Chương 239: Đại tái đang tiến hành

Liễu Bạch phẩy phẩy tay nhàn nhạt nói.

“Cái này trái lại tơ hào không tính là cái gì.

Ánh mắt hắn quét qua một cái rơi trên người của Pháp Mã.

Pháp Mã đang đứng ở ngay phía trước đám người, khuôn mặt già nua đầy vẻ kích động và khát vọng, Liễu Bạch mỉm cười một cái giơ tay quăng một cái.

Viên đan dược thất phẩm Thuận Khí Đan đó vạch ra một đường vòng cung vững vàng rơi vào bên bên trong lòng bàn tay của Pháp Mã.

Pháp Mã cả người thảy đều rúng động đứng sững tại chỗ.

“Cái này.

Cái này.

Lão run rẩy nhìn vào viên đan dược trong tay, nhất thời cư nhiên lại không nói nên lời.

Liễu Bạch nói.

“Pháp Mã hội trưởng yêu thích luyện dược thuật sâu đậm như thế, viên đan dược này liền tặng cho ngài để quan mô đi.

Hy vọng có một ngày ngài cũng có thể đặt chân vào cái cảnh giới này.

Lệ của Pháp Mã nháy mắt trào ra.

Lão run rẩy nâng niu cái viên đan dược đó hệt như đang nâng niu thứ bảo vật trân quý nhất trên đời này vậy.

“Liễu Bạch đại sư.

Lão hủ.

Lão hủ.

Lão nghẹn ngào không nói nên lời ngay tại chỗ định quỳ xuống.

Liễu Bạch nhanh tay lẹ mắt một phát đỡ lấy lão.

“Pháp lão, ngài đây là làm cái gì vậy?

Pháp Mã ngẩng đầu lên già lệ tung hoành run rẩy giọng nói nói.

“Đại ân đại đức của Liễu Bạch đại sư lão hủ.

Lão hủ khắc cốt ghi tâm!

Đám người xung quanh nhìn thấy cảnh tượng này bên bên trong lòng chấn động không thôi.

Đan dược thất phẩm cư nhiên cứ như vậy mà đem tặng người ta rồi sao?

Đó mới chính là đan dược thất phẩm đó nha!

Cho dù là thuê cường giả Đấu Tông ra tay thì thảy đều cũng dư sức rồi!

Liễu Bạch đại sư đúng thực chính là.

Quá mức hào phóng rồi!

Gia Hình Thiên chen lấn khỏi đám người sải bước chân đi tới trước cười ha hả nói.

“Liễu Bạch tiểu hữu, chúc mừng chúc mừng!

Xem ra luyện dược thuật của ngươi lại có sự tinh tiến rồi nha!

Liễu Bạch chắp tay cười nói.

“Gia lão.

Gia Hình Thiên phẩy phẩy tay nói.

“Hầy, tiểu tử ngươi hiện giờ chính là siêu cấp cường giả danh chấn toàn bộ Gia Mã Đế Quốc rồi cần gì phải đa lễ như vậy chứ?

Lão dừng một chút hạ thấp giọng nói.

“Cái bộ khôi lỗi màu vàng kim đó.

Là cấp bậc gì thế?

Liễu Bạch mỉm cười một cái không có trả lời.

Gia Hình Thiên cũng tơ hào không có truy hỏi chỉ là lắc đầu cười nói.

“Thôi thôi, những bí mật trên người tiểu tử ngươi lão phu cũng lười hỏi rồi.

Lão vỗ vỗ vai Liễu Bạch trong mắt đầy vẻ hân hoan.

“Quay về là tốt rồi, quay về là tốt rồi nha.

Pháp Mã cẩn thận từng li từng tí thu cất cái viên thất phẩm Thuận Khí Đan đó lại, trên khuôn mặt già nua đầy vẻ mừng rỡ không cách nào kiềm chế nổi.

Lão bình phục tâm tình một chút lại một lần nữa bước chân lên cao đài.

“Chư vị!

“Cảm tạ Liễu Bạch đại sư đã mang tới cho chúng ta một màn biểu diễn rực rỡ!

Tiếp theo đây chính là trận chung kết của Luyện dược sư đại hội nhiệm kỳ này!

Lão dừng một chút ánh mắt quét qua hơn một trăm vị tuyển thủ dự thi ở bên dưới.

“Quy tắc của vòng khảo hạch thứ ba ước chừng các ngươi thảy đều đã biết rõ rồi.

Công hội sẽ không còn cấp cho bất kỳ sự trợ giúp nào cho bất kỳ tuyển thủ dự thi nào nữa, tất thảy thảy đều cần phải hoàn toàn dựa vào chính mình bao gồm cả dược phương, dược tài vân vân.

Nói cách khác bên bên trong thời gian quy định các ngươi bắt buộc phải luyện chế thành công một loại đan dược nằm trong phạm vi năng lực của chính mình.

Mà người chiến thắng cuối cùng tự nhiên là phải xem đẳng cấp đan dược mà hắn luyện chế ra cũng như giá trị thực dụng của nó!

Lời vừa thốt ra các tuyển thủ dự thi bên bên trong quảng trường nháy mắt xôn xao hẳn lên.

Sắc mặt của không ít người nháy mắt trở nên vô cùng khó coi.

Rất rõ ràng những người này tơ hào không có chuẩn bị dược phương thích hợp hoặc là dược tài đầy đủ.

Dưới cái loại đề thi này nếu như không có hai điều kiện này thì kết quả thảy đều đã vô cùng rõ ràng, tỉ lệ thất bại sẽ trở nên vô cùng to lớn.

Tuy nhiên cũng có một số người thần sắc vẫn như thường thậm chí trong mắt còn lóe lên một tia ánh hào quang tự tin.

Liễu Bạch ngồi ở vị trí khách quý ánh mắt đầy vẻ hứng thú quét xuống bên dưới.

Hắn chú ý tới mấy tên nhân vật nổi bật tranh ngôi vô địch là Yêu Nguyệt, Liễu Linh cũng như cái tên hóa danh “Nham Kiêu” là Tiêu Viêm kia, sau khi nghe thấy đề thi này tuy rằng hơi ngẩn ra một cái nhưng rất nhanh thảy đều đã khôi phục lại sự bình tĩnh.

“Đúng thực là nội hàm phong phú.

Bên bên trong lòng Liễu Bạch thầm nói.

Ánh mắt hắn rơi trên người của Tiêu Viêm.

Nhưng sức mạnh linh hồn của Liễu Bạch cỡ nào mạnh mẽ, chỉ liếc mắt một cái thảy đều đã nhìn thấu sự ngụy trang của hắn.

Tiêu Viêm dù sao cũng là đồ đệ của Dược Lão, có truyền thừa luyện dược của Dược Lão trên người nên nội hàm tự nhiên tơ hào không phải là những kẻ khác có thể đánh đồng được.

Cho dù hắn tu luyện luyện dược thuật tới nay vẫn chưa bao lâu nhưng thiết nghĩ việc luyện chế đan dược tứ phẩm chắc là không thành vấn đề đâu, chỉ là không biết liệu có còn là viên Tam Văn Thanh Linh Đan ở bên bên trong nguyên tác đó hay không thôi.

“Để ta xem thử xem trên người ngươi rốt cuộc là loại Dị Hỏa gì.

Liễu Bạch nhắm mắt lại một luồng sức mạnh linh hồn cực kỳ nhỏ bé âm thầm thăm dò ra ngoài hệt như sợi chỉ vô hình lặng lẽ tiếp cận Tiêu Viêm.

Cái đóa Dị Hỏa bên bên trong cơ thể Tiêu Viêm dường như cảm tri được điều gì đó khẽ run lên một cái nhưng lại bị Dược Lão kịp thời trấn áp.

“Đừng nhúc nhích!

Giọng nói của Dược Lão vang lên bên bên trong lòng của Tiêu Viêm.

“Có người đang dò xét ngươi!

Bên bên trong lòng Tiêu Viêm rúng động một cái nhưng sắc mặt thì vẫn cứ tơ hào không có biểu cảm gì.

Sức mạnh linh hồn của Liễu Bạch chạm một cái liền thu hồi ngay tơ hào không có cấp cho Dược Lão thời gian phản ứng.

Hắn mở mắt ra khóe môi khẽ nhếch.

“Hóa ra là Phong Nộ Long Viêm.

Bên bên trong lòng hắn thảy đều đã hiểu rõ.

Hắn vừa nãy thảy đều đã nhìn rõ rồi, Phong Nộ Long Viêm xếp hạng thứ mười tám trên bảng xếp hạng Dị Hỏa, sinh ra từ bên bên trong phong sa vô hình vô tướng xuôi theo gió mà chuyển động.

Luận về uy lực đích thực thảy đều ở cái mức tám lạng nửa cân so với Thanh Liên Địa Tâm Hỏa.

“Cái tên tiểu tử này vận khí trái lại đúng thực là không tệ.

Liễu Bạch lắc lắc đầu không thèm nghĩ nhiều nữa.

Phong Nộ Long Viêm hệt như cũ là sinh ra từ bên bên trong sa mạc, ở xung quanh Gia Mã Đế Quốc này môi trường sa mạc tính ra cũng chẳng hề ít cho nên có được một đóa Phong Nộ Long Viêm thì cũng không có gì đáng ngạc nhiên cả, chẳng qua là vận khí của cái tên tiểu tử này đúng thực là rất tốt mà thôi.

Trên quảng trường theo một tiếng lệnh hạ của Pháp Mã vòng khảo hạch thứ ba chính thức bắt đầu.

Hơn một trăm vị tuyển thủ dự thi cùng lúc động thủ cảnh tượng nhìn qua khá là tráng quan.

Có người bận rộn kiểm tra dược đỉnh, có người bắt đầu chỉnh lý dược tài, có người thì lại nhắm mắt trầm tư dường như đang hồi tưởng lại mỗi một chi tiết nhỏ của đan phương.

Tiêu Viêm tơ hào không có vội vàng động thủ.

Trước tiên hắn quét mắt nhìn ra tứ phía một cái quan sát hành động của những người khác một chút.

Phía Yêu Nguyệt cái nha đầu đó đang từ bên bên trong nạp giới lấy ra một tôn dược đỉnh toàn thân đỏ rực, trên thân đỉnh điêu khắc họa tiết phượng hoàng sống động như thật nhìn một cái thảy đều biết ngay phẩm chất phi phàm.

“Dược đỉnh ngũ giai, Phượng Hoàng Đỉnh.

Pháp Mã ở bên cạnh thấp giọng giải thích.

“Đây chính là dược đỉnh trân tàng của hoàng thất Gia Mã, năm đó vẫn là từ bên bên trong tay lão hủ mua được.

Tơ hào không có ngờ tới việc Gia Hình Thiên cái lão gia hỏa đó lại nỡ đem ra cấp cho Yêu Nguyệt dùng.

Hải Ba Đông vuốt râu cười nói.

“Dù sao cũng là cháu gái ruột thịt mà không cấp cho nàng thì cấp cho ai chứ?

Ở một bên khác Liễu Linh cũng lấy ra một tôn dược đỉnh màu xanh, trên thân đỉnh phủ đầy những đường văn lộ nhỏ bé thấp thoáng có lưu quang nhấp nháy.

“Thanh Minh Đỉnh cũng là ngũ giai.

Pháp Mã bình phẩm nói.

“Năm đó Cổ Hà chính là sử dụng nó một hơi đoạt được chức quán quân của đại hội nhiệm kỳ đó.

Cổ Hà đem dược đỉnh này cấp cho Liễu Linh tới tham gia đại hội xem ra đối với cái tên sau này đúng thực là có sự kỳ vọng không hề nhỏ nha.

Hải Ba Đông lắc lắc đầu cười nói.

“Đáng tiếc nếu như nhiệm kỳ này không có Yêu Nguyệt và cái tên Nham Kiêu kia thì việc Liễu Linh giành được quán quân tính ra cũng không phải là không có khả năng.

Nhưng hiện giờ mà nói thì.

Độ khó không nhỏ đâu nha.

Pháp Mã mỉm cười một cái không có đáp lời.

Tại vị trí khách quý Liễu Bạch lặng lẽ lắng nghe cuộc đối thoại của hai người nhưng ánh mắt thì vẫn cứ thủy chung rơi trên người của Tiêu Viêm.

Chỉ thấy Tiêu Viêm lòng bàn tay nhướn lên một tôn đỉnh lô màu đỏ sậm bị hắn tùy ý triệu hoán ra ngoài.

Cái đỉnh lô đó nhìn qua khá là cũ nát so với dược đỉnh ngũ giai của hai người Yêu Nguyệt, Liễu Linh thì đơn giản chính là có chút nghèo nàn.

Xung quanh không ít tuyển thủ dự thi thảy đều ném tới những ánh mắt ngạc nhiên.

Rất nhiều người thảy đều tưởng rằng Tiêu Viêm cũng hệt như tiểu công chúa vân vân đem thứ tốt để lại sau cùng nhưng lại tơ hào không ngờ tới việc đạt tới hiện giờ cư nhiên hắn vẫn cứ vẻn vẹn chỉ lấy ra cái thứ nát bấy này.

Tiêu Viêm tơ hào không có để tâm tới những ánh mắt đó tự mình khoanh chân ngồi xuống nhắm mắt trầm tư một hồi.

Sau đó hắn mở mắt ra búng ngón tay một cái từng phần từng phần dược tài từ bên bên trong nạp giới bay ra ngoài xếp thành hàng chỉnh tề ở trên bàn đá ngay trước mặt.

Liễu Bạch ánh mắt quét qua một cái bên bên trong lòng thảy đều hiểu rõ.

“Tam Văn Thanh Linh Đan.

Đan dược tứ phẩm.

Hắn khẽ gật đầu.

Với thực lực của Tiêu Viêm lúc này việc luyện chế đan dược tứ phẩm đã coi như là cực hạn rồi.

Tuy nhiên cái viên Tam Văn Thanh Linh Đan này khá là đặc thù có sự phân chia màu sắc, nếu như có thể luyện chế ra được ba vân thì dược hiệu của nó thảy đều đủ để sánh ngang với đan dược ngũ phẩm rồi.

“Có chút ý tứ vẫn cứ là loại đan dược hệt như cũ.

Liễu Bạch khóe môi khẽ nhếch.

Trên quảng trường Tiêu Viêm thảy đều đã bắt đầu động thủ.

Hắn búng ngón tay một cái một luồng ngọn lửa màu vàng tuôn ra từ đầu ngón tay rơi vào bên bên trong dược đỉnh.

Ngọn lửa đó khá là kỳ dị mang theo vài phần khinh linh của gió lại có cái sự thiêu đốt rực lửa của hỏa.

Phong Nộ Long Viêm.

Liễu Bạch ánh mắt hơi ngưng tụ lại.

Đây là lần đầu tiên hắn tận mắt nhìn thấy Phong Nộ Long Viêm, tuy rằng uy lực không bằng Minh Ngục Hắc Hoàng Hỏa của hắn nhưng cái dư vị độc đáo đó chính là sự kết hợp giữa gió và lửa chính là Phong Nộ Long Viêm.

Trên Đấu Khí Đại Lục gần như toàn bộ Dị Hỏa thảy đều có cái sự diệu dụng độc đáo của chính nó.

Về mặt lý luận mà nói mỗi một đóa Dị Hỏa thảy đều có cơ hội trở thành Đế Viêm trong truyền thuyết chẳng qua là quá mức coi trọng cơ duyên, cơ hội thảy đều vô cùng mờ mịt.

Thời gian chậm rãi trôi qua.

Trên quảng trường thỉnh thoảng lại có một tiếng nổ trầm đục vang lên.

Đó chính là âm thanh của việc luyện đan thất bại.

Theo những âm thanh này vang lên từng vị tuyển thủ với khuôn mặt u sầu nhao nhao buồn bã rời khỏi sân đấu.

Quảng trường vốn dĩ có hơn trăm người hiện giờ đang từng bước giảm bớt đi.

Cái đại hội này thì cũng hệt như một cái sàng có cái lỗ hổng không hề nhỏ đem những tuyển thủ có thực lực yếu kém đào thải ra ngoài.

Những người có tư cách trải qua vài vòng sàng lọc mà còn sót lại tự nhiên thảy đều là những hạng kiệt xuất trong hàng ngũ thế hệ trẻ.

Một canh giờ.

Hai canh giờ.

Ba canh giờ.

Mặt trời dần dần ngả về phía Tây số người còn sót lại trên quảng trường thảy đều đã không còn tới ba mươi người nữa rồi.

Ba người Yêu Nguyệt, Liễu Linh, Tiêu Viêm tự nhiên thảy đều ở bên bên trong đó.

Lúc này cả ba thảy đều đang tiến hành tới giai đoạn sau cùng của việc dung đan.

Phía Yêu Nguyệt một luồng đan hương nhàn nhạt thảy đều đã bắt đầu tỏa ra từ bên bên trong dược đỉnh.

Mùi hương đó thanh u đạm nhã hít vào một cái làm cho người ta cảm thấy tâm khoáng thần di.

“Đan dược tứ phẩm chắc là sắp thành công rồi.

Pháp Mã bình phẩm nói.

Phía Liễu Linh hệt như cũ cũng có đan hương tỏa ra nhưng so với Yêu Nguyệt thì dường như kém hơn một chút.

Mà phía Tiêu Viêm thì.

Bên bên trong dược đỉnh một luồng đan hương nồng đậm đang nổi lên nhưng thủy chung tơ hào không có tỏa ra ngoài.

Pháp Mã lông mày hơi nhíu lại.

“Cái tên tiểu hỏa tử này đang làm cái gì thế?

Với thực lực của hắn thiết nghĩ thảy đều đã sớm nên có đan hương tỏa ra rồi mới đúng chứ.

Lời còn chưa dứt Tiêu Viêm bỗng nhiên động thủ.

Chỉ thấy tay phải của hắn nhanh chóng từ bên bên trong nạp giới lấy ra một viên đan hoàn màu tím nhạt nhét vào bên bên trong miệng khẽ nhai nhai.

Cùng lúc đó hắn thao túng luồng sức mạnh linh hồn của ngọn lửa màu xanh mạnh mẽ co rụt lại.

Theo sức mạnh linh hồn co rút lại cái đóa ngọn lửa màu xanh vốn dĩ đang dâng trào kia cũng “phốc” một tiếng âm thầm nhỏ đi.

Ngay vào cái sát na ngọn lửa màu xanh sắp sửa biến mất Tiêu Viêm há miệng phun ra một đoàn ngọn lửa màu tím bắn vọt ra ngoài tràn vào bên bên trong dược đỉnh!

“Đây là.

Đồng tử của Pháp Mã mạnh mẽ co rụt lại.

“Hai vân!

Hắn muốn luyện chế Tam Văn Thanh Linh Đan hai vân!

Tam Văn Thanh Linh Đan mỗi khi nhiều thêm một vân thì liền cần phải chuyển đổi một lần ngọn lửa.

Mà mỗi một lần chuyển đổi ngọn lửa thảy đều chính là cái thời khắc khó có thể nắm bắt nhất.

Chỉ cần sơ sẩy một chút thôi thì chính là cái kết cục đan hủy người thương.

“Cái tên tiểu hỏa tử này.

Cơ hội không nhiều đâu nha.

Pháp Mã lầm bẩm nói trong mắt đầy vẻ căng thẳng.

Tại vị trí khách quý Liễu Bạch hệt như cũ thần sắc thản nhiên.

Hắn nhìn vào cái vẻ mặt chuyên chú đó của Tiêu Viêm cũng như cái thủ pháp tuy rằng còn sống sượng nhưng lại cực kỳ ổn định kia bên bên trong lòng thầm gật đầu.

“Đúng thực là không hổ danh là khí vận chi tử.

Lần đầu tiên luyện chế hai vân cư nhiên lại có được sự nắm chắc như thế này.

Hắn bưng chén trà lên nhấp một ngụm nhỏ.

“Có ý tứ.

Hắn biết trên người của Tiêu Viêm vẫn còn có loại ngọn lửa thứ ba chính là Cốt Linh Lãnh Hỏa của Dược Lão, mượn một luồng dùng để luyện chế Tam Văn Thanh Linh Đan thiết nghĩ là không có vấn đề gì đâu.

Hắn ước chừng chức quán quân lần này thiết nghĩ hệt như cũ vẫn sẽ là Tiêu Viêm thôi.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút số lượng tuyển thủ dự thi còn lại trên quảng trường ngày càng ít đi.

Việc luyện đan của Yêu Nguyệt thảy đều đã tới cái thời khắc then chốt sau cùng rồi.

Bên bên trong Phượng Hoàng Đỉnh trước mặt nàng một luồng đan hương nồng đậm không ngừng tỏa ra lôi kéo không ít người xung quanh thường xuyên liếc mắt nhìn sang.

Trên trán của nha đầu nhỏ thấm đẫm những hạt mồ hôi nhỏ bé nhưng đôi minh lượng nhãn mâu đó thì lại đầy vẻ chuyên chú, đôi bàn tay nhỏ bé thao túng ngọn lửa ổn định mà có trật tự.

Cái luồng đan hương đó thanh u đạm nhã hít vào một cái làm cho người ta cảm thấy tâm khoáng thần di, hiển nhiên chính là một viên đan dược tứ phẩm phẩm chất không hề thấp.

Phía Liễu Linh hệt như cũ cũng tơ hào không kém cạnh đan hương bên bên trong Thanh Minh Đỉnh tuy rằng so với Yêu Nguyệt hơi nhạt hơn một chút nhưng cũng tính là nồng đậm rồi.

Sắc mặt hắn trầm ổn thủ pháp lão luyện khá là có vài phần phong thái năm đó của Cổ Hà.

Bên bên trong đan hương đó mang theo vài phần sắc bén hiển nhiên là có liên quan tới công pháp mà hắn tu luyện.

Mà phía Tiêu Viêm thì.

Kể từ sau cái lần chuyển đổi ngọn lửa đó cái dược đỉnh của hắn liền tơ hào không có truyền ra thêm bất kỳ một động tĩnh nào nữa.

Không có đan hương, không có dao động năng lượng thậm chí ngay cả ngọn lửa thảy đều trở nên cực kỳ yếu ớt hệt như có thể tắt ngóm bất cứ lúc nào vậy.

“Có chuyện gì thế?

Đan dược của cái tên tiểu tử đó chắc là tơ hào không phải là đã thất bại rồi chứ?

“Đã lâu như vậy rồi mà vẫn tơ hào không có động tĩnh gì đa phần là hỏng bét rồi.

“Đáng tiếc nha cái chiêu chuyển đổi ngọn lửa vừa nãy tính ra nhìn cũng khá là kinh diễm tơ hào không ngờ tới kết quả sau cùng hệt như cũ là không được.

Trên hàng ghế khán giả tiếng thầm thì bàn tán dần dần vang lên.

Những cái người vốn dĩ mang theo sự kỳ vọng đối với Tiêu Viêm lúc này cũng tơ hào không khỏi lung tay hẳn đi.

Tại vị trí khách quý Pháp Mã lông mày nhíu chặt ánh mắt đăm đăm nhìn vào dược đỉnh của Tiêu Viêm.

Dựa theo kinh nghiệm của lão tự nhiên thảy đều có thể nhìn ra được Tiêu Viêm lúc này đang ở ngay cái giai đoạn dung đan then chốt nhất.

Nhưng vấn đề chính là cái thời gian này cũng thảy đều là quá dài rồi.

“Không đúng cho lắm.

Hải Ba Đông cũng nhíu chặt lông mày.

“Cái tên tiểu tử này đang làm cái gì thế?

Cho dù là muốn luyện chế hai vân thì cũng tơ hào không nên lâu tới mức này mới đúng chứ.

Gia Hình Thiên vuốt râu tơ hào không có nói gì nhưng trong mắt cũng mang theo vài phần lo lắng.

Lão liếc mắt nhìn Liễu Bạch ở bên cạnh một cái thì lại thấy cái tên sau này thần sắc thản nhiên thậm chí còn có thời gian nhàn tản bưng chén trà nhấp nháp hệt như đối với cục diện trên sân tơ hào không có lưu ý vậy.

“Liễu Bạch, ngươi cảm thấy cái tên Nham Kiêu đó có thể thành công được không?

Gia Hình Thiên không kìm được mà hỏi một câu.

Liễu Bạch đặt chén trà xuống mỉm cười một cái.

“Gia lão tơ hào không cần phải lo lắng kịch hay mới thảy đều là vừa mới bắt đầu thôi.

Gia Hình Thiên ngẩn ra một cái còn định hỏi thêm gì đó nữa nhưng lại bị cái ánh mắt thản nhiên của Liễu Bạch ngăn lại.

Lão lắc lắc đầu cũng tơ hào không có truy hỏi tiếp nữa chỉ là đem ánh mắt lại một lần nữa hướng về phía quảng trường.

Cái tên tiểu tử này cư nhiên lại được Liễu Bạch coi trọng như thế xem ra cũng tơ hào không có đơn giản như thế đâu nha.

Trên quảng trường trạng thái của Tiêu Viêm lúc này thảy đều là không tốt lắm.

Trên khuôn mặt trắng bệch mồ hôi như mưa rơi xuống lòng bàn tay nắm chặt trên dược đỉnh thảy đều đang khẽ run rẩy.

Đấu khí bên bên trong cơ thể gần như cạn kiệt sức mạnh linh hồn tiêu hao lại càng là khổng lồ nếu như không phải có Dược Lão đang âm thầm chống đỡ thì hắn chỉ sợ thảy đều đã sớm tơ hào không có chống đỡ nổi rồi.

Nhưng cho dù là như vậy hắn vẫn cứ như cũ là tử tử nghiến răng tơ hào không có từ bỏ.

“Sắp rồi.

Sắp rồi.

Hắn lầm bẩm tự nhủ bên bên trong lòng.

Bên bên trong dược đỉnh viên đan dược đó thảy đều đã cơ bản thành hình hai màu vàng, tím văn lộ thảy đều có thể nhìn thấy rõ nét trên thân đan.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập