắc lắc đầu đầy ẩn ý mà nhìn hắn.
“Cái luồng ngọn lửa màu trắng sau cùng đó tính ra nhìn cũng tơ hào không hệt như cái sự may mắn gì đâu nha.
Tim của Tiêu Viêm đập thình thình một cái nhưng sắc mặt thì vẫn cứ tơ hào không có biểu cảm gì.
“Vãn bối ngu độn tơ hào không biết Liễu Bạch đại sư đang chỉ tới cái gì.
Liễu Bạch mỉm cười một cái tơ hào không có vạch trần hắn chỉ là nhẹ giọng nói.
“Nham Kiêu huynh đệ vị ở phía sau lưng ngươi đó liệu có phải là họ Dược không?
Đồng tử của Tiêu Viêm mạnh mẽ co rụt lại!
Hắn theo bản năng lùi về phía sau nửa bước trong mắt lóe lên một tia cảnh giác.
Liễu Bạch thì vẫn cứ thủy chung thần sắc thản nhiên hệt như cũ.
“Đừng căng thẳng ta tơ hào không có ác ý đâu.
Hắn dừng một chút trong ánh mắt mang theo vài phần thâm ý.
“Chỉ là muốn gặp một chút vị tiền bối đó mà thôi.
Nói đi cũng phải nói lại ta và lão tính ra cũng coi như là có chút ít uyên nguyên.
Tiêu Viêm im lặng một hồi bên bên trong đầu vang lên giọng nói của Dược Lão.
“Đồng ý với hắn đi.
Tiêu Viêm ngẩn ra một cái hỏi lại bên bên trong lòng.
“Lão sư, ngài thảy đều đã quen biết hắn sao?
Giọng nói của Dược Lão mang theo vài phần phức tạp.
“Tơ hào không có quen biết.
Nhưng sức mạnh linh hồn của người này thảy đều đã đạt tới Linh Cảnh thực lực thâm bất khả trắc, nếu như thực sự muốn bất lợi đối với ta thì căn bản tơ hào không cần phải khách khí hệt như thế này đâu.
Nếu như hắn đã muốn gặp thì cứ gặp một chút đi.
Tiêu Viêm hít sâu một hơi nhìn về phía Liễu Bạch cung kính nói.
“Liễu Bạch đại sư vãn bối to gan mạn phép được hỏi một câu ngài muốn gặp gia sư là vì chuyện gì vậy?
Liễu Bạch cười nói.
“Yên tâm đi là chuyện tốt mà thôi.
Nếu như ta tơ hào không có đoán sai thì trạng thái hiện giờ của vị tiền bối đó chắc là thảy đều không tốt lắm đâu.
Mà bên bên trong tay của ta vừa đúng lúc lại có một số thứ đa phần là có thể giúp ích được gì đó.
Tiêu Viêm nghe vậy bên bên trong lòng rúng động một cái.
Trạng thái của Dược Lão đúng thực là không tốt thật.
Hắn nghiến nghiến răng gật đầu nói.
“Được vãn bối đồng ý.
Tuy nhiên hôm nay tiêu hao thảy đều là quá mức to lớn e rằng.
Liễu Bạch phẩy phẩy tay nói.
“Tơ hào không vội.
Ngày mai đi ngươi tới hoàng cung Gia Mã chúng ta nói chuyện cho kỹ.
Tiêu Viêm hơi giật mình.
“Hoàng cung Gia Mã sao?
“Ta đang tạm trú ở tại nơi đó cũng coi như là nửa vị chủ nhà rồi.
Đến lúc đó ngươi cứ trực tiếp tới là được ta sẽ sai người sắp xếp ổn thỏa tất thảy mọi việc.
Tiêu Viêm gật gật đầu chắp tay nói.
“Đa tạ Liễu Bạch đại sư ngày mai vãn bối nhất định sẽ tới cửa.
Liễu Bạch mỉm cười một cái xoay người dẫn theo Tiểu Y Tiên và Thanh Lân rời đi.
Đi được vài bước hắn bỗng nhiên dừng lại xoay đầu nói.
“Đúng rồi Nham Kiêu huynh đệ viên Tam Văn Thanh Linh Đan kia của ngươi đích thực là không tệ nha.
Tuy nhiên lần sau luyện đan thì nhớ là đừng có làm nổ tung cả dược đỉnh của chính mình nữa nhé cái đó đúng thực là làm cho người ta phải sợ mất vía luôn đấy.
Nói xong hắn cười ha hả một tiếng biến mất bên bên trong đám người.
Tiêu Viêm đứng ngẩn tại chỗ ngay sau đó mới cười khổ một tiếng lắc lắc đầu.
“Lão sư vị Liễu Bạch đại sư này rốt cuộc là hạng người như thế nào thế ạ?
Dược Lão im lặng một hồi mới chậm rãi nói.
“Nhìn tơ hào không có thấu.
Nhưng nền tảng thực lực của hắn tuyệt đối vượt xa cái sự tưởng tượng của ngươi rồi.
Ngày mai đi gặp một chút tính ra cũng tốt đa phần.
Đúng thực là một cái cơ duyên.
Dược Lão thảy đều có thể nhìn thấu được cảnh giới của Liễu Bạch nhưng thì lại tơ hào không có nhìn thấu được cảnh giới của Tiểu Y Tiên.
Tu vi của Liễu Bạch thảy đều đã là Đấu Tông còn như hạng người như Tiểu Y Tiên kia thì lão chỉ có thể phán đoán ít nhất cũng là Đấu Tôn rồi.
Đấu Tôn trẻ tuổi như thế này đúng thực chính là khủng bố như tư.
Hơn nữa nhìn thấy nàng thủy chung đi theo ở bên cạnh trái phải của Liễu Bạch thì đa phẩn thảy đều là hộ vệ do gia tộc phái tới rồi.
Sở hữu cái loại hộ vệ ở cấp độ như thế này thì thân phận địa vị nền tảng của hắn cho dù là ở Trung Châu thì cũng nhất định thảy đều là cấp bậc đỉnh tiêm nhất trong cái tầng lớp đó rồi.
Rất có khả năng là đến từ các gia tộc Thái Cổ nhưng các gia tộc Thái Cổ làm sao lại có thể có người họ Liễu được chứ?
Vả lại nhìn thấy thân phận của Liễu Bạch cái gã này ở Gia Mã Đế Quốc cũng tơ hào không tính là cái sự ngoài ý muốn gì dường như chính là lớn lên ở ngay tại Gia Mã Đế Quốc vậy.
Thế thì tơ hào không lẽ là bởi vì thiên phú của người này đúng thực chính là đáng sợ tới mức như thế sao?
Rất có khả năng là bởi vì luyện dược thuật của hắn có thể luyện chế tới đan dược thất phẩm nhưng thảy đều tơ hào không có đại diện cho việc hắn không cách nào luyện chế được đan dược bát phẩm đâu nha, dù sao cảnh giới linh hồn của hắn thảy đều đã đạt tới Linh Cảnh thảy đều đã đạt tới cái ngưỡng cửa luyện chế đan dược bát phẩm rồi.
Nếu như lấy đan dược bát phẩm để mời một vị cường giả Đấu Tôn đảm nhận vai trò hộ vệ thì cũng tơ hào không phải là không có khả năng.
Hắn có thứ mà ta muốn thế thì bèn đi gặp xem sao.
Nhìn biểu cảm giọng điệu của đối phương thiết nghĩ tơ hào không có ác ý gì đâu.
Tơ hào không lẽ chính là người của Đan Tháp sao?
Nếu như là người của Đan Tháp thì lão tính ra cũng thảy đều có lời để nói rồi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập