Cảnh giới linh hồn cuối cùng cũng đạt tới Linh Cảnh, nói cách khác, hắn đã đủ để luyện chế đan dược bát phẩm rồi.
Phàm Cảnh linh hồn tương ứng với 1~7 phẩm, mà Linh Cảnh thì tương ứng với 8 phẩm.
Với cảnh giới linh hồn của Liễu Bạch lúc này luyện chế đan dược bát phẩm hẳn là dư dả, vả lại hắn còn sở hữu sự hiện diện của Dựng Linh Phấn Trần.
Đáng tiếc là hắn không có phương pháp luyện chế Dựng Linh Phấn Trần, nếu như có thể thủ động luyện chế Dựng Linh Phấn Trần thì con đường luyện đan sau này của hắn sẽ thuận lợi hơn rất nhiều.
Tuy rằng bên bên trong tay hắn vẫn còn dư thừa một ít Dựng Linh Phấn Trần nhưng bấy nhiêu thôi cũng căn bản không đủ để hắn nghiên cứu ra phương pháp luyện chế thực thụ.
Trừ phi có được những cái bí truyền thượng cổ đó.
Nhưng những thứ này há lại là thứ mà hắn muốn là có thể cầm tới tay sao?
Chỉ có thể xem là cơ duyên thôi, nếu như có phúc phần có thể cầm tới tay phương pháp luyện chế Dựng Linh Phấn Trần.
Lắc lắc đầu không thèm nghĩ nhiều nữa.
Cửa phòng luyện đan chậm rãi mở ra, Liễu Bạch từ bên bên trong bước ra, ánh mặt trời hắt xuống trên người ấm áp vô cùng.
Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận cái luồng thanh minh và thông thấu chưa từng có bên bên trong thức hải, khóe môi khẽ nhếch.
Đạt tới Linh Cảnh, hắn thậm chí cảm thấy tâm cảnh của chính mình thảy đều thoải mái hơn không ít.
Tiểu Y Tiên vẫn cứ ngồi trên phiến đá xanh bên bên trong viện, thấy hắn đi ra liền đứng dậy đón nhận.
“Ơ?
Cảnh giới linh hồn của chàng đột phá rồi sao?
Nàng dù sao hiện giờ cũng là cường giả Bán Thánh, dựa vào sự tích lũy cảnh giới thì sức mạnh linh hồn thảy đều vô cùng mạnh mẽ.
Tự nhiên liền nhìn ra được ngay Liễu Bạch so với trước kia đã hoàn toàn khác biệt rồi, sai biệt này quá lớn.
Giữa Phàm Cảnh và Linh Cảnh hệt như vực sâu vạn trượng vậy, đã không còn là cùng một cái cấp độ, hệt như phàm nhân và thần linh vậy.
Liễu Bạch gật gật đầu, đưa tay ôm lấy eo nàng.
“Ừm, Linh Cảnh.
Trong mắt Tiểu Y Tiên lóe lên một vệt kinh hỉ, nhẹ nhàng tựa vào lòng hắn.
“Chúc mừng chàng.
Liễu Bạch mỉm cười một cái, cúi đầu khẽ hôn lên trán nàng.
Thanh Lân từ bên bên trong phòng chạy ra ngoài, nhìn thấy cảnh này thì đã có chút nhìn quen thành tự nhiên.
Liễu Bạch thất tiếu, buông Tiểu Y Tiên ra xoa xoa đầu Thanh Lân.
“Thiếu gia thiếu gia, ngài đột phá rồi sao?
Thanh Lân ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn lên, bên bên trong đôi mâu tử bích lục tràn đầy vẻ hiếu kỳ.
Liễu Bạch gật đầu.
“Ừm, đột phá rồi.
Hắn dừng một chút, trong mắt lóe lên một tia sáng tinh ranh.
“Tiếp theo nên thử nghiệm luyện chế đan dược bát phẩm rồi.
Tiểu Y Tiên hơi giật mình.
“Bát phẩm sao?
Liễu Bạch gật gật đầu.
“Phàm Cảnh linh hồn tương ứng với đan dược từ một tới bảy phẩm, mà Linh Cảnh thì tương ứng với bát phẩm.
Lấy cảnh giới linh hồn của ta hiện giờ luyện chế đan dược bát phẩm hẳn là đủ rồi.
Hắn dừng một chút lại nói.
“Tuy nhiên dược tài của đan dược bát phẩm cực kỳ hiếm thấy, cần phải thu thập một đợt trước.
Tiểu Y Tiên lộ vẻ suy tư gật gật đầu.
Liễu Bạch nghĩ nghĩ một chút rồi nói.
“Ta liền đem tin tức truyền ra ngoài ngay, cầu mua những cái loại dược tài này.
Có thể dùng đan dược thất phẩm tới đổi.
Tin tức rất nhanh đã truyền ra ngoài.
“Liễu Bạch đại sư muốn luyện chế đan dược bát phẩm sao?
“Bát phẩm?
Thật hay giả thế?
“Nói nhảm, người ta thảy đều đã truyền tin ra ngoài rồi, muốn dùng đan dược thất phẩm đổi dược tài, cái này còn có thể là giả sao?
“Hít.
Luyện dược sư bát phẩm toàn bộ Trung Châu cũng chẳng có mấy người đâu nhỉ?
“Nhanh, mau đi hỏi thăm xem Liễu Bạch đại sư cần những dược tài gì?
Không chừng bên bên trong tay chúng ta liền có đấy!
Nhất thời toàn bộ Thánh Đan Thành lại một lần nữa sôi sục hẳn lên.
Luyện dược sư bát phẩm, đó mới đích thực là sự tồn tại đứng ở đỉnh cao của giới luyện dược.
Toàn bộ Trung Châu luyện dược sư bát phẩm ngoài mặt chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.
Nếu như Liễu Bạch thực sự có thể luyện chế đan dược bát phẩm thì địa vị của hắn sẽ triệt để khác biệt.
Vô số người bắt đầu hành động, có người lục tung rương hòm tìm dược tài, có người khắp nơi hỏi thăm tin tức, có người thì trực tiếp lên tận cửa cầu kiến để muốn sớm được kết giao với vị đại sư bát phẩm tương lai này.
Bọn họ không có một ai hoài nghi việc Liễu Bạch có thực sự trở thành luyện dược đại sư bát phẩm hay không, dù sao hắn hiện giờ trẻ tuổi như thế này đã là luyện dược đại sư thất phẩm cao cấp được công nhận rồi.
Thành tựu bát phẩm đối với hắn mà nói vốn dĩ chính là ván đã đóng thuyền, hiện giờ tiến hành luyện chế tuy rằng cũng làm cho bọn họ kinh ngạc nhưng cái sự kinh ngạc đó cũng chẳng qua chỉ là cái sự kinh ngạc về tốc độ mà thôi.
Mà Liễu Bạch thì lại lặng lẽ ở bên bên trong đình viện, lật xem cái sự truyền thừa có được từ chỗ Hàn Phong kia.
Hàn Phong không hổ danh là đồ đệ của Dược Tôn Giả, có được chân truyền của lão.
Bên bên trong cái sự truyền thừa đó không chỉ có lượng lớn đan phương thất phẩm mà còn có vài quyển đan phương đan dược bát phẩm.
Liễu Bạch cẩn thận lật xem những cái đan phương đó, bên bên trong lòng không khỏi có chút cảm khái.
Dược Trần đối với Hàn Phong là thực sự tốt.
Đem cả đời sở học dốc túi truyền hết cho, coi hệt như con đẻ.
Nhưng còn Hàn Phong thì sao?
Vì dị hỏa, vì cái sự Phệ Quyết hư vô phiêu miểu kia cư nhiên lại đối với lão sư của chính mình hạ độc thủ.
Nếu như hắn không có phản bội Dược Trần, với thiên phú và tài nguyên của hắn thì lúc này hẳn là phải vẻ vang tới bấy nhiêu?
E là sớm đã là luyện dược sư bát phẩm thực thụ rồi đi.
Liễu Bạch lắc lắc đầu không thèm nghĩ nhiều nữa.
Hắn tiếp tục lật xem đan phương, cuối cùng tuyển định lấy một loại đan dược bát phẩm mang tên “Nhất Nguyên Đan”.
Tác dụng của loại đan dược này là giúp cường giả Đấu Tôn đột phá bình cảnh, nâng cao tốc độ tu luyện.
Tuy rằng không phải là loại thần đan nghịch thiên gì nhưng đối với hắn lúc này mà nói thì vừa vặn thích hợp.
Vả lại cái loại dược tài của Nhất Nguyên Đan này tuy rằng hiếm thấy nhưng so với các đan dược bát phẩm khác thì vẫn còn coi là tương đối dễ dàng để tập hợp.
Liễu Bạch đem cái danh sách dược tài cần dùng liệt kê ra ngoài đưa cho Tiểu Y Tiên.
Tiếp theo chính là chờ đợi đằng đẵng.
Ba tháng sau.
Bên bên trong đình viện, Liễu Bạch nhìn dược tài được bày biện ở ngay trước mặt thở hắt ra một hơi thật dài.
Quãng thời gian ba tháng hắn gần hệt như đã vận dụng toàn bộ nhân mạch và tài nguyên, thậm chí không tiếc dùng đan dược thất phẩm để hoán đổi, cuối cùng mới thấu tề được hai bộ dược tài.
Cái này vẫn là do danh tiếng của hắn hiện giờ vẫn còn đó, cộng thêm việc vô số người muốn kết giao với vị đại sư bát phẩm tương lai như hắn bấy giờ mới có thể thành công.
“Hai bộ.
Liễu Bạch lẩm bẩm nói, trong mắt lóe lên một vệt ngưng trọng.
Luyện chế đan dược bát phẩm tỉ lệ thành công cực thấp.
Cho dù là những vị luyện dược sư bát phẩm lừng danh đã lâu thì cũng không dám cam đoan một lần liền có thể thành công.
Mà hắn tuy rằng có cảnh giới linh hồn Linh Cảnh, có dị hỏa, có thần cách gia trì nhưng dù sao cũng chưa từng luyện chế đan dược bát phẩm.
Hai bộ dược tài đích thực là quá ít đi thôi.
Nhưng không còn cách nào khác, dược tài đan dược bát phẩm quá mức trân hy rồi, có thể thấu tề được hai bộ đã là vận khí cực tốt rồi.
Liễu Bạch đem đống dược tài đó thu vào bên bên trong nạp giới xoay người bước chân về phía phòng luyện đan.
Cánh cửa phòng luyện đan chậm rãi đóng lại.
Liễu Bạch khoanh chân mà ngồi, ngay trước mặt Vạn Thú Đỉnh lặng lẽ sừng sững ở đó.
Đem trạng thái điều chỉnh tới mức độ tối ưu nhất rồi sau đó giơ tay lên, ngọn lửa Minh Ngục Hắc Hoàng Hỏa màu đen từ bên bên trong lòng bàn tay vọt ra ngoài rơi vào bên bên trong đỉnh.
Luyện đan, bắt đầu.
Cái lần luyện đan này so với trước kia là hoàn toàn không giống nhau.
Luyện chế đan dược bát phẩm độ phức tạp xa siêu việt hơn thất phẩm.
Chỉ riêng việc đề luyện dược tài thôi đã cần tới cái sự chưởng khống cực kỳ tinh tế.
Thời cơ đề luyện của mỗi một cây dược tài, việc khống chế nhiệt độ, sự dung hợp của dược dịch thảy đều cần phải chuẩn xác tới từng tơ một.
Liễu Bạch không dám có tơ hào cái sự đại ý nào, sức mạnh linh hồn dốc toàn lực vận chuyển, đem từng cái chi tiết một bên bên trong dược đỉnh thảy đều thu hết vào trong tầm mắt.
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Một ngày.
Hai ngày.
Ba ngày.
Một tháng.
Hai tháng.
Ba tháng.
Bên bên trong phòng luyện đan Liễu Bạch hệt như lão tăng nhập định tơ hào không có nhúc nhích, chỉ có ngọn lửa màu đen kia là đang trào dâng không ngớt bên bên trong đỉnh.
Thánh Đan Thành.
Ngày hôm nay bầu trời bỗng dưng tối sầm hẳn xuống.
Vô số người theo bản năng ngẩng đầu lên chỉ thấy phiến bầu trời vốn dĩ đang trong xanh không biết từ lúc nào đã hội tụ lại tầng tầng lớp lớp mây đen.
Đám mây đen đó nồng đậm hệt như mực, cuộn trào không ngớt, bao trùm lấy một nửa nhỏ của Thánh Đan Thành.
Bên bên trong đám mây đen thấp thoáng có lôi đình cuộn trào, phát ra những cái thanh âm ầm ầm trầm đục.
“Đây là.
Đan Lôi!
Có người kinh hô thành tiếng.
“Liễu Bạch đại sư lại luyện chế ra đan dược thất phẩm rồi sao?
“Phương hướng đó đích thực là phủ đệ của Liễu Bạch đại sư!
“Không đúng.
Một vị lão giả tóc trắng xóa nheo đôi mắt nhìn chằm chằm lên trời, đột nhiên đồng tử mạnh mẽ co rụt lại!
“Các ngươi nhìn đám lôi đình đó kìa!
Mọi người định mắt nhìn qua chỉ thấy bên bên trong đám lôi đình cuộn trào kia cư nhiên thấp thoáng hiện ra một vệt ánh hào quang màu xanh nhạt.
Không, không phải màu xanh sắc.
Còn có một tia màu đỏ!
“Hai màu?
Có người thất thanh kinh hô.
“Đan Lôi có màu!
Đó chính là dấu hiệu của đan dược bát phẩm!
“Bát phẩm!
Liễu Bạch đại sư đang luyện chế đan dược bát phẩm!
“Trời ạ!
Hắn mới bao nhiêu tuổi chứ?
Cư nhiên có thể luyện chế đan dược bát phẩm sao?
Tiếng kinh hô vang lên không ngớt, vô số người trợn to đôi mắt, khuôn mặt đầy vẻ không thể tin nổi.
Luyện dược sư bát phẩm toàn bộ Trung Châu ngoài mặt cũng chẳng qua mới chỉ là con số trên đầu ngón tay.
Mà mỗi một vị thảy đều là luyện dược đại tông sư danh động một phương, là hạng lão quái vật đã sống không biết bao nhiêu năm rồi.
Mà Liễu Bạch thì bao nhiêu tuổi?
Ngoài ba mươi?
Cái độ tuổi như thế này có thể trở thành luyện dược sư thất phẩm đã là kinh thế hãi tục rồi.
Mà lúc này hắn cư nhiên lại đang luyện chế đan dược bát phẩm sao?
Tin tức hệt như mọc thêm đôi cánh nháy mắt truyền khắp toàn bộ Thánh Đan Thành.
Vô số người tràn ra đường hướng về phía phương hướng đó mà ngó nghiêng.
Có người kích động, có người hâm mộ sững sờ, có người chấn kinh, cũng có người mang theo vài phần hoài nghi không thể tin nổi.
“Hắn thực sự có thể thành công sao?
“Đan dược bát phẩm đó nha, không phải là chuyện đùa đâu.
“Nếu như thất bại thì cái đó liền.
Bên bên trong lời nghị luận xôn xao đám mây đen trên bầu trời càng hội tụ càng dày thêm, lôi đình càng lúc càng dày đặc.
Màu xanh và màu đỏ giao thoa cùng với nhau, luân chuyển trào dâng bên bên trong tầng mây phát ra thanh âm ầm ầm điếc tai nhức óc.
Bỗng nhiên mây đen lại một lần nữa cuộn trào.
Một đạo ánh hào quang thứ ba từ tận sâu bên bên trong tầng mây hiện ra.
Đó chính là một vệt màu tím rực rỡ!
Ba màu!
Tam sắc Đan Lôi!
“Ba màu!
Là Tam sắc Đan Lôi!
Liễu Bạch đại sư luyện chế ra đan dược bát phẩm Tam sắc Đan Lôi rồi!
“Cái này.
Đây là loại thiên phú gì chứ!
Toàn bộ Thánh Đan Thành triệt để sôi sục.
Tam sắc Đan Lôi có nghĩa là phẩm chất của đan dược đã đạt tới mức độ khá là khá bên bên trong hàng ngũ đan dược bát phẩm.
Cho dù là những vị luyện dược sư bát phẩm lừng danh đã lâu thì không phải lần nào thảy đều có thể luyện chế ra đan dược Tam sắc Đan Lôi.
Mà Liễu Bạch lần đầu tiên luyện chế đan dược bát phẩm liền thành công rồi, vả lại còn là Tam sắc nữa chứ!
Vô số người ngây dại nhìn lên trời rúng động hồi lâu không nói nên lời.
Bên bên trong đình viện.
Tiểu Y Tiên đứng bên bên trong viện ngẩng đầu nhìn vào đám lôi đình ba màu giao thoa trên bầu trời kia, khóe môi khẽ nhếch.
“Tiểu Bạch làm được rồi.
Nàng khẽ giọng lẩm bẩm, trong mắt đầy vẻ dịu dàng và kiêu hãnh.
Thanh Lân từ bên bên trong phòng chạy ra ngoài, ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn lên trời, bên bên trong mâu tử bích lục đầy vẻ chấn kinh.
“Tiên nhi tỷ tỷ, đó chính là do thiếu gia tạo ra sao?
Thật lợi hại quá!
Tiểu Y Tiên nhẹ nhàng gật đầu không có nói gì.
Nàng biết vào cái khoảnh khắc này cái tên Liễu Bạch tất sẽ thực sự vang dội toàn bộ Trung Châu.
Bên bên trong phòng luyện đan.
Liễu Bạch mở mắt ra nhìn vào cái viên đan dược đang lặng lẽ nằm bên bên trong dược đỉnh, khóe môi khẽ nhếch.
Đó chính là một viên đan dược to bằng long nhãn, toàn thân hiện ra màu vàng kim nhàn nhạt, bề mặt có ba đạo văn lộ nhỏ bé đang lưu chuyển, tương ứng nhấp nháy ánh hào quang ba màu bạc, vàng, tím.
Đan dược bát phẩm.
Tam sắc Đan Lôi.
Hắn làm được rồi.
Liễu Bạch ngẩng đầu lên, ánh mắt xuyên thấu qua mái nhà rơi trên mảng lôi hải cuộn trào vô tận ở bên ngoài kia.
Lôi đình ba màu luân chuyển trào dâng bên bên trong đám mây đen, mỗi một lần va chạm thảy đều bộc phát ra thanh âm ầm ầm điếc tai nhức óc.
Cái luồng thiên địa chi uy cuồng bạo đó đủ để làm cho cường giả Đấu Tôn tầm thường thảy đều phải biến sắc.
“Đây chính là.
hữu sắc Đan Lôi, dấu hiệu của đan dược bát phẩm.
Liễu Bạch lẩm bẩm nói, trong mắt lóe lên một vệt hài lòng.
Hắn cúi đầu nhìn vào cái viên đan dược đang lặng lẽ nằm bên bên trong lòng bàn tay, ngay sau đó tâm niệm khẽ động, một đạo thân ảnh màu vàng kim nháy mắt hiện ra ở bên cạnh.
Thiên Yêu Khôi.
Cái bộ khôi lỗi toàn thân màu vàng kim đó lặng lẽ đứng sừng sững, bên bên trong đôi mắt trống rỗng tơ hào không có lấy nửa điểm thần thái nhưng lại tỏa ra một luồng uy áp làm cho người ta phải tim đập chân run.
“Đi thôi, đây chính là lần đầu tiên ngươi ra tay.
Liễu Bạch nhàn nhạt nói.
Lời vừa dứt thân hình của Thiên Yêu Khôi lóe lên một cái nháy mắt đã biến mất tại chỗ.
Khắc tiếp theo nó đã phóng vọt lên trời hướng về phía đám lôi đình ba màu từ trên trời giáng xuống kia mà đón lấy!
“Oanh long ——!
Tiếng nổ vang chấn thiên động địa nổ tung ra!
Cái đám Tam sắc Đan Lôi đủ để chém cho Đấu Tông tầm thường thảy đều phải trọng thương kia đã nổ chuẩn xác trên thân người của Thiên Yêu Khôi!
Vô số vòng cung điện nhỏ bé luân chuyển trên lớp da màu vàng kim của nó, phát ra thanh âm xì xì điếc tai.
Tuy nhiên Thiên Yêu Khôi thủy chung không hề nhúc nhích, mặc cho cái luồng sức mạnh lôi đình cuồng bạo đó điên cuồng ùa vào bên bên trong cơ thể nó!
Nó cư nhiên lại đang hấp thu lôi đình!
“Cái thứ đó là gì thế?
“Thân xác ngạnh kháng Đan Lôi sao?
Lại còn có thể hấp thu sức mạnh lôi đình?
“Không phải con người!
Cái đó tuyệt đối không phải con người!
“Khôi lỗi.
Là khôi lỗi!
Trời ạ, đây là khôi lỗi cấp bậc gì thế?
Phía dưới vô số cường giả vây xem trợn to đôi mắt, khuôn mặt đầy vẻ không thể tin nổi.
Ở đây thảy đều không có ai là kẻ ngốc cả, nhìn một cái là có thể nhận ra ngay cái đạo thân ảnh màu vàng kim đó tuyệt đối không phải con người.
Nhưng chính vì như thế bọn họ mới càng thêm chấn kinh, loại khôi lỗi gì mà có thể ngạnh kháng Tam sắc Đan Lôi mà tơ hào không có hư hại chứ?
Thậm chí còn có thể hấp thu sức mạnh lôi đình sao?
Đó mới chính là thiên uy lúc đan dược bát phẩm xuất thế đó nha!
Bên bên trong đình viện Tiểu Y Tiên ngẩng đầu nhìn vào cái đạo thân ảnh màu vàng kim đó, khóe môi khẽ nhếch.
Nàng biết đó chính là Thiên Yêu Khôi do Liễu Bạch luyện chế, là thứ được luyện chế từ thân xác của Băng Tôn Giả.
Hiện giờ nhìn lại hiệu quả khá là không tệ.
Trên bầu trời mây lôi hải vẫn cứ cuộn trào không ngớt, từng đạo từng đạo lôi đình ba màu liên tiếp giáng xuống oanh trên người Thiên Yêu Khôi.
Thiên Yêu Khôi lơ lửng giữa không trung hệt như một cái vòng xoáy màu vàng kim đem mảng sức mạnh lôi đình đầy trời kia nuốt sạch sành sanh vào bên bên trong cơ thể.
Ánh sáng màu vàng kim trên người nó càng lúc càng sáng lên, thấp thoáng giữa những cái đó dường như đang xảy ra một loại lột xác nào đó.
Một hồi lâu sau mây lôi hải cuối cùng mới tan đi.
Bầu trời lại một lần nữa trở nên trong xanh, ánh mặt trời hắt xuống bên dưới.
Thiên Yêu Khôi chậm rãi hạ xuống quay trở về bên cạnh Liễu Bạch lặng lẽ đứng ở bên cạnh hắn hệt như vừa nãy tơ hào không có chuyện gì xảy ra vậy.
Liễu Bạch cẩn thận cảm nhận một chút rồi nhẹ nhàng gật đầu.
“Khí thế lại nâng cao lên thêm một chút rồi.
Hắn lẩm bẩm nói.
Tuy nhiên nâng cao lên không nhiều, vẫn cứ dừng lại ở mức độ Đấu Tôn ngũ tinh đỉnh phong, cách Đấu Tôn lục tinh vẫn còn một cái lằn ranh mỏng manh.
“Nhưng cũng đủ rồi.
Hắn mỉm cười một cái.
“Lại trải qua thêm một hai lần lôi kiếp nữa hẳn là có thể đột phá tới lục tinh rồi.
Hắn giơ tay đem Thiên Yêu Khôi thu vào bên bên trong nạp giới.
Sau đó hắn đẩy cửa phòng luyện đan bước ra ngoài.
Ánh mặt trời hắt xuống trên người ấm áp vô cùng.
Tiểu Y Tiên vẫn cứ đứng bên bên trong viện, thấy hắn đi ra liền bước chân tới đón nhận, bên bên trong đôi nhãn mâu màu xanh u lục đầy vẻ ý cười dịu dàng.
Nàng nhẹ giọng nói.
Liễu Bạch mỉm cười một cái đưa tay ôm lấy eo nàng.
“May mà không nhục mệnh.
Hắn từ bên bên trong nạp giới lấy ra cái viên đan dược đó đưa tới trước mặt nàng.
Đó là một viên đan dược to bằng long nhãn, toàn thân hiện ra màu vàng kim nhàn nhạt, bề mặt có ba đạo văn lộ nhỏ bé đang lưu chuyển, tương ứng nhấp nháy ánh hào quang ba màu xanh, đỏ, tím.
Đan dược bát phẩm, Tam sắc Đan Lôi.
Tiểu Y Tiên nhận lấy đan dược cẩn thận quan sát một hồi lâu bấy giờ trong mắt mới lóe lên một vệt kinh thán.
“Bát phẩm.
Nàng khẽ giọng lẩm bẩm.
“Chàng thực sự làm được rồi.
Liễu Bạch mỉm cười một cái không có nói gì.
Thanh Lân từ bên bên trong phòng chạy ra ngoài một nháy mắt ôm lấy cánh tay của Liễu Bạch, bên bên trong đôi mâu tử bích lục đầy vẻ sùng bái.
“Thiếu gia thiếu gia!
Ngài thật lợi hại quá!
Cái lôi vừa nãy thật đáng sợ quá đi mất nhưng cư nhiên lại bị cái người vàng đó ngăn cản lại rồi!
Liễu Bạch xoa xoa đầu nàng nói.
“Đó là Thiên Yêu Khôi, sau này nó sẽ bảo vệ chúng ta.
Thanh Lân gật đầu thật mạnh, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ hưng phấn.
Tiểu Y Tiên trả lại đan dược cho Liễu Bạch nhẹ giọng nói.
“Tiếp theo chàng có dự định như thế nào?
Liễu Bạch trầm ngâm một hồi, trong mắt lóe lên một tia sáng tinh ranh.
“Đan dược bát phẩm đã thành, tiếp theo.
Hắn dừng một chút.
“Cũng nên đi tìm Dược Trần thôi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập