Hai tháng sau.
Bên bên trong phòng luyện đan, ngọn lửa màu đen cuối cùng cũng chậm rãi tắt đi.
Liễu Bạch khoanh chân mà ngồi, ở ngay trước mặt hắn cái bộ khôi lỗi nhân hình toàn thân vàng óng ánh kia đang lặng lẽ lơ lửng giữa không trung, tỏa ra ánh kim loại lạnh lẽo.
Khuôn mặt của nó có tới tám chín phần tương tự với Băng Tôn Giả nhưng lúc này đôi mắt đó lại trống rỗng mà thâm thúy, không có lấy nửa điểm thần thái.
Bên dưới lớp da màu vàng kim thấp thoáng có thể thấy được từng đạo vân văn huyền ảo đang lưu chuyển, đó chính là phù văn độc hữu của Thiên Yêu Khôi, là thứ mà trong hai tháng qua Liễu Bạch đã ngày đêm luyện chế, từng chút từng chút một khắc ghi vào bên trong.
Thứ đáng kinh ngạc nhất chính là luồng hơi thở mà nó tỏa ra ngoài —— cái luồng uy áp đó đã vượt qua phạm trù của Đấu Tôn tầm thường rồi!
Liễu Bạch mở mắt ra, trong mắt đầy vẻ mệt mỏi nhưng nhiều hơn thì lại là sự hưng phấn khó có thể che giấu.
“Đấu Tôn ngũ tinh đỉnh phong.
Hắn lẩm bẩm nói, sức mạnh linh hồn quét qua bộ khôi lỗi, cẩn thận cảm tri từng tấc một của nó.
“Tiếp cận lục tinh.
Dù sao đây cũng là thân xác của Đấu Tôn ngũ tinh, phối hợp với linh hồn của hắn cùng với lượng vật liệu trân hy tiêu tốn trong hai tháng qua, có thể đạt tới mức độ này đã vượt qua dự kiến của hắn rồi.
Tâm niệm hắn khẽ động.
Bên bên trong đôi mắt trống rỗng của bộ khôi lỗi màu vàng kim kia đột nhiên lóe lên một vệt ánh đỏ.
Nó chậm rãi giơ tay phải lên nắm chặt tay lại thành quyền.
Ngay sau đó một quyền oanh ra!
“Oanh ——!
Một quyền oanh ra, không gian bên bên trong phòng luyện đan nháy mắt sụp đổ!
Một đạo vết nứt hư không đen kịch lan tỏa ra ngoài, dài tới vài trượng!
Quyền phong cuồng bạo sũng quét ra ngoài, đem những bức tường xung quanh chấn động tới mức khẽ run rẩy, nếu không phải phòng luyện đan này được bố trí tầng tầng lớp lớp cấm chế thì e là cái quyền này đã trực tiếp đem toàn bộ đình viện đánh nát vụn rồi.
Liễu Bạch nhìn vào đạo vết nứt hư không bị một quyền oanh ra kia, trong mắt đầy vẻ kinh thán.
“Khá lắm.
Uy lực của cái quyền này đã xa siêu việt hơn Đấu Tôn ngũ tinh tầm thường rồi.
Nếu như đánh trực diện thì Đấu Tôn lục tinh cũng phải trọng thương!
Tâm niệm hắn lại động, bộ khôi lỗi vàng kim thu nắm đấm lại lặng lẽ đứng tại chỗ hệt như cái quyền vừa nãy không phải do nó đánh ra vậy.
Liễu Bạch đứng dậy bước tới trước mặt bộ khôi lỗi, đánh giá nó từ trên xuống dưới, càng nhìn càng thấy hài lòng.
“Không tệ không tệ.
Hắn vỗ vỗ vai bộ khôi lỗi, cảm giác chạm vào lạnh lẽo cứng rắn hệt như vỗ lên một khối vạn năm hàn thiết vậy.
“Thực lực Đấu Tôn ngũ tinh đỉnh phong, phối hợp với cái bộ nhục thân đã được dị hỏa và thiên tài địa bảo tôi luyện này, chiến đấu trực diện tuyệt đối có thể nghiền ép đối thủ cùng cấp bậc.
Cho dù là gặp phải Đấu Tôn lục tinh thì cũng có sức đánh một trận.
Hắn dừng một chút, trong mắt lóe lên một tia sáng tinh ranh.
“Vả lại cái chỗ nghịch thiên nhất của Thiên Yêu Khôi chính là ở chỗ nó có thể hấp thu sức mạnh lôi đình để không ngừng tiến hóa.
Hắn ngẩng đầu nhìn qua ô cửa sổ của phòng luyện đan mà nhìn về phía bầu trời.
“Chỉ cần sau này dùng đủ sức mạnh lôi đình để tắm rửa thì tiềm lực của bộ Thiên Yêu Khôi này thậm chí có thể đạt tới Bán Thánh, thậm chí là cấp bậc Đấu Thánh cũng không phải là không có khả năng.
Hắn mỉm cười một cái phẩy tay đem bộ khôi lỗi vàng kim thu vào bên bên trong nạp giới.
Có sự tồn tại của tòa Thiên Yêu Khôi này thì cho dù có quay trở lại thế giới Đấu La, vị Tu La Thần đó cũng không có khả năng làm gì được hắn.
Bản thân hắn vốn dĩ đã không sợ Tu La, hiện giờ lại càng là như thế!
Đường Tam, lần này cho dù Tu La Thần có ra tay thì cũng không có khả năng bảo hộ được ngươi đâu!
Hắn sớm đã muốn đem tên tiểu tử Đường Tam kia bóp chết, đem hắn nghiền nát thành vụn.
Nhưng do Tu La Thần vẫn luôn âm thầm thủ hộ nên hắn cũng không thể trực tiếp ra tay.
Dù sao nếu như trực tiếp trở mặt với Tu La Thần thì hắn thủy chung vẫn còn có sự cố kỵ.
Hiện giờ thì triệt để không sợ nữa rồi.
Tuy nhiên vì an toàn thì vẫn cứ nên thông qua Đan Lôi đem Thiên Yêu Khôi cường hóa thêm vài lần nữa bấy giờ mới quay trở về đòi lại nợ cũ vậy.
Sau đó hắn lại một lần nữa khoanh chân ngồi xuống, từ bên bên trong lòng lấy ra mảnh đồng đó.
Quãng thời gian hai tháng luyện chế Thiên Yêu Khôi chỉ là một trong số đó.
Hiện giờ khôi lỗi đã thành, tiếp theo nên xử lý thứ này thôi.
Mảnh đồng cầm trên tay hơi nặng, bề mặt phủ đầy rỉ đồng, nhìn qua tơ hào không có gì nổi bật.
Nhưng bên bên trong cảm tri linh hồn của Liễu Bạch, cái luồng hơi thở Dựng Linh Phấn Trần dính ở phía trên đó vẫn cứ rõ nét như cũ.
“Dựng Linh Phấn Trần.
Hắn lẩm bẩm nói, trong mắt lóe lên một tia kỳ vọng.
Thứ này mới chính là mấu chốt có thể giúp hắn đột phá Linh Cảnh.
Hắn đang chuẩn bị dùng dị hỏa nung nấu thì bỗng nhiên nhớ ra thứ gì đó, vẫy tay một cái.
Một đạo thân ảnh hư ảo từ bên bên trong nạp giới bay ra rơi tới trước mặt hắn.
Thiên Hỏa Tôn Giả —— Diệu Thiên Hỏa.
“Đại nhân.
Thiên Hỏa Tôn Giả cung kính hành một lễ.
Liễu Bạch chỉ tay vào mảnh đồng trước mặt nói.
“Thiên Hỏa, ngươi tới xem cái thứ này đi.
Ta tuy rằng nhận ra cái Dựng Linh Phấn Trần ở phía trên nhưng bản thân cái mảnh đồng này hình như cũng có chỗ cổ quái.
Thiên Hỏa Tôn Giả chính là cường giả Đấu Tôn mạnh mẽ đã tồn tại không biết bao lâu rồi, cho dù hiện giờ thực lực không còn nữa nhưng kiến thức vẫn cứ như cũ, để lão xem qua một chút cũng có thể giúp hắn thêm được một phần chắc chắn.
Dù sao hắn cũng chỉ là thấp thoáng cảm tri được thôi, không có khả năng xác định được thật giả.
Thiên Hỏa Tôn Giả ghé sát lại, ánh mắt rơi trên mảnh đồng cẩn thận đánh giá một hồi lâu bấy giờ bấy giờ trong mắt mới lóe lên một vệt màu lạ.
“Đại nhân, mảnh đồng này đích thực không đơn giản.
Lão vươn tay ra sức mạnh linh hồn dò xét vào bên bên trong, cẩn thận cảm tri bề mặt mảnh đồng.
Một hồi lâu sau lão bỗng nhiên nhẹ cười một tiếng.
“Hóa ra là như thế này.
Liễu Bạch nhướn mày.
“Sao thế?
Thiên Hỏa Tôn Giả chỉ vào cái rỉ đồng trên bề mặt mảnh đồng cười nói.
“Đại nhân, bí mật thực sự không nằm ở trên mảnh đồng đó mà là nằm ở bên bên trong cái đám rỉ đồng không mấy nổi bật này nè.
Cái đám rỉ đồng này không hệt như rỉ đồng tầm thường, bên bên trong đó đang phong tồn một thứ gì đó.
Liễu Bạch hơi ngẩn ra, cẩn thận nhìn vào đám rỉ đồng đó.
Nhìn một cái hắn bấy giờ mới phát hiện ra manh mối —— cái đám rỉ đồng đó tuy rằng nhìn qua hệt như rỉ đồng tầm thường tơ hào không khác gì nhưng thấp thoáng lại tỏa ra một luồng hơi thở cực kỳ yếu ớt.
Xem ra là không có vấn đề gì rồi, Thiên Hỏa Tôn Giả đã nói như vậy thì cơ bản có thể xác định đây chính là Dựng Linh Phấn Trần.
“Vật phẩm viễn cổ thảy đều sẽ có một số chỗ nằm ngoài dự liệu.
Thiên Hỏa Tôn Giả cười nói.
“Đại nhân chẳng bằng đem cái đám rỉ đồng này lột xuống, dùng dị hỏa cẩn thận nung nấu.
Lão phu cũng muốn xem xem bên bên trong này rốt cuộc là phong tồn thứ gì.
Liễu Bạch gật gật đầu, cẩn thận từng li từng tí dùng sức mạnh linh hồn đem lớp rỉ đồng trên bề mặt mảnh đồng từng lớp từng lớp một lột xuống.
Cái đám rỉ đồng đó nhìn qua không nhiều nhưng khi thảy đều hội tụ lại một chỗ thì cũng thành một đoàn to bằng ngón tay cái.
Hắn triệu hoán ra ngọn lửa màu đen đem cái đoàn rỉ đồng đó bao bọc lấy.
Dị hỏa nung nấu, bắt đầu.
Ban đầu cái đoàn rỉ đồng đó bên bên trong ngọn lửa tơ hào không có phản ứng gì, mặc cho nhiệt độ nâng cao lên như thế nào thảy đều không có nhúc nhích chút nào.
Liễu Bạch không có gấp, tiếp tục nâng cao nhiệt độ.
Mười phút.
Hai mươi phút.
Ba mươi phút.
Khi nhiệt độ nâng cao tới một cái điểm tới hạn nào đó thì cái đoàn rỉ đồng đó cuối cùng cũng bắt đầu có sự thay đổi.
Chỉ thấy nó chậm rãi mềm ra, màu xanh bên trên bề mặt bắt đầu dần dần phai nhạt đi.
Từng hạt từng hạt bụi màu vàng nhạt cực kỳ nhỏ bé lặng lẽ không một tiếng động từ bên bên trong cái lớp rỉ đồng đã tan chảy kia rơi xuống, lơ lửng bên bên trong ngọn lửa.
Đám bụi đó nhấp nháy ánh hào quang nhu hòa, mỗi một lần nhấp nháy thảy đều hệt như mang theo một loại vận luật kỳ dị nào đó, mang lại cho người ta một cảm giác linh tính vô cùng nồng đậm.
Liễu Bạch nín thở ngưng thần, cẩn thận từng li từng tí điều khiển ngọn lửa.
Bụi màu vàng nhạt không ngừng rơi xuống, kéo dài ước chừng khoảng ba phút.
Khi hạt bụi cuối cùng rơi xuống hoàn tất thì cái đoàn rỉ đồng đó nháy mắt hóa thành hư vô hệt như chưa từng tồn tại vậy.
Mà bên bên trong ngọn lửa bảy hạt bụi màu vàng nhạt lặng lẽ lơ lửng, nhấp nháy ánh hào quang tràn đầy linh tính.
Liễu Bạch thu hồi ngọn lửa, bảy hạt bụi đó vẫn cứ lơ lửng giữa không trung tơ hào không có chịu bất kỳ cái sự ảnh hưởng nào.
“Đây là.
Hồi lâu sau Thiên Hỏa Tôn Giả bấy giờ mới chậm rãi thở hắt ra một hơi, giọng nói thảy đều có chút run rẩy.
“Nếu như lão phu không nhìn nhầm thì cái thứ này.
hẳn là Dựng Linh Phấn Trần trong truyền thuyết!
“Dựng Linh Phấn Trần?
Thiên Hỏa Tôn Giả gật gật đầu, hít sâu một hơi để bình phục lại sự kích động bên bên trong lòng.
“Dựng Linh Phấn Trần ở thời đại viễn cổ cũng coi như là vật phẩm hiếm có.
Tác dụng lớn nhất của nó chính là có thể dựng dục linh hồn, tăng cường linh khí bên bên trong linh hồn.
Luyện dược sư muốn bước vào Linh Cảnh thì ngoài thiên phú và cơ duyên ra thì Dựng Linh Phấn Trần chính là vật phẩm phụ trợ tốt nhất.
Lão dừng một chút rồi tiếp tục nói.
“Vả lại cái thứ này còn có một tác dụng khác —— khi luyện chế đan dược từ bát phẩm trở lên nếu như thêm vào Dựng Linh Phấn Trần thì không chỉ có thể nâng cao tỉ lệ thành công mà còn có thể khiến cho phẩm chất của đan dược sau khi thành đan càng thêm tiến thêm một bước nữa.
Liễu Bạch mỉm cười, rất tốt!
Thiên Hỏa Tôn Giả nhìn hắn cười nói.
“Đại nhân, phen này ngài đích thực là kiếm chắc rồi.
Một viên Phá Tông Đan đổi lấy bảy hạt Dựng Linh Phấn Trần, cái vụ mua bán này đơn giản hệt như nhặt không vậy.
Liễu Bạch mỉm cười một cái không có tiếp lời.
Hắn nhìn chằm chằm vào bảy hạt Dựng Linh Phấn Trần đó trầm ngâm một hồi bấy giờ mới nói.
“Thứ này làm sao để dung nhập vào linh hồn?
Đây mới là thứ mà hắn muốn hỏi nhất.
Thiên Hỏa Tôn Giả nghĩ nghĩ một chút rồi nói.
“Bên bên trong cổ tịch có ghi chép chỉ cần dùng sức mạnh linh hồn dẫn dắt để cho bụi tiến vào thức hải là được.
Tuy nhiên quá trình có khả năng sẽ có chút đau đớn, đại nhân cần phải nhẫn nại.
Liễu Bạch gật gật đầu không có chần chừ.
Hắn giơ tay vẫy một cái, một hạt Dựng Linh Phấn Trần bay tới trước mặt hắn.
Ánh mắt nhìn chằm chằm vào hạt bụi màu vàng nhạt này Liễu Bạch chậm rãi nhắm hai mắt lại.
Vào cái khoảnh khắc hắn nhắm mắt một luồng lực hút đột nhiên hiện ra.
Hạt bụi màu vàng nhạt hóa thành một đạo lưu quang nhỏ bé, đâm thẳng chuẩn xác vào trán của Liễu Bạch rồi biến mất không thấy tăm hơi.
Hạt bụi vừa mới vào bên bên trong cơ thể Liễu Bạch nháy mắt run rẩy mạnh lên một cái.
Một luồng cảm giác đau đớn kịch liệt truyền tới từ tận sâu bên bên trong thức hải, hệt như có thứ gì đó đang cưỡng ép xé rách linh hồn của hắn vậy.
Cái loại cảm giác đau đớn đó xa siêu việt hơn bất kỳ cái sự tưởng tượng nào của hắn trước kia.
Liễu Bạch cắn chặt răng, liều chết nhẫn nại.
Hắn biết đây chính là Dựng Linh Phấn Trần đang dung hợp cùng với linh hồn của chính mình.
Cảm giác đau đớn kéo dài ước chừng khoảng một tuần trà thời gian cuối cùng bấy giờ mới bắt đầu dần dần tiêu tán đi.
Thay vào đó là một loại cảm giác kỳ dị.
Liễu Bạch chỉ cảm thấy linh hồn của chính mình hệt như bị mở ra một cánh cửa sổ vậy, những thứ vốn dĩ không có khả năng cảm tri được thì lúc này thảy đều đã trở nên vô cùng rõ nét.
Hắn nhìn thấy rồi.
Nhìn thấy từng luồng từng luồng linh khí cực kỳ nhỏ bé hệt như hỗn độn đang từ bên bên trong trời đất xung quanh thẩm thấu ra ngoài, chậm rãi dung nhập vào bên bên trong thức hải của hắn.
Cái luồng linh khí đó tiến vào bên bên trong linh hồn của hắn cùng với sức mạnh linh hồn của hắn dung hợp lại làm cho linh hồn của hắn càng thêm ngưng thực, càng thêm thông thấu.
Bên bên trong lòng Liễu Bạch cuồng hỉ nhưng không dám phân tâm, dốc toàn lực dẫn dắt đám linh khí đó dung nhập vào linh hồn.
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Một tiếng đồng hồ.
Hai tiếng đồng hồ.
Ba tiếng đồng hồ.
Khi cái hạt Dựng Linh Phấn Trần đó ánh hào quang dần dần ảm đạm đi, cuối cùng triệt để tiêu tán bấy giờ Liễu Bạch mới chậm rãi mở mắt ra, tận sâu bên bên trong đáy nhãn mâu một vệt kim quang nhàn nhạt lóe lên rồi biến mất.
Hắn cảm nhận cái sự thay đổi bên bên trong thức hải khẽ nhếch khóe môi.
Chỉ riêng một hạt Dựng Linh Phấn Trần đã làm cho sức mạnh linh hồn của hắn tiến bộ lên không ít.
Tuy rằng cách Linh Cảnh vẫn còn một quãng khoảng cách nhưng cái tốc độ này đã xa siêu việt hơn dự kiến của hắn rồi.
Hắn không có dừng lại mà tiếp tục lấy ra một hạt Dựng Linh Phấn Trần nữa.
Dung nhập.
Hấp thụ.
Lại một hạt nữa.
Thêm một hạt nữa.
Khi hạt Dựng Linh Phấn Trần thứ tư bị triệt để hấp thu bấy giờ linh hồn bên bên trong thức hải của Liễu Bạch cuối cùng mới xảy ra cái sự biến đổi về chất.
Cái linh hồn vốn dĩ chỉ hơi ngưng thực đó lúc này đã thấp thoáng hiện ra một lớp ánh hào quang nhàn nhạt.
Cái luồng ánh sáng đó nhu hòa mà thâm thúy hệt như hàm chứa một loại vận luật huyền diệu nào đó.
Linh Cảnh!
Hắn cuối cùng cũng đã bước vào cái cảnh giới trong truyền thuyết đó rồi.
Một luồng sức mạnh linh hồn hạo hãn lấy hắn làm trung tâm sũng quét tứ phương, xem ra lại bị cái khoảnh khắc chạm vào cấm chế mà bị ngăn cản lại.
Nếu không phải Tiểu Y Tiên đã sớm thiết lập cấm chế thì phen này sức mạnh linh hồn bộc phát ra của hắn đã có thể làm chấn động toàn bộ Thánh Đan Thành rồi!
Liễu Bạch mở mắt ra, thở hắt ra một hơi trọc khí thật dài.
Hắn giơ tay lên tâm niệm khẽ động.
Một luồng sức mạnh linh hồn từ đầu ngón tay vọt ra ngoài, giữa không trung ngưng tụ thành một cái hư ảnh hỏa diễm to bằng lòng bàn tay.
Cái ngọn hỏa diễm đó sống động như thật hệt như thực sự sở hữu nhiệt độ vậy.
Đây chính là cái sự thay đổi mà Linh Cảnh mang lại, sức mạnh linh hồn không chỉ có thể rời khỏi cơ thể tấn công mà thậm chí có thể ngưng tụ thành thực thể, sở hữu lực sát thương thực thụ.
Liễu Bạch thu hồi sức mạnh linh hồn nhìn về phía ba hạt Dựng Linh Phấn Trần còn lại.
Thứ này quá mức trân quý rồi, giữ lại để dự phòng sau này.
Hắn đang chuẩn bị đứng dậy thì bỗng nhiên lông mày nhíu lại.
Tận sâu bên bên trong thức hải hình như có thứ gì đó đang khẽ rung động.
Hắn nhắm mắt lại dùng sức mạnh linh hồn nội thị nháy mắt liền phát hiện ra manh mối.
Ở tại cái vị trí mà bốn hạt Dựng Linh Phấn Trần tiêu tán kia thấp thoáng còn sót lại một số điểm sáng màu vàng cực kỳ nhỏ bé.
Đám điểm sáng đó đang chậm rãi hội tụ lại hệt như đang toan tính để cấu thành một thứ gì đó vậy.
Một hồi lâu sau đám điểm sáng đó cuối cùng mới hội tụ hoàn tất.
Một đạo thân ảnh cực kỳ mơ hồ hiện ra bên bên trong thức hải của Liễu Bạch.
Đó là một vị lão giả tóc trắng xóa, thân hình hư ảo tới mức gần hệt như sắp sửa tiêu tán đi nhưng đôi mắt đó lại hệt như nhìn thấu cả năm tháng vô tận.
Bên bên trong lòng Liễu Bạch rúng động một cái, theo bản năng định phòng bị nhưng lại phát hiện ra vị lão giả đó đối với hắn tơ hào không có ác ý gì.
Vị lão giả đó nhìn hắn khóe môi khẽ động.
Một đạo thanh âm già nua mà bay bổng vang lên bên bên trong đầu óc của Liễu Bạch.
“Hồn chi cực.
Bế thủ thiên linh.
Nạp linh rèn hồn.
Đạo thanh âm đó lặp đi lặp lại ba lần, mỗi một lần thảy đều mờ nhạt hơn lần trước.
Khi lần vang vọng thứ ba kết thúc thân ảnh lão giả triệt để tiêu tán hóa thành hư vô.
Liễu Bạch mở mắt ra lông mày nhíu chặt.
“Hồn chi cực?
Bế thủ thiên linh?
Nạp linh rèn hồn?
Hắn khẽ giọng lặp lại cái đoạn lời nói đó, lòng đầy vẻ suy tư.
Hắn trầm ngâm một hồi thử dựa theo cái đoạn khẩu quyết đó dẫn dắt, vận chuyển sức mạnh linh hồn.
Lúc bắt đầu không có bất kỳ cái sự thay đổi nào.
Nhưng hắn không có từ bỏ mà tiếp tục thử nghiệm.
Một lần.
Hai lần.
Ba lần.
Khi thử nghiệm tới lần thứ bảy thì bên bên trong trời đất xung quanh đột nhiên hiện ra một tia dao động kỳ dị.
Liễu Bạch mạnh mẽ mở mắt ra, trong mắt đầy vẻ chấn kinh.
Ngay vào cái khoảnh khắc vừa nãy hắn cư nhiên đã cảm tri một cách vô cùng rõ nét cái đám linh khí ẩn giấu bên bên trong trời đất!
Cái loại cảm giác đó hệt hệt như lúc hấp thu Dựng Linh Phấn Trần trước kia tơ hào không có sai biệt!
Nhưng lần này hắn tơ hào không có sử dụng tới Dựng Linh Phấn Trần.
Liễu Bạch nhìn chằm chằm vào khoảng không gian trước mặt, bên bên trong lòng dậy sóng.
“Lợi dụng cái đoạn tác dụng của khẩu quyết đó.
Hắn lẩm bẩm nói.
Cái đoạn khẩu quyết tàn khuyết này cư nhiên có thể làm cho hắn cảm tri được sự hiện diện của linh khí!
Tuy rằng chỉ là cảm tri thôi, vẫn chưa thể trực tiếp hấp thụ nhưng đây đã là một cái sự nhảy vọt về chất rồi!
Phải biết rằng cái loại linh khí này tuyệt đại đa số luyện dược sư cả đời này thảy đều không có khả năng cảm tri nổi.
Mà có thể cảm tri linh khí mới chính là cái bước mấu chốt để bước vào Linh Cảnh.
Liễu Bạch hít sâu một hơi để bình phục lại sự kích động bên bên trong lòng.
Hắn lại một lần nữa nhắm mắt lại tiếp tục thử nghiệm cái đoạn khẩu quyết đó.
Lần này hắn cảm tri linh khí càng thêm rõ nét hơn.
Từng đạo từng đạo linh khí nhỏ bé ở bên bên trong không gian chậm rãi lưu động hệt hệt như lớp tơ nhện vô hình.
Tuy rằng không cách nào chạm vào được nhưng hắn có thể cảm tri một cách vô cùng rõ nét sự hiện diện của chúng.
Liễu Bạch khẽ nhếch khóe môi.
Chuyến đi tới cuộc giao dịch này đúng thực là xứng đáng rồi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập