Chương 237: Tiêu Viêm lại có được một đóa Dị Hỏa?

Mễ Đặc Nhĩ đấu giá hành, bên bên trong một gian khách phòng thanh nhã.

Một tên thiếu niên mặc hắc bào đang khoanh chân ngồi trên giường tháp, nhắm mắt điều tức.

Khuôn mặt hắn thanh tú, mày kiếm mắt ngôi sao, quanh thân thấp thoáng có đấu khí lưu chuyển, hách nhiên đã là cảnh giới Đấu Sư.

Chính là Tiêu Viêm.

Trên ngón tay của hắn có một chiếc nhẫn màu đen cổ phác đang khẽ nhấp nháy, tỏa ra những luồng dao động linh hồn nhàn nhạt.

Bỗng nhiên chiếc nhẫn đó mạnh mẽ run lên một cái.

Một đạo thân ảnh lão giả hư ảo từ bên bên trong chiếc nhẫn bay ra ngoài, sắc mặt ngưng trọng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Tiêu Viêm nhận ra sự dị thường liền mở mắt ra nhìn về phía Dược Lão.

“Lão sư, có chuyện gì vậy?

Dược Lão không có lập tức trả lời mà chỉ tử tử nhìn về một cái phương hướng nào đó, bên bên trong đôi mâu tử hư ảo đó nhấp nháy ánh hào quang kinh nghi bất định.

Hồi lâu sau lão mới chậm rãi mở miệng, giọng nói mang theo vài phần ngưng trọng.

“Chúng ta có khả năng đã bị phát hiện rồi.

Tiêu Viêm ngẩn ra, ngay sau đó sắc mặt hơi biến đổi.

“Bị phát hiện sao?

Ý của ngài là sao?

Dược Lão trầm giọng nói.

“Ngay vào cái khoảnh khắc vừa nãy có một luồng sức mạnh linh hồn cực kỳ mạnh mẽ đã sũng quét qua toàn bộ Gia Mã Thánh Thành.

Cái luồng sức mạnh đó mạnh tới mức.

so với thời kỳ toàn thịnh của ta thì cũng chẳng kém cạnh bao nhiêu đâu.

Đồng tử của Tiêu Viêm hơi co rụt lại.

Dược Lão thời kỳ toàn thịnh đó mới chính là cường giả cấp bậc Đấu Tôn, luyện dược sư bát phẩm đó nha!

So với lão sư thời kỳ toàn thịnh mà cũng chẳng kém cạnh bao nhiêu, cái đó là cái khái niệm gì chứ?

“Lão sư, ý của ngài là.

Dược Lão gật gật đầu, trong lời nói mang theo vài phần cay đắng.

“Cái cấp độ sức mạnh linh hồn đó đã đạt tới Linh Cảnh rồi.

Nói cách khác đối phương hoặc là một vị cường giả Đấu Tôn thực lực cực kỳ khủng bố, hoặc là.

chính là một vị luyện dược sư bát phẩm.

Tiêu Viêm hít sâu một hơi khí lạnh.

Luyện dược sư bát phẩm sao?

Cường giả Đấu Tôn sao?

Sự tồn tại ở cấp bậc này làm sao có thể xuất hiện ở một nơi Gia Mã Đế Quốc nhỏ bé như thế này chứ?

Dược Lão thấy sắc mặt hắn khó coi liền bổ sung thêm.

“Tuy nhiên ngươi cũng không cần quá mức lo lắng.

Đối phương tuy rằng phát hiện ra chúng ta nhưng dường như tơ hào không có ác ý gì.

Cái luồng sức mạnh linh hồn đó chỉ là sũng quét qua một cái thôi, tơ hào không có làm gì chúng ta cả.

Lão dừng một chút rồi tiếp tục nói.

“Nếu như đối phương có lòng dạ xấu xa thì chúng ta căn bản tơ hào không có sức phản kháng.

Cường giả ở cấp bậc đó.

Tiêu Viêm im lặng một hồi sau mới chậm rãi gật gật đầu.

Hắn tơ hào không có ngờ tới việc chỉ chẳng qua là tới Gia Mã Đế Quốc để phó ước cái ước hẹn ba năm đó thôi mà cư nhiên lại còn có thể gặp phải cường giả ngay cả lão sư cũng thảy đều phải trầm trồ khen ngợi.

“Lão sư, ngài nói xem người đó liệu có phải là tới tìm ngài không?

Dược Lão lông mày nhíu chặt, trầm ngâm nói.

“Khó nói lắm.

Năm đó ta ở Trung Châu kết giao không ít hảo hữu nhưng kẻ thù cũng không ít.

Nếu như là bằng hữu thì còn đỡ, nếu như là kẻ thù thì.

Lão không có nói tiếp nữa nhưng cái ý đó thảy đều đã vô cùng rõ ràng rồi.

Tiêu Viêm hít sâu một hơi trầm giọng nói.

“Dù sao thì cái gì tới cũng sẽ tới thôi.

Lão sư, chúng ta cứ tĩnh quan kỳ biến đi.

Dược Lão gật gật đầu thân ảnh hư ảo chậm rãi bay quay trở về bên bên trong chiếc nhẫn.

Trước lúc đi lão còn để lại một câu nói.

“Nếu thực sự là kẻ thù thì lão phu liều cái mạng già này cũng sẽ bảo vệ ngươi chu toàn.

Tiêu Viêm nhìn chiếc nhẫn đó, trong mắt lóe lên một vệt phức tạp.

Hắn nắm chặt tay lại thành quyền khẽ giọng lẩm bẩm.

“Hy vọng mọi việc thảy đều thuận lợi.

Bên bên trong chiếc nhẫn Dược Lão cũng đang trầm tư.

Sức mạnh linh hồn Linh Cảnh, luyện dược sư bát phẩm, hoặc là cường giả Đấu Tôn.

Sự tồn tại như thế này làm sao có thể xuất hiện ở cái nơi Tây Bắc Đại Lục cằn cỗi như thế này chứ?

Chẳng lẽ là đặc ý tới đây để tìm chính mình sao?

Nếu là hảo hữu thì còn dễ nói, nếu là kẻ thù thì.

Dược Lão lắc lắc đầu không thèm nghĩ nhiều nữa.

Họa phúc khó lường.

Liễu Bạch bưng chén trà lên nhấp một ngụm nhỏ, ánh mắt vẫn cứ dừng lại ở một phương hướng nào đó ngoài cửa sổ.

Hải Ba Đông xuôi theo ánh mắt của hắn nhìn một cái, không có nhìn ra manh mối gì cũng lười hỏi nhiều thêm.

Lão vuốt râu bỗng nhiên nhớ ra thứ gì đó cười nói.

“Đúng rồi, tiểu tử ngươi quay trở về đúng thực là rất đúng lúc.

Những ngày này Gia Mã Đế Quốc đang tổ chức Luyện dược sư đại hội, náo nhiệt vô cùng.

Liễu Bạch thu hồi ánh mắt lông mày hơi nhướn lên.

“Luyện dược sư đại hội sao?

Hải Ba Đông gật gật đầu nói.

“Ừm, thịnh sự năm năm tổ chức một lần, gần như toàn bộ luyện dược sư của cả Gia Mã Đế Quốc thảy đều sẽ tham gia.

Năm nay vừa đúng lúc bắt kịp, hai ngày trước vừa mới khai mạc, hiện giờ đang tiến hành tới giai đoạn mấu chốt rồi.

Lão dừng một chút rồi tiếp tục nói.

“Có vài tên nhân vật nổi bật tranh ngôi vô địch, ước chừng ngươi cũng có quen biết đấy.

Tiểu công chúa Yêu Nguyệt của hoàng thất Gia Mã, cái nha đầu đó hai năm nay luyện dược thuật tinh tiến vù vù, hiện giờ đã là luyện dược sư tứ phẩm rồi, còn có cả đồ đệ của Cổ Hà là Liễu Linh nữa cũng là tứ phẩm, cả hai thảy đều là nhân vật nổi bật tranh ngôi vô địch, đúng rồi, còn có một tên gọi là Nham Kiêu nữa.

Liễu Bạch lắng nghe sắc mặt vẫn cứ thản nhiên như thường.

Yêu Nguyệt nha đầu đó hắn tự nhiên là nhớ rõ, hồi trước ở hoàng cung Gia Mã ngày nào cũng quấn lấy hắn đòi dạy luyện đan, tính ra học hành cũng rất nghiêm túc.

Tơ hào không có ngờ tới việc mấy năm không gặp cư nhiên đã trưởng thành tới mức tứ phẩm rồi.

Đồ đệ của Cổ Hà là Liễu Linh thì hắn cũng có nghe qua chút ít, coi như là hạng kiệt xuất trong hàng ngũ thế hệ trẻ của Gia Mã Đế Quốc.

Tuy nhiên những cái này đối với hắn lúc này mà nói thảy đều là quá mức trẻ con rồi.

Với nhãn giới của hắn hiện giờ đừng nói là tứ phẩm, cho dù là thất phẩm, bát phẩm thì cũng chẳng qua chỉ đến thế mà thôi.

“Cái Luyện dược sư đại hội này có cái sự hạn chế tuổi tác gì không?

Liễu Bạch thuận miệng hỏi một câu.

Hải Ba Đông ngẩn ra một hồi bấy giờ mới nói.

“Hình như là có, sao thế, tiểu tử ngươi muốn tham gia sao?

Lời vừa mới thốt ra lão tự nhiên cũng cảm thấy buồn cười.

Với thực lực của Liễu Bạch lúc này mà tham gia cái cấp bậc thi đấu này thì cái đó không phải là đang bắt nạt người ta sao?

Liễu Bạch lắc lắc đầu cười nói.

“Ta chỉ là hỏi một chút thôi.

Với thân phận hiện giờ của ta thì còn không đến mức đi tham gia cái này.

Hải Ba Đông cười ha hả.

“Cũng đúng, tiểu tử ngươi hiện giờ chính là luyện dược sư bát phẩm, đi tham gia cái loại thi đấu này truyền ra ngoài thảy đều làm cho người ta chê cười mất.

Liễu Bạch mỉm cười một cái không có tiếp lời.

Thứ mà bên bên trong lòng hắn đang nghĩ tới lại chính là một chuyện khác.

Vừa nãy cái luồng sức mạnh linh hồn đó khi dò xét Tiêu Viêm hắn đã phát hiện ra một chuyện thú vị, bên bên trong cơ thể Tiêu Viêm cư nhiên đang tiềm phục một đóa Dị Hỏa.

Tuy rằng cái luồng hơi thở Dị Hỏa đó tính ra cũng không mạnh lắm, so với Thanh Liên Địa Tâm Hỏa ban đầu thì cũng ở cái mức tám lạng nửa cân thôi nhưng đó đích thực là một đóa Dị Hỏa.

Cái này trái lại làm cho Liễu Bạch có chút ngoài ý muốn rồi.

Thanh Liên Địa Tâm Hỏa đã bị hắn lấy đi rồi, Tiêu Viêm cư nhiên lại còn có thể có được một đóa Dị Hỏa khác sao?

Hắn không có cẩn thận dò xét cho nên cũng nhìn không ra rốt cuộc là đóa nào.

Nhưng dựa theo hơi thở mà phán đoán thì đa phần chính là Phong Nộ Long Viêm, hoặc là những đóa xếp hạng ở phía sau của bảng xếp hạng Dị Hỏa.

Dù sao với thực lực của Tiêu Viêm lúc này thì những đóa Dị Hỏa xếp hạng quá cao hắn căn bản không có khả năng hấp thụ nổi.

“Tiểu tử này.

khí vận đúng thực là không tệ nha.

Bên bên trong lòng Liễu Bạch âm thầm cảm khái.

Không có Thanh Liên Địa Tâm Hỏa cư nhiên lại còn có thể bắt gặp một đóa Dị Hỏa khác.

Cái vận khí này không hổ danh là khí vận chi tử ở bên bên trong nguyên tác.

Tuy nhiên nghĩ lại thì cũng đúng thôi, Tiêu Viêm vốn dĩ chính là nhân vật chính của thế giới này, cho dù hắn có lấy đi một số cơ duyên thì tự nhiên cũng sẽ bổ sung cho hắn những cái khác thôi.

Như thế này cũng tốt.

Liễu Bạch khẽ nhếch khóe môi.

Hắn trái lại muốn xem xem nếu như không có Thanh Liên Địa Tâm Hỏa thì Tiêu Viêm có thể đi tới bước nào.

Hải Ba Đông thấy hắn xuất thần không kìm được mà hỏi.

“Nghĩ gì thế?

Liễu Bạch thu hồi tâm trí lắc lắc đầu.

“Không có gì.

Hải Ba Đông cũng không có truy hỏi bỗng nhiên nhớ ra thứ gì đó nói.

“Đúng rồi, tiểu tử ngươi dù sao cũng là trưởng lão treo danh của luyện dược sư hiệp hội, có muốn qua bên đó xem chút không?

Pháp Mã lão gia tử đó nếu như biết ngươi quay trở lại nhất định sẽ vô cùng vui mừng đấy.

Liễu Bạch nghe vậy hơi giật mình.

Trưởng lão treo danh của luyện dược sư hiệp hội.

Cái chuyện này hắn đúng là suýt chút nữa thì quên mất rồi.

Hồi trước ở Gia Mã Đế Quốc Pháp Mã đã thay hắn treo một danh hiệu trưởng lão, tuy rằng chỉ là cái chức ảo thôi nhưng cũng tính là người của luyện dược sư hiệp hội.

Hiện giờ quay trở lại một chuyến qua đó lộ mặt một cái tính ra cũng là chuyện bình thường.

Hơn nữa Luyện dược sư đại hội là thịnh thế như thế này, hắn với tư cách là luyện dược sư bát phẩm nếu như xuất hiện ở ngay tại hiện trường thì nghĩ tới thôi cũng thấy sẽ gây ra một chấn động không hề nhỏ rồi.

“Được, qua xem một chút cũng tốt.

Liễu Bạch gật gật đầu đứng dậy.

Tiểu Y Tiên cũng đứng dậy đi theo ở bên cạnh hắn.

Hải Ba Đông cười nói.

“Đi đi đi, lão phu dẫn ngươi đi.

Vừa vặn cũng để cho Pháp Mã lão gia tử đó mở mang nhãn giới xem xem luyện dược sư bát phẩm bước ra từ Gia Mã Đế Quốc chúng ta là như thế nào!

Liễu Bạch thất tiếu không có nói gì thêm.

Ba người bước chân ra khỏi nội sảnh hướng về phía phương hướng của luyện dược sư hiệp hội mà đi tới.

Luyện dược sư hiệp hội tọa lạc ở phía Đông của thành Gia Mã Thánh Thành, đó là một tòa lầu các năm tầng khí thế hùng vĩ.

Toàn thân thảy đều được xây bằng đá xanh, cổ phác mà trang nghiêm.

Lúc này trước cửa hiệp hội người tới kẻ đi tấp nập không ít, không ít thanh niên mặc bào phục luyện dược sư ra ra vào vào, trên khuôn mặt thảy đều mang theo sự thần tình giữa hưng phấn và căng thẳng.

Luyện dược sư đại hội đang được tổ chức, nơi này tự nhiên trở thành nơi náo nhiệt nhất trong cả thành rồi.

Ba người Liễu Bạch vừa mới đi tới cổng hiệp hội thì liền có một đạo thân ảnh già nua từ bên bên trong bước chân nhanh chóng đón nhận ra ngoài.

Pháp Mã.

Vị hội trưởng của công hội luyện dược sư này vẫn cứ là một thân áo gai giản dị hệt như cũ, tóc trắng râu bạc tinh thần minh mẫn.

Lão vừa mới cảm tri được hơi thở của Hải Ba Đông liền trực tiếp ra đón tiếp.

Hiện giờ Hải Ba Đông đã hoàn toàn khác biệt so với trước kia rồi, Đấu Hoàng đỉnh phong, còn là người đại diện hiện giờ của thế lực Huyết Hỏa Điện do Liễu Bạch sáng lập, địa vị đã hoàn toàn khác biệt.

Ánh mắt lão quét qua một cái trước tiên là nhìn thấy Hải Ba Đông định chào hỏi nhưng tầm mắt lại vượt qua Hải Ba Đông rơi trên đạo thân ảnh áo xanh đó.

Pháp Mã cả người thảy đều rúng động đứng sững tại chỗ.

“Liễu.

Liễu Bạch đại sư?

Giọng nói của lão thảy đều phát run, trong mắt đầy vẻ không thể tin nổi.

Hải Ba Đông cười ha hả nói.

“Sao thế, không nhận ra nữa sao?

Pháp Mã bấy giờ mới thu hồi tâm trí vội vàng bước nhanh chân tới trước nắm chặt lấy tay của Liễu Bạch, kích động tới mức chòm râu thảy đều đang run rẩy.

“Liễu Bạch đại sư, ngài làm sao lại quay trở về rồi?

Ngài không phải là đã đi tới Trung Châu rồi sao?

Liễu Bạch mỉm cười nói.

“Quay trở về có chút việc thuận tiện ghé qua hiệp hội xem chút.

Pháp Mã liên tục gật đầu nụ cười trên khuôn mặt rực rỡ tươi hệt như một đóa hoa cúc.

“Tốt tốt tốt!

Mau mời vào mau mời vào!

Lão vừa dẫn đường vừa lầm bầm lầm bầm nói.

“Liễu Bạch đại sư ngài có thể tới hiệp hội đúng thực là làm cho nơi này bừng sáng hẳn lên nha!

Ngài chính là luyện dược sư mạnh nhất bước ra từ Gia Mã Đế Quốc chúng ta, lão hủ những năm này thường xuyên nhắc tới ngài với thế hệ trẻ để cho bọn họ lấy ngài làm tấm gương.

Liễu Bạch thất tiếu phẩy phẩy tay nói.

“Pháp lão quá khen rồi.

Pháp Mã thì lại là vẻ mặt nghiêm túc.

“Tơ hào không có quá khen tẹo nào!

Ngài chính là luyện dược sư thất phẩm đó nha, toàn bộ Tây Bắc Đại Lục thảy đều khó mà tìm ra được vị thứ hai đâu!

Liễu Bạch mỉm cười một cái không có tiếp lời.

Thất phẩm sao?

Cái đó đã là chuyện của quá khứ rồi.

Ba người đi theo Pháp Mã tiến vào bên bên trong hiệp hội, trên đường bắt đầu bắt gặp không ít luyện dược sư, nhìn thấy Pháp Mã đích thân đi cùng thảy đều nhao nhao liếc mắt nhìn qua thầm thì bàn tán.

“Đó là ai thế?

Pháp lão làm sao lại đích thân đi cùng như vậy?

“Không biết nữa, chưa từng thấy qua.

“Cái tên thanh niên đó.

dường như có chút quen mắt nhỉ?

Liễu Bạch đối với những cái ánh mắt này thảy đều tơ hào không có để tâm sắc mặt vẫn cứ thản nhiên như thường.

Pháp Mã dẫn ba người vào bên bên trong một phòng khách tân trang thanh nhã, đích thân bưng trà bánh lên, thái độ ân cần tơ hào không hệt như một vị hội trưởng của một hội mà lại hệt như hậu bối đang tiếp đãi tiền bối vậy.

Liễu Bạch bưng chén trà lên nhấp một ngụm nhỏ.

Pháp Mã ở bên cạnh đi cùng ánh mắt thỉnh thoảng quét qua Liễu Bạch một bộ dạng muốn nói lại thôi.

Liễu Bạch nhìn lão một cái cười nói.

“Pháp lão có lời gì thì cứ nói đừng ngại.

Pháp Mã do dự một hồi bấy giờ mới mở miệng nói.

“Liễu Bạch đại sư, cái đó.

lão hủ có một thỉnh cầu quá đáng, nếu như có thể quan mô ngài luyện chế đan dược một lần thì đối với luyện dược thuật của lão hủ nhất định sẽ có ích lợi vô cùng to lớn.

Liễu Bạch nghe vậy nhàn nhạt mỉm cười một cái.

Hắn từ bên bên trong nạp giới lấy ra một viên đan dược tùy tay để trên bàn.

Đó chính là một viên đan dược to bằng long nhãn, toàn thân hiện ra màu vàng kim nhàn nhạt, bề mặt có ba đạo văn lộ nhỏ bé đang lưu chuyển, tương ứng nhấp nháy ánh hào quang ba màu xanh, đỏ, tím.

Thứ kỳ dị nhất chính là đan dược vừa mới hiện ra thì phía trên cư nhiên thấp thoáng có linh khí luân chuyển ngưng tụ thành một hình thù đám mây đáng yêu lơ lửng giữa không trung một hồi bấy giờ mới chậm rãi tan đi.

Đôi mắt của Pháp Mã nháy mắt trợn tròn xoe.

Lão đăm đăm nhìn vào cái viên đan dược đó cả người hệt như bị sét đánh đứng sững tại chỗ.

“Cái này.

Cái này chính là.

Giọng nói của lão run rẩy kịch liệt, lắp bắp không nói nên lời.

Liễu Bạch nhàn nhạt nói.

“Đan dược bát phẩm, Nhất Nguyên Đan.

“Bát.

Bát phẩm sao?

Pháp Mã suýt chút nữa thì trượt khỏi ghế ngồi.

Lão run rẩy rẩy rẩy vươn tay ra muốn chạm vào cái viên đan dược đó nhưng lại dừng lại giữa chừng sợ bàn tay của chính mình làm ô uế cái thứ thần vật trong truyền thuyết này.

“Đan dược bát phẩm.

Lão hủ lúc còn sống cư nhiên lại có thể nhìn thấy đan dược bát phẩm sao.

Lão lầm bẩm tự nhủ bên bên trong đôi mắt già nua đục ngầu cư nhiên lại hiện lên những giọt lệ.

“Trời ạ, lão hủ đời này không hối tiếc gì nữa, không hối tiếc gì nữa rồi!

Lão đột nhiên đứng dậy định quỳ lạy Liễu Bạch.

Liễu Bạch nhanh tay lẹ mắt đưa tay đỡ lấy lão.

“Pháp lão, ngài đây là làm cái gì vậy?

Pháp Mã kích động tới mức toàn thân thảy đều đang run rẩy nói.

“Liễu Bạch đại sư, ngài thảy đều đã đạt tới cảnh giới bát phẩm rồi, lão hủ.

lão hủ liệu có thể bái ngài làm thầy không!

Không cầu học tập luyện dược thuật của ngài chỉ cầu có thể đi theo bên cạnh hầu hạ trái phải của ngài.

Liễu Bạch hơi ngẩn ra ngay sau đó lắc lắc đầu.

“Pháp lão, ngài lớn tuổi hơn ta rất nhiều lại là hội trưởng công hội luyện dược sư của Gia Mã Đế Quốc, bái ta làm thầy tính ra không thích hợp lắm.

Pháp Mã nghe vậy trên khuôn mặt lóe lên một vệt thất vọng nhưng rất nhanh thảy đều đã thông suốt.

Lão biết với thành tựu của Liễu Bạch lúc này đích thực là không có khả năng nhận một lão già khọm như lão để làm đồ đệ rồi.

Nhưng lão rất nhanh lại nhớ ra cái gì đó trong mắt lại bùng lên ánh hào quang hy vọng.

“Liễu Bạch đại sư, lão hủ có một yêu cầu không biết có nên nói hay không.

Liễu Bạch nói.

“Pháp lão cứ nói đừng ngại.

Pháp Mã nói.

“Luyện dược sư đại hội lần này ba ngày sau chính là trận chung kết.

Lão hủ to gan muốn xin ngài trước khi trận chung kết bắt đầu hãy công khai luyện chế một viên đan dược để cho đám luyện dược sư thế hệ trẻ của Gia Mã Đế Quốc được tận mắt nhìn xem luyện dược sư cao giai thực thụ là luyện đan như thế nào!

Lão càng nói càng kích động giọng nói thảy đều đang phát run.

“Để cho bọn họ nhìn xem con đường của luyện dược sư rốt cuộc là rộng mở tới mực nào!

Để cho bọn họ biết những cái thành tựu mà bọn họ hiện giờ đang lấy làm tự hào đó ở ngay trước mặt cường giả thực thụ thì chẳng qua chỉ là hạt muối bỏ bể thôi!

Liễu Bạch lắng nghe xong im lặng một hồi.

Pháp Mã căng thẳng nhìn hắn sợ hắn từ chối.

Hồi lâu sau Liễu Bạch gật gật đầu.

“Được.

Pháp Mã mừng rỡ quá mức liên tục nói lời cảm tạ.

Liễu Bạch thì lại phẩy phẩy tay nói.

“Tuy nhiên ta cũng chỉ có thể luyện chế một viên đan dược thất phẩm thôi.

Nguyên liệu của đan dược bát phẩm quá mức trân hy trên người ta hiện giờ chỉ còn lại một phần không thể lãng phí được.

Pháp Mã liên tục gật đầu.

“Nên thế nên thế!

Đan dược thất phẩm đã đủ để gây chấn động rồi!

Bên bên trong lòng lão âm thầm kích động.

Đan dược thất phẩm ở Gia Mã Đế Quốc cũng tính là sự tồn tại trong truyền thuyết rồi.

Có thể để cho đám thế hệ trẻ này được tận mắt chứng kiến một lần tính ra đã là cái sự cơ duyên to lớn bằng trời rồi.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập